Trong thời gian chiến tranh lạnh với tôi, chồng tôi dọn ra ngoài sống chung với nữ đồng nghiệp.
Trước khi đi, anh ta còn lạnh nhạt nói:
“Em ở nhà tự kiểm điểm cho tốt đi, rồi tôi sẽ quay về.”
Anh ta cho rằng tôi sẽ hoảng.
Cho rằng tôi sẽ xuống nước nhận sai, cầu xin anh ta trở lại.
Tôi đúng là có hoảng thật.
Nhưng là hoảng hốt liên hệ môi giới để bán nhà.
Một tháng sau, anh ta xách vali quay về, trên mặt còn treo vẻ “tôi đã rất rộng lượng rồi đấy”.
Anh ta cắm chìa khóa vào ổ khóa.
Nhưng xoay thế nào cũng không mở được cửa.
Đúng lúc ấy, cửa bật mở.
Một người đàn ông xa lạ đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt đầy khó hiểu:
“Anh tìm ai?”
Sau đó như chợt nhớ ra gì đó, anh ta bật cười:
“À, anh là chồng cũ của chủ nhà trước đúng không? Sau khi bán căn nhà này cho tôi, cô ấy đã ra nước ngoài định cư rồi.”
Chồng tôi đứng sững ngay tại chỗ.
Sắc mặt phút chốc trắng bệch.
01
“Em tự kiểm điểm cho đàng hoàng đi, rồi tôi sẽ quay về.”
Chu Minh đứng trước cửa.
Tay phải anh ta kéo chiếc vali 28 inch, tay trái đút túi quần, cằm hơi nhấc lên cao.
Lúc nói câu đó, anh ta thậm chí còn không nhìn tôi.
Ánh mắt chỉ lướt qua phòng khách phía sau lưng tôi, giống như một vị vua đang quan sát lãnh địa mà mình tạm thời rời khỏi.
“Tôi dọn ra ngoài ở chung với Bạch Vy chỉ là để em bình tĩnh lại thôi.”
“Làm phụ nữ thì đừng quá làm mình làm mẩy, phải biết cảm ơn.”
“Tôi đang cho em cơ hội đấy, đừng không biết điều.”
Mỗi lần nói một câu, cằm anh ta lại nâng cao thêm một chút.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn xe lóe lên hai lần.
Là xe của Bạch Vy.
Cô ta đang giục anh ta xuống dưới.
Tôi tựa vào tủ giày, không lên tiếng.
Trên người vẫn còn mặc chiếc tạp dề lúc rửa bát, nước từ mép găng tay cao su nhỏ xuống sàn huyền quan, bắn lên thành từng đóa nước nhỏ li ti.
Dường như Chu Minh rất hài lòng với sự im lặng của tôi.
Anh ta cho rằng đó là ngầm thừa nhận.
Là dấu hiệu của sự khuất phục trước khi cúi đầu.
Anh ta thích dáng vẻ này của tôi nhất.
Năm năm kết hôn, điều anh ta thích nhất chính là sự im lặng của tôi.
Bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc anh ta thắng rồi.
Bất kể nguyên nhân cãi vã là gì, chỉ cần tôi im lặng, anh ta sẽ có quyền định nghĩa cuộc chiến này, tự tổng kết đúng sai, rồi dùng tư thế của kẻ chiến thắng để quyết định khi nào kết thúc, khi nào “tha thứ” cho tôi.
“Được rồi, tôi đi đây.”
Anh ta xoay vali, bánh xe lăn qua sàn nhà phát ra tiếng động khe khẽ.
“Nhớ tưới hoa trong nhà đấy. Tuần sau mẹ tôi tới lấy bộ ấm tử sa, em gói cẩn thận cho bà.”
“Còn nữa, đừng gọi điện cho tôi. Khi nào nghĩ thông suốt, tôi tự khắc sẽ quay về.”
Anh ta dặn dò hết mọi thứ bằng giọng điệu như đang sai bảo bảo mẫu, rồi kéo cửa chống trộm ra.
Gió lạnh lập tức ùa vào, thổi tung mái tóc tôi.
Tôi nhìn bóng lưng anh ta.
Nhìn anh ta bước vào thang máy.
Nhìn cánh cửa thang máy từ từ khép lại, nuốt chửng hình bóng cuối cùng ấy.
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng động cơ ô tô nổ máy dưới tầng.
Âm thanh ấy dần dần xa đi.
Tôi đứng thẳng người, tháo tạp dề ra, cởi đôi găng tay cao su ướt sũng, tiện tay ném lên tủ giày.
Rồi đi vào phòng khách, cầm điện thoại trên ghế sofa lên.
Không hoảng loạn.
Không khóc lóc.
Thậm chí cũng không thấy tức giận.
Đầu óc tôi lúc này giống như một máy chủ đang chạy quá tải, lạnh lẽo mà tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi mở danh bạ, ngón tay lướt qua một hàng dài tên liên lạc, cuối cùng dừng lại ở cái tên ghi chú:
“Lão Vương – Môi Giới Kim Bài.”
Cuộc gọi được kết nối.
“Tút… tút…”
“Alo? Ai đấy?” Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông trung niên đầy sảng khoái.
“Anh Vương, là em.”
“Ôi ôi! Ra là em dâu à! Sao thế? Muốn đổi căn lớn hơn hả? Thằng Chu Minh cuối cùng cũng chịu nghĩ thông rồi à?”
“Không phải.”
Tôi bước ra ban công, kéo rèm cửa ra, nhìn chỗ đậu xe giờ đã trống không dưới tầng.
“Anh Vương, căn nhà năm đó anh giúp bọn em mua ấy… giờ em muốn bán.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
“… Em dâu, chuyện này em bàn với Chu Minh chưa?”
“Không cần bàn.”
“Nhưng căn nhà này đứng tên cả hai người mà…”
“Anh ta đã tặng toàn bộ phần của mình cho em rồi. Tháng trước vừa đi công chứng xong, anh quên à?”
Tôi nhắc anh ta.
Để lách quy định mua căn nhà thứ hai, tiện mua cho cô em họ mới tốt nghiệp của Bạch Vy một căn hộ ở thành phố bên cạnh để đầu tư, Chu Minh đã chuyển toàn bộ quyền sở hữu căn nhà này sang tên tôi.
Khi đó anh ta còn rất đắc ý, nói đây là “sự tin tưởng” và “thử thách” dành cho tôi.
Bên kia, anh Vương hiển nhiên cũng nhớ ra, giọng nói lập tức trở nên nhiệt tình hơn hẳn.
“À đúng đúng đúng! Anh nhớ rồi! Nếu vậy thì căn nhà này em toàn quyền quyết định! Không vấn đề gì! Em định bán giá bao nhiêu?”
Tôi nhìn căn nhà đã sống suốt năm năm qua.
Ảnh cưới treo trên tường.
Chiếc áo khoác anh ta tiện tay vứt trên sofa.
Cốc trà trên bàn vẫn còn dang dở.
Mọi nơi đều đầy dấu vết của anh ta.
Giống như một chiếc lồng giam khổng lồ vô hình.
“Giá thấp hơn thị trường mười phần trăm.”
“Hả?” Giọng anh Vương lập tức cao vọt lên. “Em dâu, vậy lỗ to đấy! Vị trí này, căn hộ này, không lo không bán được!”
“Em chỉ có một yêu cầu.”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
“Phải nhanh.”
“Toàn bộ đồ điện tử, nội thất, tất cả đều tặng kèm. Chỉ cần bên mua thanh toán một lần, hôm nay có thể ký hợp đồng luôn.”
“Em… cần tốc độ nhanh nhất.”
Đầu dây bên kia lại im lặng vài giây.
Sau đó là giọng nói cố nén kích động:
“… Em dâu yên tâm.”
“Cứ giao cho anh. Nhanh nhất ba ngày, anh tìm được người mua ngay cho em!”
“Được.”
Tôi cúp máy, đặt điện thoại lên bệ cửa sổ.
Dạ dày bỗng cuộn lên dữ dội.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, chống tay lên bồn cầu, nhưng chẳng nôn ra được gì.
Chỉ có vị đắng chát của dịch mật trào ngược lên cổ họng.
Tôi đúng là đã hoảng rồi.
Hoảng hốt muốn trước khi Chu Minh quay lại…
Phải xóa sạch cái gọi là “gia đình” này, cùng năm năm thanh xuân của tôi, khỏi thế giới này hoàn toàn.