Toàn kinh thành đều biết, kế mẫu mà phụ thân mới cưới về yêu thương ta như sinh mệnh. Bà ta không nỡ để ta chịu chút khổ cực nào, vậy mà lại bắt nữ nhi ruột của mình giữa trời tuyết rét mướt phải luyện chữ, tập đàn. Bà ta nói ta là đích trưởng nữ tôn quý nhất phủ Thừa tướng, những thứ tài nghệ vặt vãnh ấy không đáng để ta phải học. Nhưng quay đầu lại, bà ta liền kề sát tai nữ nhi mình dặn dò: “Đích tỷ của con càng vô dụng, thì cơ hội con được gả vào hoàng cung càng lớn.” “Chúng ta nhất định phải dốc hết sức mà đè bẹp nó, khiến nó trở thành vũng bùn thối dưới rãnh nước.” Buồn cười thật. Chẳng lẽ các người quên rồi sao, thân mẫu của ta chính là nữ tài tử số một kinh thành. Ta làm sao có thể là kẻ vô năng, mặc cho người khác bày trò chà đạp?
Bình luận