Mây Tàn Hoa Lạnh

Chương cuối



15

Từ khi Lưu Oanh bị nhốt vào thủy lao, ngày tháng bỗng yên ả lạ thường.

Thẩm Dự bệnh tình nặng hơn từng ngày.

Hoàng đế và hoàng hậu triệu khắp thiên hạ danh y,

vẫn không cách nào chế ngự cơn nghiện thuốc.

Thái tử đã mấy ngày không thượng triều.

Trong thiên hạ, không có bức tường nào chắn được gió.

Lại thêm chuyện phát bệnh trước mặt triều thần, tin tức chẳng mấy chốc đã lan đi.

Dần dần, trên triều bắt đầu rộ lên những lời bàn luận —

đề nghị phế Thái tử, lập Tam hoàng tử thay thế.

Tam hoàng tử Thẩm Thanh, là huynh trưởng của Thẩm Dự.

Nghe nói mẫu phi của hắn xuất thân hèn mọn, từng là nô nữ trong Tân Giả Khố.

Khi hắn mười tuổi, mẫu thân chết đuối trong hồ sen.

Sau đó, hắn được ban cho một vị phi tần nuôi dưỡng.

Người ta đồn rằng, Tam hoàng tử xưa nay không màng thế sự, ưa chuộng thiền đạo,

thường ở trong Phật đường tụng kinh.

Dần dần, hắn được tiếng là bậc nhân từ khoan hậu.

Hôm ấy, trời âm u, mưa bụi lất phất.

Ta đang đứng dưới gốc cây, tỉa cành hải đường bên cửa sổ phía đông.

Tiểu Lộc Tử lặng lẽ đến tìm ta.

Lúc giúp ta thắt lại áo choàng gấm, hắn lén nhét mấy mảnh giấy vào tay ta:

“Tỷ tỷ… lần trước ta thay thuốc, cứ cảm thấy trong hộp thuốc còn giấu gì đó.

Lúc ấy gấp quá, ta chỉ kịp đổi thuốc,

nhưng mấy hôm nay rảnh rỗi, ta lại lẻn vào kiểm tra thêm lần nữa.”

“Không ngờ, tìm được mật tín qua lại giữa Lưu Oanh và Tam hoàng tử giấu trong vách hộp bị vứt đi.”

Ta chấn động.

Thái tử, Lưu Oanh, Tam hoàng tử…

Thì ra việc Lưu Oanh hạ thuốc, không hề đơn giản.

Quả nhiên, đọc xong nội dung, ta đã hiểu tất cả.

Không trách sao Lưu Oanh lại có được nhiều thuốc đến vậy.

Thân phận chỉ là cung nữ, sao có thể gom được lượng thuốc lớn như thế?

Tất cả… là do Tam hoàng tử đứng sau!

Cũng đúng thôi.

Dù ngoài mặt điềm đạm tu hành, nhưng đã mang dòng máu hoàng tộc,

thì trước ngai vàng, ai mà chẳng động tâm?

Một kẻ có thể nghĩ ra thủ đoạn âm độc như vậy,

thì sự “nhân hậu” kia… có đáng tin chăng?

Thì ra là thế.

Gió lạnh thấm vào sống lưng ta —

Lưu Oanh và Tam hoàng tử, đã cấu kết từ lâu rồi.

Nếu tam hoàng tử đoạt được quyền, Lưu Oanh tất nhiên sẽ được cứu.

Đến lúc đó, chờ đợi ta… chỉ có một con đường chết.

Đêm ấy, ta khoác lên mình bộ cung y của cung nữ tam đẳng, lặng lẽ rời khỏi Đông cung.

16

Thái tử Thẩm Dự đột nhiên thác đi.

Tin truyền đến, triều thần ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, lặng im không biết phải nói gì.

Nghe nói hoàng hậu hay tin thì đau lòng đến ngất xỉu, bệnh liền nằm liệt trên giường.

Trong Đông cung, dải lụa đỏ của yến sinh thần còn chưa kịp tháo, trong thoáng chốc đã thay bằng màn trắng phủ kín.

Sau khi Thái tử qua đời, hoàng đế mãi không lập người kế vị, khiến triều đình bắt đầu rúng động.

Hoàng đế có ba người con trai:

•         Đại hoàng tử Thẩm Bích,

•         Tam hoàng tử Thẩm Thanh,

•         Lục hoàng tử Thẩm Dự.

Chỉ là, đại hoàng tử mất sớm, lục hoàng tử Thẩm Dự nay lại bất ngờ qua đời.

Thái tử vị trống, người thích hợp nhất chính là tam hoàng tử Thẩm Thanh.

Nhưng mặc cho bá quan liên tiếp dâng sớ khuyên lập thái tử mới, hoàng thượng vẫn giữ im lặng tuyệt đối.

Ban đầu, Thẩm Thanh tỏ ra vô cùng khiêm cung.

Ngày ngày tụng kinh gõ mõ, thậm chí còn làm lễ siêu độ cho lục hoàng tử.

Sự hiền lành, huynh hữu đệ cung của hắn khiến hắn thu phục được không ít người ủng hộ.

Thế nhưng, tin đồn bắt đầu rộ lên khắp hậu cung.

Có kẻ nói, hoàng thượng đang ngầm dò xét trong các tông thất, xem có hoàng tôn nào tuổi tác và tư chất thích hợp để truyền ngôi.

Tin này vừa lan ra, cả cung đình như vỡ tổ.

Từ chuyện “truyền ngôi cho tông thất chứ không lập tam hoàng tử”, đồn thổi ngày một xôn xao.

Ngay cả phe cánh vốn trung thành với Thẩm Thanh cũng bắt đầu dao động, chuyển sang dò xét thánh ý.

Bề ngoài, Thẩm Thanh vẫn giữ vẻ bình tĩnh,

nhưng thời gian hắn ở trong Phật đường tụng kinh ngày càng ít đi.

Không lâu sau, thị vệ thân cận của hoàng thượng bắt được một bức mật thư —

nội dung tiết lộ tam hoàng tử câu kết với người Man Di, âm mưu soán vị.

Ban đầu hoàng thượng không tin.

Nhưng khi thấy bút tích chính tay tam hoàng tử, người lập tức phun máu ngay tại chỗ, ngã bệnh không dậy nổi.

Hay tin hoàng thượng nguy kịch,

tam hoàng tử lấy cớ “bảo vệ phụ hoàng”, âm thầm điều động binh mã, trong đêm đột nhập hoàng thành.

Giữa đêm, hoàng cung tràn ngập ánh lửa, tên bay loạn xạ.

Từng trăm ngọn đuốc rực sáng cả trời đêm, ánh sáng như giữa ban ngày.

Tiếng sát phạt, vó ngựa dồn dập, rung chuyển trời đất.

Thẩm Thanh mặc giáp sắt, tay cầm trường kiếm, dẫn binh xông thẳng về phía nội cung.

Phải mất bao công sức, hắn mới mở được cửa tẩm điện của hoàng thượng.

Nhưng — cảnh tượng trước mắt khiến hắn tái mặt.

Hoàng thượng — người mà hắn tưởng đang thoi thóp nằm liệt — lại an nhiên ngồi trên long sàng.

Mà bên cạnh, Thái tử Thẩm Dự — người vốn đã “chết” — đang cung kính dâng thuốc.

Đến lúc này, hắn mới hiểu ra — mình đã sa bẫy!

17

Nhìn hoàng đế và Thái tử thân thể khỏe mạnh đứng trước mặt,

Thẩm Thanh cười phá lên.

Thì ra tất cả đều là âm mưu.

Tất cả chỉ là ván cờ mà phụ hoàng và Thái tử hợp mưu bày ra để dụ hắn tự chui đầu vào rọ.

“Keng” —

Trường kiếm trong tay rơi xuống đất.

Chắc vì chờ ngày này quá lâu,

đến khi mọi mưu tính tan thành mây khói, hắn chợt thấy lòng trống rỗng như tro tàn.

Hoàng thượng lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt không mang một tia ấm áp:

“Thẩm Thanh, ngươi khiến trẫm thất vọng quá rồi.”

Giọng người trầm đục, lạnh như sắt thép, chém đứt cả bức màn cha con.

Thẩm Thanh chân mềm nhũn, quỳ phịch xuống đất.

Hắn biết… hết rồi.

Ngoài điện, lửa dần tắt, tiếng binh đao cũng lặng xuống.

Quân của hoàng thượng vốn đã bố trí sẵn trong thành.

Giờ đây, toàn bộ quân đội của tam hoàng tử đều đã quy hàng.

Hoàng đế khẽ đứng dậy, đi về phía hắn.

Ánh mắt người thoáng qua chút bi thương, sau đó quay mặt đi:

“Người đâu, áp giải tam hoàng tử vào Thiên Lao, sáng mai chém đầu.”

Giọng nói của người lạnh lẽo như băng sương.

Trước khi bị kéo đi, Thẩm Thanh nhìn chằm chằm vào Thẩm Dự, ánh mắt căm hận tột độ.

Hắn đấm mạnh lên cột gỗ mạ vàng:

“Tại sao?”

“Tại sao phụ hoàng thà truyền ngôi cho tông thất chứ không chọn ta làm thái tử?”

“Phụ hoàng, chúng ta đều là con của người, vì sao lại thiên vị như thế?”

“Chẳng lẽ, vì ta có xuất thân thấp hèn sao?”

Hoàng đế sắc mặt phức tạp, giọng nói pha lẫn sát khí:

“Thẩm Thanh, ngươi có biết tại sao trẫm không lập ngươi?”

“Chuyện mẫu phi ngươi chết đuối, là tai nạn, hay là… do ngươi hại chết,

ngươi tự hiểu rõ nhất.”

Thẩm Thanh nghe xong, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy.

Môi hắn run rẩy, trong mắt là kinh hoảng cực độ:

“Ngài… sao ngài biết?”

Hoàng đế hừ lạnh, xoay người, chẳng buồn nhìn hắn nữa.

“Mẫu thân ngươi tuy xuất thân thấp kém, nhưng còn sống, ngươi mãi là con của một tiện tỳ.”

“Vì muốn có một người mẹ nuôi cao quý hơn, ngươi dìm chết bà ấy dưới nước.”

“Với kẻ lòng dạ độc ác như vậy,

trẫm sao có thể giao giang sơn này vào tay ngươi?”

Thẩm Thanh ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn.

Hóa ra, phụ hoàng… vẫn luôn biết tất cả.

Chân hắn mềm nhũn, lại quỳ rạp xuống lần nữa.

Hắn biết — không còn đường sống.

Hắn, thật sự… đã thua.

18

Cơn bão máu trong cung, cứ thế lặng lẽ khép lại.

Triều đình dần yên ắng trở lại, trên bề mặt là một mảnh hòa bình.

Nhưng tất cả những điều đó —

đều chẳng còn liên quan đến ta.

Lúc này, giữa cơn mưa phùn mùa xuân,

ta đang quỳ trên bậc ngọc trắng ngoài điện Phượng Nghi.

Lò hương mạ vàng phả khói nhè nhẹ, bóng dáng hoàng hậu ẩn hiện trong làn sương mờ.

Ta không nhìn rõ khuôn mặt nàng.

Nàng ngồi ở chủ vị, tay phủ móng đỏ thẫm nhấc chén trà.

“Trí kế của ngươi… không tồi.”

“Nếu không nhờ ngươi nhắc nhở, bản cung và hoàng thượng thật chẳng nghĩ tới,

tam hoàng tử lại to gan đến mức muốn mưu nghịch đoạt ngôi.”

“Ngay cả kế dụ địch vào lưới cũng sắp đặt ổn thỏa, bản cung cũng phải thán phục.”

“Chiếu theo ước định, bản cung sẽ giao Lưu Oanh cho ngươi xử trí, và thả ngươi ra khỏi cung.”

“Chỉ là…”

Ánh mắt nàng chợt lạnh đi, giọng cũng mang theo hàm ý răn đe:

“Ngươi và Thẩm Dự có từng có đoạn duyên cũ năm xưa,

nhưng bản cung tuyệt đối không để ngươi ở lại cạnh hắn.”

“Hắn là con trai duy nhất của bản cung,

là thái tử của Đại Yến này.”

“Lưu Oanh là ngoại lệ.

Bên cạnh hắn, không thể có thêm bất kỳ cung nữ nào nữa.”

Ta gật đầu.

Điều này, ta vốn cũng chẳng nghĩ đến.

Huống chi, ngay từ đầu ta đã chẳng có ý định nhập cung.

Sống lại một đời, khó khăn lắm mới giữ được cái mạng, ta tự nhiên càng thêm trân quý.

Hoàng hậu tuy tâm cơ thâm độc, nhưng vẫn là người biết giữ chữ tín.

Chẳng bao lâu sau, ta đã được diện kiến Lưu Oanh trong thuỷ lao.

19

Trong thuỷ lao.

Lưu Oanh bị xích sắt treo lơ lửng, thoi thóp như sắp lìa đời.

Nước trong lao bốc mùi tanh tưởi, xác động vật nhỏ nổi lềnh bềnh trên mặt.

Trên mặt mày và thân thể nàng, toàn là vết cắn của chuột.

Lúc đầu, nàng định uy hiếp hoàng hậu để đổi lấy con đường sống.

Nàng vốn thông tuệ hơn người, vậy mà lại phạm phải một sai lầm chí mạng.

Đó là—dù có uy hiếp ai, cũng tuyệt đối không được đụng đến một người mẹ.

Thái tử Thẩm Dự chính là trân châu trong mắt hoàng hậu.

Vì để cứu Thẩm Dự, bà ta có thể làm bất cứ điều gì.

May thay, bà ta quả thực đã tìm được một danh y giang hồ.

Sau những tháng ngày chữa trị đầy đau đớn, Thẩm Dự rốt cuộc đã hồi phục được bảy tám phần.

Từ nay về sau, mỗi ngày đều phải dùng thang thuốc đặc chế.

Chứng kiến nhi tử chịu khổ như vậy, hoàng hậu hận không thể tự tay xé xác Lưu Oanh.

Nhưng nhớ đến lời hứa giữa ta và bà, bà ta vẫn cắn răng nhịn xuống.

Mưa ngoài lao mỗi lúc một nặng hạt.

Trong lao, từng hồi thét thảm truyền ra không dứt.

Không rõ lại bị thứ gì cắn, trên thân Lưu Oanh lại rách thêm một vết.

Ngửi thấy mùi máu tanh khiến người buồn nôn, ta lạnh lùng nhìn nàng:

“Ta đến tiễn ngươi đi.”

“Muốn giết ta cũng đành chịu, nhưng ngươi dám động đến cha mẹ ta, đúng là tội chết còn nhẹ.”

Nghe vậy, đôi mắt vốn khép hờ của nàng đột nhiên mở bừng.

Rồi nàng phá lên cười như điên dại:

“Không ngờ lại bị ngươi đoán trúng.”

“Phải, là ta phóng hỏa thiêu chết bọn họ. Hai kẻ vô dụng ấy không xứng dưỡng ta!”

“Ta biết ta vốn là được họ nhặt về từ đầu.”

Quả nhiên, ta đoán không sai.

Hàng xóm đều nói cha mẹ chết vì tai nạn.

Nhưng ta biết rõ, chum nước trong bếp vừa mới thay, mà họ xưa nay cẩn trọng.

Chuyện nhà bị cháy, quả thật rất đáng nghi.

Kiếp trước, ta chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Dù sao cha mẹ cũng đâu hề bạc đãi Lưu Oanh.

Cho đến sau khi sống lại, ngửi thấy hương quế vàng quen thuộc từ người nàng,

ta mới sực nhớ—dưới thi thể cháy đen của cha mẹ, vẫn còn sót lại cành quế chưa cháy hết.

Mà nàng, từ trước đến nay, ưa dùng quế vàng làm hương đeo bên mình.

Nàng khát khao nhập cung, nhưng cha mẹ lại sống chết không đồng ý.

Vì vinh hoa phú quý trong tưởng tượng, nàng đã nhẫn tâm hạ thủ.

Nghe chính miệng nàng thừa nhận, nước mắt ta đã trào ra không kìm được.

Thấy ta đau lòng, trong mắt nàng lại thoáng hiện ý hận:

“Ta đã nói rồi mà, ta mới là nữ chủ của thế gian này, là người sinh ra để làm Thái tử phi, thậm chí là Hoàng hậu.”

“Nếu không có ngươi, ta nhất định đã thuận buồm xuôi gió.”

“Là cha mẹ ngươi muốn nuôi ta. Nếu được làm lại, ta vẫn sẽ giết họ…”

Ta thô bạo cắt ngang lời nàng, đồng thời khẽ gật đầu với ngục tốt:

“Đáng tiếc, ngươi không còn kiếp sau nữa.”

Trong ánh mắt hoảng loạn của Lưu Oanh, ngục tốt đổ nguyên một thùng cá ăn thịt người vào thuỷ lao.

Tiếng gào thét thảm thiết vang vọng không ngừng, máu tươi nhuộm đỏ lớp nước bẩn.

Chỉ trong chớp mắt, một người sống sờ sờ đã tan biến không còn bóng dáng.

Thứ nổi lên trong nước, chỉ còn mảnh xương vụn không trọn vẹn của nàng.

20

Ngày ta rời cung, Tiểu Lộc Tử đến tiễn.

Nhìn vành mắt hắn đỏ bừng vì khóc, ta nhẹ giọng an ủi:

“Tiểu Lộc Tử, sau này ta không ở trong cung nữa, ngươi phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.”

Hắn không đáp lời, chỉ lặng lẽ cúi đầu lau nước mắt.

Một cơn xót xa bỗng dâng lên trong lòng ta.

Nhìn bóng áo đen thấp thoáng sau bức tường cung, ta vỗ vai hắn, làm ra vẻ nhẹ nhàng:

“Thôi nào, về sau ta sẽ nhờ người mang quần áo đến cho ngươi.”

“Đến Tết Trung Thu – ngày cung nhân được gặp người nhà, ta cũng sẽ đến thăm, chịu không?”

Nghe vậy, hắn mới nở được một nụ cười.

Hắn đưa ta đi một đoạn dài, bóng áo đen kia cũng âm thầm đi theo phía sau.

Ngay khi ta sắp bước qua cửa cung, Tiểu Lộc Tử đột ngột chặn ta lại.

Chần chừ hồi lâu, hắn khẽ mím môi, ra hiệu cho ta nhìn phía sau lưng mình:

“Thật ra, nhìn là biết, điện hạ có tình cảm với cô.”

“Cô thật sự không muốn suy nghĩ lại sao?”

Ta nhìn vạt áo đen bị gió thổi bay sau bức tường, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.

Hồi lâu, ta vỗ vai cậu, đem lời thật cất lại trong tim:

“Ta chỉ là một tiểu tỳ thấp hèn, sao xứng với điện hạ?”

“Giữa ta và chàng, cuối cùng vẫn là khác biệt một trời một vực.”

Nhưng sự thật là—ta chưa từng thích Thái tử.

Ta có từng cứu chàng, nhưng đó là chuyện của sáu năm trước.

Dung mạo chàng, ta đã quên từ lâu.

Con gái nhà nghèo, mỗi ngày chỉ lo ăn no mặc ấm.

Làm gì có thời gian mơ tưởng đến chuyện trăng hoa?

Còn việc chàng mãi ghi lòng tạc dạ… ấy là chuyện của chàng.

Chỉ là, chàng thật sự yêu ta?

Hay yêu cái bóng ký ức năm nào?

Sáu năm qua đi, tiểu cô nương năm ấy sớm đã đổi thay.

Thật ra, từ khi thấy bức tranh cá chép chàng vẽ, ta đã nhận ra chàng rồi.

Nhưng khi chưa thật sự cần thiết, ta tuyệt đối sẽ không nhắc đến chuyện cũ.

Những chân tình lộ ra trước mặt Thẩm Dự năm ấy, cũng chỉ là để cứu mạng mình mà thôi.

Ta chưa từng có tình ý với chàng.

Cũng không muốn vì vinh hoa phú quý mà bám vào một nam nhân.

Dù cho người đó có là Thái tử, là kẻ cao cao tại thượng.

Sống lại một đời, ta chỉ mong được ngửi hương hoa, ăn uống no say, phơi nắng mà thôi.

Thấy vành mắt Tiểu Lộc Tử lại đỏ lên, khóe mắt ta cũng dần ươn ướt.

Ta ôm lấy hắn một cái thật chặt, rồi hiên ngang bước ra khỏi cung.

Chuyện cũ, xin từ biệt.

Tương lai, mong bình an.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.