Tiêu Cảnh từng xem ta như trân bảo. Vì ta, hắn không ngại phiền đến huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc vị đệ muội tương lai này.” Sau khi truy quét thổ phỉ, hắn bị rơi xuống vực và mất trí nhớ, hắn đã quên mất ta, một mực muốn cưới cô nương thôn dã đã cứu hắn. Hắn khiến ta trở thành trò cười cho thiên hạ. Trước mặt mọi người, còn buông lời cay nghiệt: “Ta tuyệt đối không thích loại nữ tử kiêu căng ngạo mạn như ngươi. Trước kia có lẽ chỉ vì thấy ngươi xinh đẹp, nên theo đuổi chơi đùa thôi.” Hắn sẽ không nhớ được, ta đã sớm gật đầu đồng ý với tình ý của hắn. Ta bình tĩnh mỉm cười, gả cho người khác. Đến khi hắn khôi phục ký ức, đỏ mắt tìm đến tận cửa, thì huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta trong lòng. Nam nhân ấy nhẹ nhàng vuốt ve bụng bầu của ta, nhướng mắt hờ hững: “Đến chào tẩu tẩu của ngươi đi, mong rằng chúng ta vẫn là huynh đệ…”
Bình luận