Người Cứu Tôi Hai Lần

Người Cứu Tôi Hai Lần



18

“Ai nói với em vậy?”

Hoắc Diên Triệt nghiêm túc giải thích:

“Từ sáu năm trước, sau khi biết người để lại bình oxy dự phòng và dây dẫn đường cứu anh là em.”

“Anh đã bắt đầu chú ý đến em rồi.”

“Nhưng lúc đó em đã có bạn trai.”

“Mỗi lần em xuống nước thám hiểm.”

“Anh đều ở gần đó âm thầm bảo vệ.”

“Anh sợ em xảy ra chuyện.”

“Năm năm trước, khi Giang Húc An bỏ lại em.”

“Là anh xuống cứu em.”

“Anh sợ em biết mình vì cứu em mà mất đi giọng nói.”

“Anh sợ em áy náy.”

“Cho nên mới giấu danh tính.”

“Anh chưa từng để tâm đến chứng mất ngôn ngữ.”

“Kết hôn với em…”

“Là bởi vì từ sáu năm trước.”

“Anh đã muốn cưới em rồi.”

“Ông nội biết anh thầm thích em nhiều năm.”

“Cho nên mới đứng ra tác hợp.”

“Nếu năm đó em không để lại cho anh cơ hội sống sót.”

“Có lẽ anh đã mất mạng từ lâu.”

“Chứng mất ngôn ngữ có đáng gì đâu?”

“Anh không quan tâm.”

“Ông nội cũng chưa từng trách em.”

Những dòng bình luận lập tức xúc động:

【Hu hu hu, cuối cùng nam chính cũng chịu nói rồi.】

【Hiểu lầm được giải thích rõ ràng rồi.】

【Thế tại sao ông cụ Hoắc cố tình để Thịnh Hạ nhìn thấy bộ đồ lặn?】

Đó cũng chính là điều tôi thắc mắc.

Hoắc Diên Triệt tiếp tục:

“Sau này anh mới biết.”

“Ông nội biết em muốn ly hôn với anh.”

“Nên mới bảo quản gia dẫn em đi nhìn thấy bộ đồ lặn.”

“Ông muốn em biết người cứu em năm đó là anh.”

“Ông nghĩ như vậy em sẽ đổi ý.”

“Không còn muốn ly hôn nữa.”

Tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

Hóa ra là như vậy.

Tất cả đều do đám bình luận kia không làm chuyện tốt.

Suốt ngày gây chia rẽ.

Tôi lại hỏi:

“Còn một chuyện nữa.”

“Vì sao anh chuẩn bị sẵn đơn ly hôn?”

Hoắc Diên Triệt đáp:

“Bản thỏa thuận đó được anh chuẩn bị từ trước khi kết hôn.”

“Anh nghĩ em đồng ý lấy anh chỉ vì muốn quên đi tổn thương cũ.”

“Anh sợ em không thể buông bỏ Giang Húc An.”

“Sau này sẽ muốn ly hôn.”

“Cho nên anh chuẩn bị trước một con đường lui cho em.”

“Trong thỏa thuận ghi rõ số tài sản chia cho em.”

“Đủ để em sống sung túc cả đời.”

“Đó chỉ là sự đảm bảo anh dành cho em trước khi cưới.”

“Không phải vì anh muốn ly hôn.”

“Hôm đó anh từng hỏi em.”

‘Em có yêu anh không?’

“Nếu lúc đó em cho anh một câu trả lời khẳng định.”

“Anh tuyệt đối sẽ không buông tay.”

Lúc này tôi mới hiểu ra.

Bản thân còn chưa từng đọc kỹ nội dung của tờ thỏa thuận ấy.

Khó trách anh luôn để ý thái độ của tôi với Giang Húc An.

Chắc hẳn đã âm thầm ghen không ít lần.

Tôi lại hỏi anh.

Hôm tôi vào thư phòng lấy tài liệu.

Rốt cuộc anh đang xem gì trên máy tính.

Hoắc Diên Triệt trả lời.

Anh đang đọc bài nghiên cứu học thuật mà tôi đăng trên diễn đàn chuyên ngành.

Thì ra.

Từ đầu đến cuối.

Chưa từng tồn tại Kiều Chi nào cả.

Bình luận lập tức than trời:

【Cuối cùng hai người cũng hiểu đúng ý nhau rồi.】

【Khó quá mà.】

【Cuộc hôn nhân này tôi duyệt. Hai người đừng ly hôn nữa, xin đấy.】

Hoắc Diên Triệt dịu dàng dỗ dành:

“Đừng ly hôn với anh nữa được không?”

Tôi gật đầu.

“Ừm.”

Nụ hôn lại lần nữa rơi xuống.

Tôi vòng tay qua cổ anh.

Nhẹ nhàng đáp lại.

Ghé sát bên tai anh.

Tôi khẽ nói:

“Hoắc Diên Triệt.”

“Em đã buông bỏ Giang Húc An từ lâu rồi.”

“Người em yêu bây giờ là anh.”

“Thật sao?”

Hoắc Diên Triệt vui mừng đến mức không giấu nổi cảm xúc.

Ôm chặt tôi vào lòng.

Tôi gật đầu.

“Thật.”

Sợ anh không tin.

Tôi dùng cách giao tiếp mà chỉ hai chúng tôi hiểu.

Để nói cho anh biết.

Rằng tôi yêu anh nhiều đến nhường nào.

Ngoài cửa sổ.

Màn đêm ngày một sâu.

Tâm hồn của chúng tôi cuối cùng cũng hoàn toàn thuộc về nhau.

Gắn kết không thể tách rời.

Chứng mất ngôn ngữ của Hoắc Diên Triệt hoàn toàn hồi phục.

Còn tôi cũng chính thức chuyển khỏi công việc khảo sát lặn hang động.

Ở lại phòng thí nghiệm nghiên cứu sinh vật dưới nước.

Hai năm sau.

Tôi mang thai.

Những dòng bình luận lại kinh ngạc:

【Không phải Thịnh Hạ là người khó mang thai sao? Sao lại có thai được vậy?】

【Hai người họ kết hôn năm năm rồi. Dù xác suất chỉ là một phần nghìn thì cũng đến lúc có rồi chứ.】

【Định dùng số lần để nâng xác suất lên à?】

【Hai người này đúng là hợp nhau quá, hạnh phúc thật.】

Trước kia.

Tôi muốn có con với Hoắc Diên Triệt vì cần một sợi dây ràng buộc.

Còn bây giờ.

Chính Hoắc Diên Triệt và tôi đã trở thành sự ràng buộc của nhau.

Hai bộ đồ lặn của chúng tôi được cất kỹ trong nhà cũ họ Hoắc.

Từ nay về sau.

Chúng tôi không còn theo đuổi những cuộc phiêu lưu sinh tử nữa.

Điều chúng tôi cần.

Chỉ là một cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

HẾT —