Người Cứu Tôi Hai Lần

Người Cứu Tôi Hai Lần



17

Chúng tôi ở lại trong khoang khí, chờ lớp bùn dưới nước lắng xuống.

Khi làn nước dần trở nên trong trở lại.

Cả hai đeo lại bộ thở và kính lặn.

Nắm chặt tay nhau.

Lần theo sợi dây dẫn đường để bơi về phía lối ra.

Trên đường trở về.

Chúng tôi phát hiện vài loài sinh vật dưới nước cực kỳ quý hiếm đang lơ lửng trong làn nước.

Tôi nhanh chóng dùng máy ảnh ghi lại hình ảnh của chúng.

Để mang về phục vụ nghiên cứu.

Sau khi hoàn thành quá trình giảm áp.

Tôi và Hoắc Diên Triệt cuối cùng cũng lên được bờ.

Nghe nói Giang Húc An đã được xe cứu thương đưa đi.

Lượng oxy của anh ta không đủ.

Lại trong trạng thái mất phương hướng.

Nên chưa hoàn thành quá trình giảm áp đã vội nổi lên mặt nước.

Tình hình rất không khả quan.

Dù có được cứu sống.

Anh ta cũng sẽ mắc bệnh giảm áp.

Phải nằm viện điều trị trong thời gian dài và chịu đựng đau đớn dai dẳng.

May mắn là những thành viên khác đều bình an vô sự.

Đêm đó.

Tôi và Hoắc Diên Triệt nghỉ tại một khách sạn ở nước ngoài.

Tôi mở tivi lên.

Xem lại buổi trình diễn váy cưới của Kiều Chi.

Trạng thái của cô ấy rất tốt.

Trên gương mặt ngập tràn nụ cười hạnh phúc.

Khu bình luận tràn ngập lời khen:

【Lần đầu tiên thấy chính nhà thiết kế tự mình trình diễn đấy.】

【Chiếc váy cưới đẹp quá.】

【Mối tình đầu của cô ấy chắc đang ngồi dưới khán đài nhỉ? Tò mò quá.】

Tôi cũng tò mò.

Nếu mối tình đầu của Kiều Chi thật sự là Hoắc Diên Triệt.

Mà anh không xuất hiện.

Thì cô ấy hẳn sẽ không có trạng thái tốt như vậy.

Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Có phải từ đầu đến cuối, những dòng bình luận đã cố tình dẫn dắt tôi hay không.

Quả nhiên.

Ống kính chuyển hướng.

Quét xuống khu vực khán giả.

Một người đàn ông xa lạ xuất hiện trong khung hình.

Kiều Chi và anh ta nhìn nhau.

Mỉm cười đầy ăn ý.

Xem ra.

Người đàn ông ấy mới là mối tình đầu của cô.

Những dòng bình luận lập tức chết lặng:

【Ơ…?】

Hoắc Diên Triệt vừa tắm xong bước ra.

Đúng lúc nhìn thấy cảnh này.

Tôi hỏi:

“Anh quen Kiều Chi à?”

Anh gõ chữ trên điện thoại:

【Hình như từng gặp một lần ở tiệc xã giao. Không thân.】

Sau đó anh chỉ vào người đàn ông đang ngồi dưới khán đài.

Tiếp tục gõ:

【Nhưng người này là bạn cùng phòng đại học của anh.】

Bình luận lập tức hỗn loạn:

【Ơ kìa… cốt truyện lệch rồi?】

【Kiều Chi và Hoắc Diên Triệt chỉ gặp nhau đúng một lần thôi á?】

【Mối tình đầu của Kiều Chi lại là bạn cùng phòng của Hoắc Diên Triệt?】

【Hóa ra người làm trò cười chính là chúng ta?】

Lúc này.

Kiều Chi cùng các người mẫu lên sân khấu chào kết.

Mối tình đầu của cô bước lên.

Lấy ra một chiếc nhẫn.

Quỳ một gối xuống cầu hôn.

Kiều Chi mỉm cười đồng ý.

Từ đầu đến cuối.

Ánh mắt Hoắc Diên Triệt không hề gợn sóng.

Anh tắt tivi.

Kéo tôi vào lòng.

Ép tôi phải tập trung sự chú ý lên người anh.

Bàn tay nâng mặt tôi lên.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

Tôi nghĩ thầm.

Nếu giữa Hoắc Diên Triệt và Kiều Chi chưa từng có gì.

Vậy thì mặc kệ những dòng bình luận có nói tôi là nữ phụ hay không.

Tôi cũng muốn trở thành nữ chính của Hoắc Diên Triệt.

Hoắc Diên Triệt nhận ra tôi đang thất thần.

Anh buông tôi ra.

Đột nhiên lên tiếng:

“Chuyên tâm một chút.”

“Đang nghĩ gì vậy?”

Nghe anh lại có thể nói chuyện.

Tôi vui đến mức suýt bật khóc.

Mỉm cười đáp:

“Em đang nghĩ… em sẽ tiếp tục giúp anh chữa chứng mất ngôn ngữ.”

“Hoắc Diên Triệt.”

“Lần này là em tự nguyện.”

Hoắc Diên Triệt ngẩn người:

“Giúp anh chữa mất ngôn ngữ?”

Tôi ngạc nhiên:

“Chẳng phải anh cưới em để em giúp anh chữa bệnh sao?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.