Người Cứu Tôi Hai Lần

Người Cứu Tôi Hai Lần



15

Dù cả hai chúng tôi đều đang đeo găng tay lặn.

Nhưng tôi vẫn nhận ra người đó là Hoắc Diên Triệt.

Khoảnh khắc ấy.

Ký ức từ năm năm trước như thủy triều cuồn cuộn tràn về.

Đoạn hồi ức từng bị tôi lãng quên.

Giờ đây, giữa làn nước đục ngầu và lớp bùn mờ mịt, dần trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Bóng dáng người đã cứu tôi năm đó.

Cũng từng chút hiện lên.

Năm năm trước.

Chính đôi tay này.

Đã giúp tôi nắm lại sợi dây dẫn đường.

Khi thần trí tôi hỗn loạn, bơi về phía ngược lại.

Chính đôi tay ấy kéo tôi quay về.

Chưa từng buông bỏ.

Mãi cho đến khi bình oxy gần cạn kiệt.

Anh vẫn đưa tôi đến được khoang giảm áp dưới nước.

Những dòng bình luận nổ tung:

【Nam chính sao lại xuất hiện ở đây?】

【Tôi khóc mất thôi, cứ tưởng nữ phụ sắp bị cho ra khỏi truyện rồi.】

【Thật ra nữ phụ cũng đâu đáng ghét đến thế.】

【Đúng vậy, biết rõ lặn nguy hiểm như vậy mà cô ấy vẫn đến vì nghiên cứu khoa học.】

【Một phần vì đam mê, một phần vì tinh thần nghề nghiệp.】

【Có lẽ cũng vì cô ấy chẳng có điều gì để vướng bận.】

Hoắc Diên Triệt tìm được một khoang khí phía trên.

Anh đưa tôi trèo vào bên trong.

Chúng tôi tháo bộ thở và kính lặn xuống.

Tham lam hít lấy từng ngụm không khí.

Nhìn thấy khoang khí này.

Tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện xảy ra sáu năm trước…

Khi ấy tôi từng thám hiểm một hang động dưới nước.

Và gặp một người đam mê lặn bị mắc kẹt trong khoang khí.

Lượng oxy trong khoang lúc đó gần như cạn kiệt.

Mặt nạ dưỡng khí của anh ta phủ đầy hơi nước.

Số oxy còn lại của tôi không đủ để đưa cả hai cùng lên bờ.

Vì vậy tôi để lại bình oxy dự phòng duy nhất cho anh ta.

Rồi nói:

“Cố gắng cầm cự nhé, tôi lên gọi người tới cứu anh.”

Tôi bơi ngược trở lại.

Vừa đi vừa dùng dây dẫn đường để đánh dấu.

Trên đường gặp đội cứu hộ đến tiếp ứng.

Tôi dùng thủ hiệu báo cho họ biết có người bị mắc kẹt trong khoang khí.

Bảo họ đi cứu người.

Chỉ cần lần theo những dấu hiệu tôi để lại là sẽ tìm được anh ta.

Sau đó tôi phải trải qua hơn năm giờ giảm áp dưới nước.

Lên bờ trước để đến bệnh viện kiểm tra.

Đội cứu hộ mất thêm bảy, tám tiếng nữa mới đưa được người kia lên khỏi mặt nước.

Thực ra tôi chỉ tiện tay để lại bình oxy dự phòng.

Và đánh dấu đường đi bằng dây dẫn.

Đó là một hành động rất mạo hiểm.

Nếu lượng oxy còn lại không đủ để tôi đến điểm giảm áp.

Tôi cũng có thể mất mạng.

Nhưng khi đó tôi vẫn muốn thử.

Biết đâu…

Cả hai chúng tôi đều có thể sống sót.

Sau này tôi nghe đội cứu hộ nói.

Người đó đã được cứu sống.

Anh ta muốn cảm ơn tôi.

Tôi lắc đầu, nhờ đội cứu hộ chuyển lời.

Rằng tôi đã nhận được tấm lòng ấy rồi.

Không cần gặp mặt cảm ơn nữa.

Thu lại dòng suy nghĩ.

Tôi nhìn Hoắc Diên Triệt:

“Anh sao lại tới đây?”

Anh dùng thủ ngữ trả lời:

【Anh vẫn luôn ở đây.】

Tôi xúc động nói:

“Hoắc Diên Triệt, em biết rồi.”

“Người cứu em năm năm trước chính là anh.”

“Cảm ơn anh… lại cứu em thêm một lần nữa.”

“Xin lỗi.”

“Là em đã khiến anh mất đi giọng nói.”

16

Hoắc Diên Triệt dùng thủ ngữ đáp lại:

【Sáu năm trước, người bị mắc kẹt trong khoang khí đó là anh.】

Tôi sững người.

Người tôi từng cứu trong khoang khí sáu năm trước…

Lại chính là Hoắc Diên Triệt?

Bình luận cũng lập tức bùng nổ:

【Cái gì cơ? Là Thịnh Hạ cứu Hoắc Diên Triệt trước sao?】

【Thì ra đây là câu chuyện cứu rỗi lẫn nhau.】

【Tôi đã bỏ lỡ chi tiết gì vậy?】

【Tôi có một suy đoán rất táo bạo. Hai lần Hoắc Diên Triệt cứu Thịnh Hạ chắc chắn không phải tình cờ.】

【Anh ấy luôn muốn báo đáp ân cứu mạng, nên mỗi lần Thịnh Hạ xuống nước đều âm thầm bảo vệ cô ấy?】

【Vậy Hoắc Diên Triệt cưới Thịnh Hạ không phải để chữa chứng mất ngôn ngữ sao?】

【Thế thì là vì cái gì?】

【Hoắc Diên Triệt, anh nói đi chứ, sốt ruột ch//ết mất!】

Hoắc Diên Triệt cũng rất muốn mở miệng nói chuyện.

Anh khẽ hé môi.

Nhưng vẫn không phát ra được âm thanh nào.

Cuối cùng đành tiếp tục dùng thủ ngữ.

Lần này động tác quá phức tạp.

Tôi không hiểu hết.

Chỉ có thể dựa vào cử chỉ để đoán ý.

“Anh đã có người mình yêu rồi, hy vọng em cũng gặp được người yêu em?”

Là ý đó sao?

Bình luận lập tức xuất hiện:

【À, hóa ra là vậy sao?】

【Vậy tôi hiểu rồi, Hoắc Diên Triệt cưới Thịnh Hạ là để báo ân.】

【Tiện thể chữa chứng mất ngôn ngữ luôn.】

【Nhưng điều đó không thay đổi được việc anh ấy đã có người trong lòng.】

【Người anh ấy yêu vẫn là Kiều Chi nhỉ?】

Tôi cố nén cảm giác mất mát trong tim.

Gượng cười:

“Ừm… chỉ cần anh hạnh phúc là được.”

“Em chúc phúc cho hai người.”

Để anh yên tâm.

Tôi còn chủ động hứa:

“Em sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình.”

“Sau khi trở về, chúng ta cứ làm thủ tục ly hôn như bình thường.”

“Em sẽ không làm phiền anh nữa.”

Hoắc Diên Triệt lập tức cuống lên.

Gương mặt đỏ bừng.

Cuối cùng bật thốt thành lời:

“Ý anh là…”

“Thịnh Hạ… anh yêu em… em có thể thử yêu anh được không?”

Tôi ngây người nhìn anh.

Niềm vui lập tức lấn át tất cả.

“Hoắc Diên Triệt!”

“Anh nói được rồi sao?”

Hoắc Diên Triệt há miệng.

Nhưng âm thanh vừa xuất hiện lại biến mất.

Anh chỉ có thể gật đầu.

Lắp bắp rất lâu.

Mà không nói được câu thứ hai.

Tôi dịu dàng an ủi:

“Đừng vội.”

“Chúng ta từ từ thôi.”

Những dòng bình luận lập tức khóc ròng:

【Hu hu hu, Hoắc Diên Triệt cuối cùng cũng nói được rồi.】

【Vừa rồi anh ấy nói anh ấy yêu Thịnh Hạ phải không?】

【Tôi không nghe nhầm chứ?】

【Vậy còn Kiều Chi thì sao đây?】

Thật ra.

Tôi cũng nghi ngờ mình nghe nhầm.

Nhưng hình như Hoắc Diên Triệt thật sự đã nói.

Rằng anh yêu tôi.

Và hy vọng tôi cũng có thể thử yêu anh.

Tôi không trả lời câu hỏi ấy ngay.

Mà hỏi điều luôn khiến mình băn khoăn:

“Hoắc Diên Triệt.”

“Tại sao anh không nói cho em biết người cứu em năm năm trước là anh?”

“Nếu vì muốn chữa chứng mất ngôn ngữ, anh hoàn toàn có thể nói thật với em.”

“Em nhất định sẽ phối hợp.”

Hoắc Diên Triệt nắm lấy tay tôi.

Nhẹ nhàng tháo găng tay lặn xuống.

Sau đó dùng ngón tay viết từng nét lên lòng bàn tay tôi:

【Anh sợ em áy náy.】

Tôi ngây người.

Hóa ra…

Lý do chỉ đơn giản như vậy.

Sống mũi tôi cay xè.

Nước mắt gần như trào ra.

Hoắc Diên Triệt thuận thế nắm chặt tay tôi.

Rồi lấy chiếc nhẫn cưới mà tôi từng tháo xuống.

Đeo trở lại lên ngón áp út của tôi.

Mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Khoang khí rất lạnh.

Nhưng tôi lại cảm nhận được sự ấm áp và an toàn chưa từng có.

Hoắc Diên Triệt là người đàn ông đáng để gửi gắm cả cuộc đời.

Tôi vô cùng chắc chắn.

Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.

Anh cũng sẽ không bao giờ bỏ lại tôi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.