Người Cứu Tôi Hai Lần

Người Cứu Tôi Hai Lần



13

Tôi đã suy nghĩ suốt ba ngày.

Cuối cùng quyết định tham gia chuyến khảo sát khoa học dưới nước lần này.

Sau khi biết chuyện, Hoắc Diên Triệt tìm đến căn hộ của tôi.

Anh gõ chữ trên điện thoại:

【Có thể đừng đi được không? Rất nguy hiểm.】

Tôi kiên định đáp:

“Em đã quyết định rồi.”

“Đây là công việc của em, cũng là ước mơ của em. Em không muốn để lại tiếc nuối.”

“À đúng rồi, chờ em trở về, chúng ta đi hoàn tất thủ tục ly hôn nhé.”

Vành mắt anh đỏ lên, cố gắng kìm nén cảm xúc.

【Năm năm rồi, em vẫn chưa bước ra được sao?】

Anh đang nói…

Năm năm trôi qua, tôi vẫn chưa vượt qua được tai nạn năm ấy?

Hay là năm năm sau biến cố đó, tôi vẫn chưa từ bỏ lặn biển?

Tôi gật đầu.

“Ừm, em vẫn chưa buông được.”

Đáy mắt Hoắc Diên Triệt chìm trong bóng tối.

Anh thất vọng rời đi.

Ngày xuất phát.

Tôi nhìn thấy một cuộc phỏng vấn của Kiều Chi.

Thương hiệu váy cưới do cô sáng lập sắp tham gia một triển lãm ở nước ngoài.

Trùng hợp thay.

Đó cũng chính là quốc gia mà tôi sắp đến để lặn khảo sát.

Lần này, cô sẽ mặc chính bộ váy cưới do mình thiết kế để trình diễn trên sân khấu.

Trong buổi phỏng vấn, người dẫn chương trình hỏi:

“Mối tình đầu của cô có đến xem buổi trình diễn không?”

Kiều Chi mỉm cười.

“Có chứ. Anh ấy nói sẽ đến.”

Những dòng bình luận lại lướt qua:

【Hehe, Hoắc Diên Triệt đã hủy một cuộc họp quan trọng để đi xem Kiều Chi trình diễn váy cưới.】

【Có khi anh ấy sẽ cầu hôn cô ấy ngay trong hậu trường.】

【Dù sao sau chuyến lặn này trở về, Thịnh Hạ cũng sẽ làm thủ tục ly hôn với anh ấy. Cầu hôn trước cũng chẳng phải chuyện không thể.】

Chỉ cần tưởng tượng đến những hình ảnh ấy thôi.

Đã thấy vô cùng lãng mạn.

Đáng tiếc…

Nữ chính trong câu chuyện của anh không phải là tôi.

Tôi đã khiến anh mất đi giọng nói.

Không muốn tiếp tục phá hỏng hạnh phúc của anh nữa.

Tôi sẽ chúc phúc cho họ.

Những dòng bình luận hiện lên:

【Nữ phụ thật sự yêu nam chính rồi nhỉ?】

【Nhưng xem ra cô ấy không định phá hoại cặp đôi chính.】

【Vậy tôi không mắng cô ấy nữa.】

【Coi như còn có chút tự biết mình.】

Sau khi đến nơi.

Chúng tôi nghỉ ngơi một ngày để điều chỉnh trạng thái cơ thể.

Xác nhận mọi chỉ số đều ở mức tốt nhất.

Tất cả đã sẵn sàng.

Đội khảo sát tám người của chúng tôi.

Hai người ở lại cửa hang làm nhiệm vụ hỗ trợ.

Hai người xuống trước để kiểm tra dây dẫn đường và đặt bình oxy dự phòng tại các điểm giảm áp.

Bốn người còn lại chia thành hai tổ.

Xuống nước từ hai lối vào phía Nam và phía Bắc.

Hai đội sẽ gặp nhau ở độ sâu tám mươi mét dưới nước.

Tôi cố tình tránh ghép cặp với Giang Húc An.

Dù anh rất muốn làm bạn lặn cùng tôi.

Nhưng việc lựa chọn bạn lặn là quyết định từ hai phía.

Thấy tôi chọn một người tên A Lực làm bạn đồng hành.

Trong mắt Giang Húc An thoáng hiện vẻ thất vọng.

Dưới nước.

Dao động cảm xúc đôi khi cũng có thể gây ch//ết người.

Không chọn anh ấy là quyết định đúng đắn.

Sau khi xuống nước.

Càng lặn sâu.

Áp lực nước xung quanh càng tăng mạnh.

Tôi và A Lực bám theo dây dẫn đường, liên tục hạ xuống.

Mọi thứ đều diễn ra rất thuận lợi.

Chúng tôi gặp nhóm còn lại đúng tại điểm hẹn.

Tiếp đó.

Bốn người phải tiếp tục thăm dò hai hang tối có địa hình phức tạp hơn.

Đến ngã rẽ hình chữ Y.

Tôi đi vào nhánh hang bên trái theo đúng kế hoạch ban đầu.

Giang Húc An ra hiệu gì đó với A Lực.

Sau đó lập tức bơi theo tôi vào nhánh trái.

14

Hành động của Giang Húc An vừa ích kỷ vừa thiếu chuyên nghiệp.

A Lực hoàn toàn không đồng ý việc đổi bạn lặn và đổi tuyến đường vào phút cuối.

Hai lối đi đều rất hẹp.

Việc chỉ cho hai người tiến vào là kết quả của quá trình đánh giá rủi ro từ trước.

Đặc biệt.

Nhánh bên trái có rất nhiều bùn lắng.

Nếu thêm một người đi vào.

Chỉ cần khuấy động lớp bùn đó.

Tầm nhìn sẽ lập tức biến mất hoàn toàn.

A Lực đành phải đổi tuyến.

Cùng một thành viên khác tiến vào nhánh phải.

Đến lúc quay đầu lại.

Tôi mới phát hiện người phía sau mình đã đổi thành Giang Húc An.

Tôi vô cùng tức giận.

Nhưng lúc này đã không còn đường quay lại.

Giang Húc An ra hiệu với tôi:

“Thịnh Hạ, hãy tin anh.”

“Có anh ở đây, em sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.”

“Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của em.”

Tôi thật sự cạn lời.

Ai cần anh làm chỗ dựa chứ?

Gặp phải kiểu bạn lặn hành động theo cảm tính như thế này đúng là cơn ác mộng.

Bơi thẳng xuống thêm ba mươi mét.

Đột nhiên phía trước xuất hiện vài mảnh đá vụn rơi xuống.

Chúng khuấy tung lớp bùn trong hang.

Tầm nhìn trước mặt tôi ngày càng mờ đi.

Tôi nắm chặt dây dẫn đường.

Bình tĩnh chờ bùn lắng xuống.

Nhưng Giang Húc An lại nóng vội bơi lên.

Anh vỗ nhẹ vai tôi.

Như muốn nói:

“Đừng sợ.”

Thứ tôi sợ nhất chính là Giang Húc An gây thêm phiền phức.

Quả nhiên.

Sau khi anh lao tới.

Lượng bùn bị khuấy lên càng nhiều hơn.

Tầm nhìn trong hang lập tức giảm xuống bằng không.

Trước khi xuống nước.

Chúng tôi đã thống nhất quy tắc.

Một khi xuất hiện sự cố ngoài tầm kiểm soát.

Lập tức rút lui.

Lượng oxy hiện tại hoàn toàn đủ để quay trở lại.

Tôi vỗ vai Giang Húc An.

Ra hiệu cùng nhau rút lui.

Anh giơ dấu hiệu “OK”.

Trên đường quay về.

Đá vụn và bùn đất ngày càng nhiều.

Lực cản của dòng nước tăng mạnh.

Sợi dây dẫn đường trượt khỏi lòng bàn tay tôi.

Tôi hoàn toàn mất phương hướng.

Cũng lạc mất Giang Húc An.

Nhiều năm kinh nghiệm lặn nói cho tôi biết.

Càng trong tình huống như thế này.

Càng phải giữ bình tĩnh.

Tôi lần mò trong nước.

Cố gắng tìm lại phương hướng chính xác.

Đến khi phát hiện không gian xung quanh ngày càng rộng.

Tôi mới nhận ra.

Mình đã đi sai hướng.

Tôi quay đầu bơi ngược trở lại.

Xuyên qua vùng nước đục ngầu ấy.

Không còn dây dẫn đường.

Tôi mất hoàn toàn cảm giác về thời gian và khoảng cách.

Con đường này dài đến mức tưởng như không có điểm cuối.

Dài đến mức khiến tôi có một khoảnh khắc tuyệt vọng.

Tôi nhớ đến ba mẹ.

Trước khi qua đời.

Họ từng dặn tôi phải sống thật tốt.

Tôi là điều duy nhất họ không thể buông bỏ.

Nếu đây thật sự là điểm cuối của cuộc đời tôi.

Vậy người mà tôi không thể buông bỏ là ai?

Hoắc Diên Triệt…

Lúc này chắc anh đang ngồi dưới khán đài, nhìn Kiều Chi mặc váy cưới trình diễn phải không?

Ba năm kết hôn cùng anh.

Là ba năm bình yên nhất.

Cũng là ba năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

Khoảnh khắc này.

Tôi vô cùng chắc chắn.

Rằng mình đã yêu anh.

Chỉ tiếc…

Tôi chỉ là nữ phụ.

Anh không thuộc về tôi.

Nhưng cho dù là nữ phụ.

Tôi cũng phải cố gắng sống sót.

Tôi gạt bỏ mọi suy nghĩ hỗn loạn.

Đưa tay lần tìm trong lớp bùn.

Dây dẫn đường chính là sợi dây sinh mệnh dưới nước.

Tìm được nó.

Đồng nghĩa với việc tìm được đường trở về.

Trong tầm nhìn mờ đục.

Một bàn tay lớn bất ngờ nắm lấy tay tôi.

Người đó đặt bàn tay còn lại của tôi lên sợi dây dẫn đường.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.