12
Trong bữa tối.
Trời đổ mưa.
Tôi cố gắng che giấu cảm xúc.
Không để ai nhận ra sóng gió đang cuộn trào trong lòng mình.
Mưa càng lúc càng lớn.
Ông cụ Hoắc giữ tôi và Hoắc Diên Triệt ở lại nhà cũ qua đêm.
Nơi này vốn có phòng riêng của hai vợ chồng.
Trước đây chúng tôi thường xuyên ở lại.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác.
Vốn dĩ tôi không muốn ngủ lại.
Thế nhưng ông cụ Hoắc nhất quyết giữ chúng tôi ở thêm một đêm.
Hoắc Diên Triệt gõ chữ trên điện thoại rồi đưa cho tôi:
【Ngày mai là thứ Bảy, không phải đi làm.】
【Ông nội đã lên tiếng rồi, hay là ở lại một đêm nhé?】
Không thể từ chối tấm lòng của người lớn.
Tôi đành gật đầu đồng ý.
Trong lòng thầm nghĩ.
Ông cụ Hoắc cố tình giữ chúng tôi ở lại.
Có lẽ ông đã biết chuyện chúng tôi chuẩn bị ly hôn, hiện đang sống riêng.
Muốn nhân cơ hội này để tôi tiếp tục “điều trị” cho Hoắc Diên Triệt thêm một đêm nữa.
Sau khi tắm xong.
Tôi ra ban công nghe điện thoại của Giang Húc An.
Anh nói sắp tới sẽ sang nước ngoài thám hiểm một hang động ngầm nổi tiếng.
Lần khảo sát dưới nước này, viện nghiên cứu của chúng tôi cũng cử tôi đi cùng để nghiên cứu sinh vật thủy sinh.
Tôi vẫn đang phân vân có nên từ chối hay không.
Giang Húc An cố gắng thuyết phục:
“Thịnh Hạ, hang động đó là giấc mơ chung của chúng ta bao năm nay.”
“Tin anh đi, lần này dù xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ không bỏ em lại nữa.”
Đó là thánh địa trong mơ của mọi thợ lặn.
Cũng là nơi mà bất kỳ nhà nghiên cứu sinh vật dưới nước nào cũng muốn đặt chân tới.
Những sinh vật chưa được khám phá dưới đáy hang.
Đối với giới khoa học, có sức hấp dẫn khó cưỡng.
Thế nhưng trong lòng tôi vẫn còn rất nhiều lo lắng.
Lặn hang động là môn thể thao mạo hiểm có tỷ lệ tử vong cao nhất.
Tôi bình thản đáp:
“Để em suy nghĩ thêm đã.”
Sau khi cúp máy.
Vừa ngẩng đầu lên.
Tôi đã thấy Hoắc Diên Triệt quấn khăn tắm đứng bên cửa sổ nhìn mình.
Anh biết tôi thích ngắm cơ bụng của anh.
Bình thường vẫn luôn dùng cách này để dụ dỗ tôi.
Tôi lập tức dời mắt đi nơi khác.
Không nhìn anh nữa.
Không biết cuộc trò chuyện vừa rồi với Giang Húc An.
Anh đã nghe được bao nhiêu.
Hoắc Diên Triệt lấy điện thoại ra gõ chữ:
【Hôm nay em buồn bã như vậy… là vì anh ta sao?】
Tôi lắc đầu.
“Không phải.”
“Em buồn ngủ rồi, ngủ trước đây.”
Tôi chui vào chăn.
Cố ý giữ khoảng cách với anh.
Hoắc Diên Triệt nằm bên cạnh.
Cả hai đều im lặng.
Một lúc sau.
Anh lại đưa điện thoại tới trước mặt tôi.
【Thịnh Hạ, Giang Húc An không phải người đáng để gửi gắm cả đời.】
Tôi nhàn nhạt đáp:
“Em biết.”
Lần khảo sát dưới nước này.
Đội ngũ sẽ có tám người.
Không chỉ có Giang Húc An.
Mà còn có vài chuyên gia lặn hàng đầu trong ngành.
Việc anh ta có tham gia hay không.
Cũng không ảnh hưởng tới quyết định của tôi.
Tôi chỉ cân nhắc từ góc độ của bản thân.
Rốt cuộc nên đi hay không.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu không ngừng cân nhắc.
Ngay lúc sắp chìm vào giấc ngủ.
Tôi cảm nhận được bàn tay Hoắc Diên Triệt chậm rãi đưa sang.
Anh khẽ nắm lấy một ngón tay của tôi.
Đó là ám hiệu quen thuộc giữa hai chúng tôi.
Hoắc Diên Triệt không thể nói chuyện.
Nhưng nhu cầu tình cảm lại rất cao.
Mỗi khi nắm lấy ngón tay tôi.
Đều là đang vòng vo hỏi rằng:
Em ngủ chưa? Có thể tiếp tục gần gũi không?
Có những hôm bị anh quấn lấy đến mệt lả.
Tôi sẽ giả vờ ngủ, không đáp lại.
Những dòng bình luận lập tức xuất hiện:
【Nữ phụ sẽ không mềm lòng rồi phối hợp chữa bệnh cho nam chính đấy chứ?】
【Nếu vậy thì tôi thật sự coi thường cô ta.】
【Ơn cứu mạng cũng đâu phải báo đáp bằng cách đó.】
Tôi lặng lẽ rút ngón tay khỏi tay anh.
Sau đó xoay người.
Quay lưng về phía anh, giả vờ đã ngủ.
Cơ thể Hoắc Diên Triệt thoáng cứng lại.
Anh lặng lẽ nhìn gương mặt đang nhắm mắt của tôi.
Trong đáy mắt sâu thẳm.
Những cảm xúc cuộn trào dữ dội.