NGƯỜI TRUYỀN LỬA

Chương 10



Tôi đã quên mất…

Rằng tôi cũng từng là một phần của nơi này.

Một cô gái ngày xưa…

Trong thư viện tranh chỗ ngồi với người khác đến đỏ mặt…

Một nữ sinh viện nghiên cứu thức trắng vì một thuật toán…

Một cô gái ôm cây guitar, hát nhạc tình trong buổi chào tân sinh viên…

Những phần sống động, đầy sức sống… những phiên bản tôi từng là… đã đi đâu?

Hình như tất cả đã chết đi trong mười năm hôn nhân đó.

Tôi bước ra khỏi xe.

Đeo lại kính râm và chiếc mũ, rồi đi vào khuôn viên trường.

Campus vào cuối tuần yên ắng đến lạ.

Ánh nắng xuyên qua tán cây bạch đàn cao vút, rải những vệt sáng lung linh trên mặt đất.

Tôi lững thững đi theo con đường ký ức.

Qua bãi cỏ mà chúng tôi từng thích ngồi.

Qua bờ hồ nơi lần hẹn hò đầu tiên.

Rồi dưới gốc cây đa nơi anh ta quỳ xuống xin cưới tôi.

Trong lòng tôi… rất bình thản.

Những cảnh khiến tôi từng rung động…và cũng khiến tôi tan vỡ…

Giờ đây không gợn chút cảm xúc.

Như đang xem một bộ phim…không hề liên quan đến mình.

Tôi đến trước toà nhà Khoa Máy tính.

Ngước nhìn kiến trúc xám quen thuộc.

Đây mới là sân khấu thực sự của tuổi trẻ tôi.

Ở đây, tôi đã viết dòng code đầu tiên.

Ở đây, hình hài đầu tiên của hệ thống Thiên Lang Tinh đã ra đời.

Tôi đẩy cửa hơi khép, bước vào.

Bước chân tôi vang vọng trong hành lang.

Trên tường dán những poster kết quả nghiên cứu mới nhất.

Có cả ảnh nhiều giảng viên trẻ mà tôi không biết tên.

Mọi thứ đã thay đổi.

Vừa như lạ… vừa như chưa từng đổi thay.

Tôi đi đến tầng ba, trước phòng thí nghiệm — nơi chúng tôi từng gọi là “căn cứ bí mật”.

Cánh cửa khoá.

Tôi nhìn qua ô kính nhỏ.

Bên trong thiết bị vẫn sắp xếp như xưa…

Chỉ là bây giờ có thêm rất nhiều máy móc hiện đại mà tôi chưa từng thấy.

Một vài sinh viên trẻ đang quây quanh chiếc máy tính…

Họ bàn luận sôi nổi.

Trên gương mặt họ là thứ ánh mắt mà tôi đã từng quá quen…sự tập trung, phấn khích đến say mê.

Tôi mỉm cười nhẹ.

Định quay bước…

“Bạn tìm ai?”

Một giọng nói ấm áp vang lên phía sau.

Tôi quay lại.

Thấy một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi kẻ ca-rô, tóc đã điểm sương.

Giáo sư Lý — người thầy hướng dẫn của tôi ngày trước.

Ông già hơn trước.

Nhưng ánh mắt vẫn hiền hậu và sâu sắc như xưa.

“Thầy Lý.”

Tôi bỏ kính râm, mỉm cười với ông.

Ông đứng đó, ngẩn người nhìn tôi vài giây lâu…

Rồi hơi nghi ngờ, nhưng rồi thốt lên: “Trầm Châu?”

“Dạ, là em, thưa thầy.”

“Ôi trời ơi! Đúng là em!”

Giáo sư Lý vừa bất ngờ vừa vui mừng.

“Cô bé này… tốt nghiệp bao năm rồi mà không về thăm thầy một lần!”

Ông vừa trách vừa mỉm cười.

“Dạo này em bận lắm à?”

Tôi hơi ngượng.

“Bận thì cũng tốt, chứng tỏ em làm việc hiệu quả.”

Ông nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Em làm rất tốt… rất đẹp.”

“Khoa Máy tính A Đại học chúng tôi — nhờ em mà được vinh dự lắm.”

Trong mắt ông là niềm tự hào và hạnh phúc.

Giống như nhìn thấy một tác phẩm mà ông từng dồn hết tâm huyết.

“Thầy… em…”

Tôi bỗng cảm thấy đôi mắt nóng lên.

Ông vỗ nhẹ vai tôi:

“Đi, vào phòng thầy ngồi một chút.”

“Vừa hay thầy mới pha ấm Long Tỉnh — trà non đầu mùa.”

Tôi theo ông vào phòng.

Căn phòng không lớn, kê đầy sách và hồ sơ.

Một mùi thơm dịu hòa quyện giữa mực in của sách và hương trà tươi, thoảng trong không khí.

Mùi trà thơm nhè nhẹ, thật khiến người ta an lòng.

Thầy rót cho tôi một tách trà: “Nếm thử xem.”

Tôi nhấp một ngụm — hương trà thanh, vị hậu ngọt ngào.

“Thầy vẫn còn dẫn dắt dự án ạ?” – Tôi hỏi.

“Không kham nổi nữa rồi.”

Ông cười, chỉ lên mái tóc hoa râm.

“Già rồi, đầu óc không còn linh hoạt nữa.”

“Giờ là thời đại của người trẻ.”

“Thầy nghe nói, em lập một quỹ để hỗ trợ người trẻ khởi nghiệp?”

“Vâng ạ.”

“Ý tưởng rất tuyệt.”

Ông gật đầu.

“Ở chỗ thầy cũng có vài mầm non sáng giá.”

“Tuy có chút cố chấp, hơi bướng, giống con ngày xưa.”

“Có dịp, em đến xem thử nhé?”

“Dạ, em rất sẵn lòng.” Tôi mỉm cười.

“Đó là vinh hạnh của em.”

Chúng tôi đã trò chuyện rất lâu.

Về quá khứ, về những bước đột phá kỹ thuật mới nhất.

Cũng nói về những viễn cảnh tương lai.

Thầy không hỏi lấy một câu về Trần Khải.

Không hề nhắc đến cuộc hôn nhân thất bại của tôi.

Trong mắt ông, tôi vẫn là cô sinh viên chỉ biết đến code và thuật toán, là cô gái từng có ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt.

Khi tạm biệt, thầy tiễn tôi xuống tầng.

Hoàng hôn buông xuống, kéo dài cái bóng của chúng tôi trên mặt đất.

“Châu Châu.”

Thầy bỗng nói.

“Đừng để quá khứ níu chân.”

“Cuộc đời em, mới chỉ bắt đầu.”

“Hãy cứ bay đi, bay cao hơn nữa.”

Tôi nhìn ông, gật đầu thật mạnh:

“Em cảm ơn thầy.”

Tôi lên xe, rời khỏi trường.

Xe đã đi rất xa…

Từ gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy ông đứng đó, vẫy tay với tôi.

Nước mắt tôi, cuối cùng cũng lặng lẽ trào ra.

Hóa ra…vẫn có người, mãi nhớ tôi — ở phiên bản trong sáng nhất.

Thật tốt biết bao.

Cuộc sống tôi bước vào một nhịp điệu hoàn toàn mới.

Một trạng thái chưa từng có trước đây — bình thản và yên tĩnh.

Tôi vẫn là chủ tịch của Lang Đằng Network. Là người đứng đầu quỹ Thiên Lang Tinh.

Nhưng tôi học được cách phân biệt giữa công việc và đời sống.

Tôi không còn dùng công việc để lấp đầy mọi khoảng trống.

Tôi học cách tận hưởng cuộc sống.

Tận hưởng sự cô đơn, nhưng không cô độc.

Tôi vẽ lại.

Những chiều cuối tuần, tôi tắt điện thoại, vào phòng vẽ — để vẽ thế giới trong tim mình.

Tôi từng vẽ nụ cười của bọn trẻ ở Đại Lương Sơn.

Vẽ cây bạch đàn ở trường cũ.

Cũng từng vẽ bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ căn hộ của mình.

Tranh tôi không khéo.

Nhưng đầy sức sống.

Tôi nuôi một con mèo — giống Ragdoll. Tôi đặt tên nó là Alpha.

Nó rất quấn người, cũng rất biết chữa lành.

Mỗi tối về, nó đợi tôi ở cửa.

Cọ đầu vào chân tôi, kêu khe khẽ.

Lúc tôi làm việc, nó cuộn tròn trên đùi tôi, thở đều đều.

Có nó, ngôi nhà dù lớn cũng chẳng còn lạnh lẽo.

Thầy Lý giới thiệu tôi vài học trò xuất sắc.

Tôi đều đưa vào chương trình ươm mầm của quỹ.

Một trong số đó, là Chu Thần — rất nổi bật.

Dự án của cậu ấy là “tính toán cảm xúc”:

Dạy cho AI hiểu được cảm xúc con người.

Khó và thú vị.

Vì dự án ấy, chúng tôi tiếp xúc ngày càng nhiều.

Cậu ấy trẻ hơn tôi bảy, tám tuổi.

Có một nét trong trẻo của tuổi thanh xuân.

Cái nhìn sâu sắc, cách nghĩ rất đặc biệt.

Trò chuyện với cậu ấy là một niềm vui.

Chúng tôi thường nói chuyện hàng giờ ở quán cà phê của quỹ.

Từ kỹ thuật, đến triết học.

Từ vũ trụ, đến sự sống.

Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi luôn lấp lánh…

Tôi biết — cậu ấy thích tôi.

Nhưng tôi không vạch rõ ranh giới.

Tôi tận hưởng sự kết nối tinh thần thuần khiết ấy.

Không còn vội vã định nghĩa một mối quan hệ.

Không còn cần tình yêu để chứng minh giá trị bản thân.

Tình yêu với tôi bây giờ…

Không còn là thứ thiết yếu.

Mà là thứ có thì tốt, không có cũng chẳng sao.

Vì tôi đã đủ đầy và viên mãn.

Tối hôm đó, sau khi xử lý xong công việc,

Tôi ngồi ở góc cửa sổ, nhấm một ly rượu vang.

Alpha cuộn mình ngủ cạnh chân tôi.

Ngoài kia — vạn nhà lên đèn.

Điện thoại vang.

Chu Thần gửi một tấm ảnh: Tinh vân Orion.

Ảnh chụp qua kính thiên văn — đẹp lạ lùng, sâu thẳm.

Dưới ảnh là một câu:

“Trầm tổng, cô xem này. Chúng ta đều là hạt bụi trong vũ trụ. Nhưng cũng có thể như ngôi sao, phát sáng theo cách của riêng mình.”

Tôi mỉm cười.

Gõ lại: “Đúng vậy.”

“Chúng ta — đều là người truyền lửa.”

Tôi nhìn lên bầu trời ngoài kia — sao sáng rực rỡ.

Tôi nhớ lại…

Ngày đó, trong tầng hầm, tôi gõ dòng code đầu tiên.

Khi ấy, tôi không có gì — ngoài một giấc mơ.

Giờ đây, tôi dường như có tất cả:

Tiền tài, danh vọng, địa vị.

Nhưng tận sâu bên trong…

Tôi vẫn là cô gái ấy.

Cô gái tin rằng:

Kỹ thuật có thể thay đổi thế giới.

Ước mơ — nhất định có thể trở thành hiện thực.

Tôi chưa từng thay đổi.

Tôi chỉ là…đi qua một đoạn đường vòng thật dài…

Rồi quay lại.

Tìm thấy chính mình.

Tôi nâng ly rượu, chạm nhẹ vào bầu trời sao ngoài kia.

Lần này.

Không phải để kính quá khứ. Không phải để kính sự tái sinh.

Mà là kính — tương lai.

Kính cuộc đời rực rỡ, rộng lớn, đầy những khả năng chưa biết.

Câu chuyện của tôi — chưa kết thúc.

Nó mới chỉ vừa bắt đầu, ở chương hay nhất.

Thật tuyệt.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.