NGƯỜI TRUYỀN LỬA

Chương 9



Cũng không phải để tống tiền.

Họ chỉ hỏi liệu…

“Có thể — vì mối liên hệ vợ chồng mười năm — giúp họ lo việc hậu sự không?”

Họ đang không có tiền.

Tài sản của anh ta bị tịch thu.

Tiền tích cóp của mẹ anh ta cũng bị thu hồi.

Giờ họ thậm chí không đủ tiền mua một mảnh đất nhỏ để chôn cất.

Tôi im lặng rất lâu…

Rồi cuối cùng — tôi đồng ý.

Tôi không ra mặt.

Tôi nhờ luật sư Vương xử lý một cách ẩn danh.

Ở một nghĩa trang ngoại ô, ông ấy đã mua cho anh ta một mảnh đất.

Đặt một bia mộ trơn không chữ.

Đây là điều cuối cùng tôi có thể làm cho anh ta.

Không phải vì tha thứ.

Cũng không phải vì tình nghĩa vợ chồng.

Mà chỉ là vì…

Tôi muốn cho mười năm đã khuất đó một cái kết có phẩm giá.

Từ nay về sau…

Hai chúng tôi chẳng còn nợ nhau gì nữa.

Tro về tro, đất về đất.

Làm xong việc đó…

Tôi thấy như một lồng xích cuối cùng trong tim mình được tháo bỏ.

Tôi bắt đầu suy nghĩ:

Ngoài chuyện kiếm tiền…

Ngoài chuyện thành công…

Cuộc đời tôi còn có thể làm gì nữa?

Tôi mở lại những cuốn sổ tay kỹ thuật cũ.

Lật giở từng trang những ý tưởng dạt dào, đầy sáng tạo thuở trước.

Và một ý nghĩ mới lóe lên trong đầu tôi.

Một ý tưởng điên rồ, không quan tâm đến chi phí.

Tôi triệu tập hội đồng quản trị lõi của công ty.

Tất cả đều có mặt — trong đó có cả Chủ tịch Trương.

Tôi gửi bản kế hoạch của mình đến từng thành viên hội đồng.

“Thành lập Quỹ Thiên Lang Tinh từ thiện?”

Ông Trương nhìn bản kế hoạch, trông có phần ngạc nhiên.

“Châu Châu, cô định làm gì thế này?”

“Những gì tôi muốn làm… đều nằm trong này.”

Tôi chỉ vào kế hoạch.

“Tôi muốn thành lập một tổ chức phi lợi nhuận — một vườn ươm công nghệ.”

“Chuyên hỗ trợ và tài trợ cho những bạn trẻ có tài, có hoài bão, nhưng thiếu vốn và điều kiện.”

“Đặc biệt là… những nữ doanh nhân khởi nghiệp.”

Trong phòng họp im lặng đến lạ lùng.

Ai nấy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa không thể tin nổi.

“Tổng giám đốc Trầm, tôi hiểu tấm lòng của chị.” 

Một thành viên cất tiếng, thận trọng.

“Nhưng dự án này hoàn toàn là đầu tư thuần túy — không lợi nhuận.”

“Thậm chí còn sử dụng nhiều nguồn lực tiền mặt và kỹ thuật của công ty.”

“Điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cổ phiếu.”

“Tôi hiểu.”

Tôi gật đầu.

“Tôi không định dùng tiền của công ty.”

“Tôi sẽ dùng phần cổ phần của riêng tôi để thành lập quỹ này.”

“Bằng danh nghĩa cá nhân.”

Mọi người càng thêm sửng sốt.

“Châu Châu, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Ông Trương cũng đổi sắc mặt.

“Phần cổ phần đó là tài sản hàng nghìn tỷ!”

“Cô định dùng toàn bộ để làm gì?”

“Không phải là cho đi.”

Tôi chỉnh lại.

“Mà là đầu tư.”

“Đầu tư cho tương lai.”

Tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố nhộn nhịp dưới chân.

“Ngày xưa, tôi cũng là người tay trắng.”

“Tôi hiểu cảm giác mang trong mình ước mơ, mà liên tục va phải bức tường.”

“Tôi hiểu cảm giác tài năng bị lãng quên, lý tưởng bị xô đẩy bởi thực tế.”

“Quỹ khởi nghiệp đầu tiên của Lang Đằng Network là tiền mà bố tôi cho tôi.”

“Nếu không có khoản đó, sẽ không có Lang Đằng hôm nay. Cũng không có tôi.”

“Giờ đây, tôi có khả năng…”

“Tôi muốn truyền lại may mắn đó.”

“Tôi muốn nói với những người trẻ đang vật lộn trong bóng tối:”

“Đừng bỏ cuộc.”

“Có những người trên thế giới này — sẵn sàng trả cho ước mơ của bạn.”

Nói xong, cả phòng họp im lặng rất lâu.

Rồi… ông Trương là người đầu tiên vỗ tay.

Tiếng vỗ tay từ nhỏ đến lớn.

Tất cả mọi người đều hứng lên theo.

Trong ánh mắt họ lấp lánh niềm kính phục.

Họ cuối cùng đã hiểu.

Người phụ nữ trước mắt họ…

“Tầm nhìn” và “tấm lòng” của cô…đã vượt xa khỏi khuôn khổ một doanh nhân thông thường.

Quỹ Thiên Lang Tinh được thành lập nhanh chóng.

Trong giới công nghệ, tạo nên một cơn chấn động lớn.

Hàng loạt đơn xin hỗ trợ ào ạt đổ về như tuyết rơi.

Tôi trực tiếp làm Chủ tịch hội đồng xét tuyển.

Cùng đội ngũ của mình, đọc từng đơn.

Phỏng vấn từng ứng viên.

Chúng tôi thấy nhiều ý tưởng còn thô sơ nhưng đầy tia sáng.

Cũng gặp nhiều gương mặt trẻ, dù non nớt nhưng rất kiên định.

Trong họ… tôi thấy bóng dáng chính mình ngày xưa.

Dự án đầu tiên được chọn là một kế hoạch mang tên “Ánh sáng Ngôi sao”.

Người sáng lập — một cô gái vừa tốt nghiệp đại học.

Cô muốn phát triển một hệ thống giáo dục AI miễn phí kết nối qua vệ tinh dành cho trẻ em ở vùng sâu vùng xa.

Ý tưởng của cô táo bạo.  Mức độ kỹ thuật cực cao.

Hầu như mọi người nghĩ… đây là chuyện “trong mơ”.

Nhưng tôi — tin vào cô ấy.

Tôi trao cho cô tất cả những gì cô cần vốn, kỹ thuật, và đội ngũ đồng hành.

Ngày ký hợp đồng.

Cô gái ấy đứng trong văn phòng tôi, xúc động đến bật khóc.

Cô nói: “Tổng giám đốc Trầm… em không biết phải cảm ơn chị thế nào.”

Rồi cô chợt bật lên một câu khiến tôi nghẹn ngào: “Chị giống như… một tia sáng bước vào cuộc đời em.”

Tôi mỉm cười với cô gái ấy và nói:

“Không cần cảm ơn tôi.”

“Sau này, khi em thành công, hãy trở thành ánh sáng cho người khác.”

“Hãy truyền ngọn lửa ấy tiếp tục.”

Cô ấy gật đầu, còn hơi ngơ ngác — như thể mới vừa hiểu ra điều gì đó.

Cô rời đi.

Còn tôi…

Một mình trong văn phòng, ngồi rất lâu.

Bên ngoài, đêm đã buông xuống.

Đèn thành phố rực rỡ từ từ bật lên, từng ngọn một…

Như một biển sao huy hoàng.

Điện thoại tôi sáng lên.

Là tin nhắn từ cô gái đó: “Tổng giám đốc Trầm, xin cảm ơn chị. Dự án của chúng em đã chính thức khởi động. Tên nó là — Truyền Lửa.”

Tôi nhìn ba chữ đó.

Cười.

Cười đến mức…nước mắt tuôn ra.

Tôi đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Nhìn xuống thành phố mà tôi đã từng chiến đấu vì nó.

Cuộc đời tôi… hóa ra mới thật sự bắt đầu.

Lần này…

Không còn vì trả thù, không vì thắng thua.

Mà vì…sáng tạo truyền lại, và thắp sáng nhiều vì sao khác.

Tôi cảm nhận…

Đây — chính là ý nghĩa thật sự của sự hồi sinh.

Kế hoạch “Truyền Lửa” tiến triển nhanh hơn tôi từng nghĩ.

Cô gái tên Tiểu Nghi ấy… có một nghị lực đáng kinh ngạc.

Cô cùng đội của mình đi sâu vào những làng bản xa xôi nhất ở Đại Lương Sơn.

Ở đó, họ dựng các trạm thu vệ tinh…

Xây những lớp học điện tử đơn sơ…

Từng bước hướng dẫn giáo viên và trẻ em bản địa…

Cách sử dụng hệ thống giáo dục AI.

Đội quay phim mà quỹ cử đi gửi về rất nhiều ảnh và video.

Trong ảnh, những đứa trẻ với gương mặt lem luốc…

Nhưng ánh mắt chúng…lấp lánh như những vì sao trên trời.

Chúng quây quanh máy tính…

Chú ý nhìn cô giáo AI bằng cách mà trước đây chưa từng có…

Sự tập trung và khát khao ấy khiến tôi vô cùng xúc động.

Tôi chọn một bức ảnh làm hình nền điện thoại.

Trong ảnh là một bé gái nhỏ…

Tóc buộc hai chùm, đôi má ửng đỏ vì gió núi cao.

Đôi tay nhỏ xíu cẩn thận chạm vào con chuột máy tính…

Khuôn mặt vừa e thẹn vừa tò mò, nở nụ cười ngây thơ.

Mỗi khi tôi thấy mệt mỏi…

Chỉ cần nhìn thấy bức ảnh ấy…

Tôi lại thấy đầy sức mạnh.

Tiền tôi bỏ ra — không uổng phí. Công nghệ tôi theo đuổi — đã được dùng đúng nơi đáng dùng.

Cảm giác này… còn đáng giá hơn cả việc kiếm được hàng núi tiền.

Quỹ Thiên Lang Tinh nhanh chóng nổi tiếng trong ngành.

Các hồ sơ xin hỗ trợ gửi đến ngày càng nhiều.

Chất lượng càng lúc càng cao.

Tôi thấy nhiều ý tưởng sáng ngời…

Và gặp được rất nhiều người trẻ…

Giống như chính tôi thuở trước…

Đầy đam mê, đầy hoài bão.

Dự án thứ hai được tài trợ đầy đủ là một nhóm AI y tế.

Người sáng lập — là một nữ bác sĩ ngoài ba mươi.

Cô muốn phát triển một hệ thống AI có thể phân tích mẫu bệnh phẩm để sàng lọc ung thư từ giai đoạn rất sớm.

Đây là dự án vô cùng giá trị…

Nhưng cũng tốn kém khủng khiếp.

Cần lượng dữ liệu lớn và thuật toán hàng đầu để đào tạo.

Cô đã tìm đến rất nhiều nhà đầu tư…

Nhưng đều bị từ chối vì.

Chu trình đầu tư quá dài. Rủi ro quá cao.

Tôi mời cô đến gặp.

Cô không giống người kinh doanh.

Cô giống một nhà nghiên cứu.

Mặc áo blouse trắng, đeo kính…

Không giỏi ăn nói.

Nhưng mắt cô sáng rực khi nói về dự án của mình.

Cô nói: “Tổng giám đốc Trầm, tôi biết dự án này rất khó.”

“Có thể cả mười năm tôi cũng chẳng thấy hoàn vốn.”

“Nhưng tôi là một bác sĩ.”

“Tôi đã nhìn thấy quá nhiều bệnh nhân đánh mất cuộc đời chỉ vì phát hiện quá muộn.”

“Nếu công nghệ của tôi có thể sớm phát hiện ung thư — dù chỉ sớm hơn nửa năm…”

“Thì có thể cứu vãn hàng ngàn gia đình.”

“Tôi làm không phải vì tiền.”

“Tôi chỉ muốn cứu người.”

Tôi nhìn cô ấy, như nhìn thấy hình bóng của chính mình.

Cô gái ấy khiến tôi nhớ đến bản thân ngày trước — cái người có thể không ngủ, ngồi trong phòng thí nghiệm hàng đêm để giải một bài toán khó.

Chúng tôi… cùng một loại người.

Quyết liệt. Lý tưởng. Đôi khi hơi ngớ ngẩn.

“Dự án này — tôi đầu tư.”

Tôi nói với cô.

“Bao nhiêu tiền cô cần… quỹ sẽ cấp bấy nhiêu.”

Cô ngạc nhiên, rồi lo lắng hỏi: “Tổng giám đốc Trầm, chị chỉ có một yêu cầu thôi?”

“Ừ.”

“Yêu cầu gì?” — Cô hỏi, giọng hơi run.

“Khi thành công, hãy mở công nghệ này ra. Miễn phí cho tất cả các bệnh viện công.”

Cô đứng lặng một lúc, rồi đôi mắt đỏ lên. Cô đứng dậy và cúi mình thật sâu trước tôi.

“Cảm ơn chị, Tổng giám đốc Trầm.” 

“Chị là người lý tưởng thực thụ.”

Tôi mỉm cười.

Có lẽ… đúng vậy.

Trước kia, mơ ước của tôi là…cùng một người, già đi bên nhau, xây dựng một thế giới nhỏ của riêng mình.

Giấc mơ ấy đã vỡ.

Giờ đây, giấc mơ của tôi là…xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Dù chỉ là một chút. Nhưng thật sự có ý nghĩa.

Dần dần, tôi bàn giao công việc kinh doanh của Lang Đằng cho đội ngũ CEO chuyên nghiệp.

Phần lớn năng lượng của tôi được dành cho quỹ từ thiện.

Tôi không còn là nữ hoàng lạnh lùng trong thương trường nữa.

Tôi trở thành…một người làm vườn.

Chăm sóc từng hạt mầm hy vọng.

Nhìn chúng bén rễ, nảy lộc, lớn lên thành những cây cổ thụ vững chãi.

Niềm vui này…không gì trong kinh doanh có thể sánh kịp.

Một ngày nọ, tôi nhận được một món quà bất ngờ.

Một gói bưu phẩm không tên người gửi.

Mở ra, bên trong là một túi hạt óc chó tươi, và một lá thư viết tay.

Chữ viết nguệch ngoạc như nét chữ của học sinh tiểu học:

“Chị Trầm ơi, em chào chị.”

“Em là học sinh tiểu học ở Đại Lương Sơn.”

“Cảm ơn chị đã tặng máy tính cho tụi em.”

“Bây giờ em đã biết đọc rất nhiều chữ rồi, và còn biết dùng máy tính để vẽ tranh nữa.”

“Hạt óc chó ở đây chín rồi, rất ngon.”

“Em chọn những quả đẹp nhất gửi cho chị.”

“Hy vọng chị sẽ thích.”

Cuối thư không ký tên, chỉ có một gương mặt cười lớn được vẽ bằng sáp màu đỏ.

Tôi cầm một quả óc chó, tách ra và bỏ vào miệng.

Ngon ngọt, thơm bùi…

Có lẽ đây là quả óc chó ngon nhất tôi từng ăn.

Công việc của quỹ đi vào ổn định.

Tôi cuối cùng cũng có chút thời gian dành cho riêng mình.

Một buổi chiều cuối tuần…

Trời đẹp.

Tôi bỗng nảy ý quay lại thăm ngôi trường cũ — Đại học A.

Nơi tôi đã trải qua bảy năm thanh xuân.

Bốn năm đại học, ba năm thạc sĩ.

Khoảng thời gian đẹp nhất đời tôi ở đó.

Cũng chính nơi đó…

Tôi gặp Trần Khải.

Xe tôi dừng ngay ngoài cổng trường.

Tôi không bước vào.

Chỉ ngồi đó, nhìn qua cửa kính.

Nhìn tấm bia đá khắc câu giáo huấn trường.

Nhìn những chiếc áo trắng, những chiếc xe đạp lao vun vút…

Những hình ảnh ấy làm tôi bồi hồi.

Bao lâu rồi tôi không quay lại?

Mười năm? Hay còn lâu hơn?

Ký ức mơ hồ.

Tôi chỉ nhớ sau khi ra trường…

Toàn bộ cuộc sống của tôi xoay quanh Trần Khải và công ty.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.