Thủ tiết hai mươi năm, phu quân trở về. Thế nhưng, người thiếu niên năm xưa từng ôm ta nơi đầu làng khóc không rời nay đã chẳng còn như trước. Hắn nay quyền cao chức trọng, ánh mắt nhìn ta vừa mang chút thương hại, lại thoáng nét phiền chán, duy chỉ thiếu sự quan tâm. “Hai năm sau khi thi đỗ công danh, ta ngã xuống vách núi, mất hết ký ức. Nhờ có Thuần Ý cứu giúp.” Thấy ta chỉ yên lặng cho gà ăn, không đáp lời, hắn vòng ra trước mặt, nghiêm túc nói: “Nay ký ức đã khôi phục, Thuần Ý áy náy không thôi, lệnh ta đón nàng và hài tử lên kinh hưởng phúc.” Tay ta khựng lại giữa chừng, mặc cho lũ gà con kêu lên líu ríu. Ta mím môi, từ tốn đáp: “Bây giờ ngài có kiều thê bên cạnh, chức cao lộc hậu. Chúng ta đã quen sống ở thôn quê, không muốn lên kinh thành để làm trò cười cho thiên hạ.” Lời vừa dứt, sắc mặt vốn kiên định của phu quân rốt cuộc cũng có chút thay đổi. “Nàng không muốn lên kinh?” Hừ, hắn thực sự nghĩ rằng ta sống ở thôn dã thì chẳng hay biết gì sao? Cố Cẩn Trạch hiện đang ở giai đoạn then chốt để tranh vị trí Tể tướng, chuyện hắn bỏ rơi vợ cả đã bị kẻ đối đầu moi ra. Nếu không phải vậy, hắn có lòng tốt đến đón mẹ con ta ư?
Bình luận