Sau Khi Ta Chết, Chó Thái Tử Phát Điên Rồi

Chương 1



1

“Muội muội không cố ý đẩy ta xuống nước, xin điện hạ đừng trách nàng.”

Đây là câu đầu tiên mà nàng ta nói sau khi được ta liều mạng cứu khỏi hồ băng.

Toàn thân run rẩy vì lạnh, vậy mà vẫn cố quỳ dưới đất cầu xin cho ta.

Sắc mặt Thái tử Minh Dạ lập tức trầm xuống sau khi nghe xong.

Ta chật vật bò lên từ hồ, cố gắng giải thích:

“Không phải ta đẩy…”

Thế nhưng lời chưa dứt, một lực mạnh bất ngờ ập tới ép ta ngã nhào xuống, cả người ta lại lần nữa chìm vào làn nước lạnh buốt.

“Không biết hối cải!” Giọng Minh Dạ sắc lạnh như có băng sương.

“Ngươi hết lần này đến lần khác hãm hại Khuynh Khuynh, nay nếu không cho ngươi chút bài học, sao khiến ngươi nhận ra lỗi sai!”

Đầu ta bị mấy thị vệ ghì chặt, không ngừng sặc nước.

Trong khoảnh khắc tầm mắt mơ hồ, ta thấy Cố Khuynh Khuynh đắc ý nháy mắt với ta một cái.

2

Ta thực sự không hề đẩy Cố Khuynh Khuynh.

Ta không dám.

Tính mạng cả nhà Lục Kiều đều nằm trong tay Minh Dạ, chỉ cần ta động đến nàng ta một chút, hắn sẽ lấy mạng họ.

Vì vậy khi nàng ta nhảy xuống nước, ta không màng sống chế/t cũng phải kéo nàng ta lên.

Thế nhưng nàng ta khóc lóc như hoa lê đẫm mưa, còn Minh Dạ thì chẳng buồn nghe bất cứ lời giải thích nào.

Ta bị ghì trong hồ băng suốt hai khắc đồng hồ, mãi sau hắn mới ra lệnh kéo ta lên.

Toàn thân run lẩy bẩy, ta gắng gượng nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ bật ra:

“Ngài có thể nghĩ ta độc ác, nhưng đừng cho là ta ngu dại. Cả nhà Lục Kiều nằm trong tay ngài, ta sao dám?”

Lời ta khiến ánh mắt Minh Dạ khẽ dao động, đang chần chừ thì Cố Khuynh Khuynh lại âm thầm ra hiệu.

Lập tức đám gia nhân quỳ rạp xuống, nhao nhao nói:

“Điện hạ, chúng nô tỳ tận mắt thấy đại tiểu thư bị nhị tiểu thư đẩy xuống hồ!”

“Phải đó, nếu không nhờ điện hạ kịp thời tới, nhị tiểu thư nào có ý định thật lòng cứu người!”

Cố Khuynh Khuynh chính là đại tiểu thư, đám người kia sớm đã bị nàng mua chuộc.

Nghe vậy, chút thương cảm trong mắt Minh Dạ hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại châm biếm.

“Quả nhiên,” hắn cười lạnh, khẽ lắc đầu.

“Ta đúng là không nên kỳ vọng vào kẻ chuyên bịa đặt như ngươi.”

Ánh mắt hắn dần trở nên hung hãn.

Ta hoảng hốt muốn che chắn cho Lục Kiều.

Nào ngờ, giây tiếp theo, Lục Kiều lại vùng khỏi tay ta, đột ngột quỳ rạp trước mặt Minh Dạ.

“Xin điện hạ khai ân!”

Nàng ta như thể đã quyết tâm liều chết, giọng mang theo tiếng nức nở.

“Nhị tiểu thư chỉ vì oán hận đại tiểu thư phá hỏng chuyện tốt với Vương gia, lại ghen vì điện hạ quá mực yêu thương đại tiểu thư, mới nhất thời hồ đồ làm ra chuyện dại dột. Xin điện hạ vì tình xưa mà tha cho nàng một lần…”

Ta sững sờ đứng đó, không tin nổi vào tai mình.

Cái lạnh của hồ băng dường như đến chậm một nhịp, nhưng lần này thì thấm tận xương tủy.

Ở nơi Minh Dạ không nhìn thấy, Cố Khuynh Khuynh mím môi cười, nụ cười đắc thắng đến đáng sợ.

Ta như bị rút sạch toàn thân khí lực, không còn chống cự nổi thị vệ đang đè ép, nặng nề quỳ rạp xuống nền đất lạnh.

Minh Dạ hoàn toàn nổi giận.

“Vương gia? Cố Cửu Nhi, thì ra ngươi thật sự có tư tình với hắn!”

Đôi mắt hắn ửng đỏ, nghiến răng căm giận:

“Ngươi còn bao nhiêu chuyện dơ bẩn chưa lộ ra? Đến cả nha hoàn thân cận cũng phản bội ngươi?”

Ta mấp máy môi, nhưng cuối cùng chẳng thể thốt nên lời nào.

Phải rồi…

Ta rốt cuộc đã sa sút đến nhường nào, mới khiến hết người này đến người khác lần lượt quay lưng rời bỏ?

Phụ mẫu từng yêu thương ta, Minh Dạ từng là thanh mai trúc mã, và cả Lục Kiều lớn lên bên ta từ nhỏ—

Giờ đây, từng người từng người, đều chọn đứng bên Cố Khuynh Khuynh.

Ta lặng lẽ quỳ trên mặt đất lạnh lẽo, bất giác nhớ về Minh Dạ năm mười sáu tuổi.

Năm ấy, hắn liều chế/t cứu ta khỏi tay bọn thổ phỉ, đầy mình thương tích nhưng ánh mắt vẫn sáng như sao trời.

Hắn nói:

“Cửu Nhi, khi nào muội không còn ai bên cạnh… ta sẽ mãi đứng về phía muội.”

Ta chua xót kéo nhẹ khóe môi, bật cười vô thức.

Có lẽ chính dáng vẻ thảm hại của ta đã khiến hắn trong khoảnh khắc ấy thoáng ngẩn người, nhất thời không biết phải nói gì.

Cố Khuynh Khuynh hoảng hốt.

Nàng vội cởi áo hồ cừu, đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt Minh Dạ.

“Điện hạ, muội muội còn nhỏ dại, xin người tha thứ một lần! Vạn lần không thể đưa muội ấy vào tư lao của người!”

Nàng khóc như lê hoa đẫm mưa, đầu dập mạnh liên tục xuống nền đất.

“Người hiểu rõ mà, muội muội xưa nay cứng đầu, tư lao của người chẳng khiến nàng sợ hãi, ngược lại càng khiến nàng hận người sâu hơn.

Nàng không chịu xin lỗi muội không sao cả… chỉ mong nàng đừng lún sâu thêm nữa, đừng tiếp tục dây dưa với Vương gia.”

Trán Cố Khuynh Khuynh dập đến rướm má/u, còn sắc mặt Minh Dạ thì âm trầm đến đáng sợ.

“Người đâu, áp Cố Cửu Nhi vào tư lao, đánh roi!”

3

Ta bị treo lơ lửng trong lao ngục, chịu đủ hai mươi roi.

Khi da thịt đã nát be bét, Minh Dạ đứng trước mặt, hỏi ta có biết tội hay chưa.

Ta nghiến răng, mỉm cười với hắn, cất tiếng:

“Ngươi đoán xem, nếu ta thực sự không để tâm đến sống chế/t của Lục Kiều… sao ta không trực tiếp ép Cố Khuynh Khuynh chế/t chìm dưới hồ băng từ đầu?”

Minh Dạ khựng lại, đáy mắt lóe lên một tia bối rối.

Nhưng ngay sau đó liền tỉnh táo, hung hăng bóp cằm ta.

“Hai mươi roi rồi mà ngươi vẫn còn giảo biện?”

“Hành hình cho đến khi nàng ta nhận tội mới thôi!”

4

Hôm đó ta bị Minh Dạ đánh đến bốn mươi roi.

Hắn nói: “Nàng luyện võ từ nhỏ, bốn mươi roi chịu được.”

Nhưng hắn quên mất, ta đã sớm nói với hắn — Cố Khuynh Khuynh đã hạ độc ta, công lực ta sớm đã tan biến, chẳng còn lại chút gì.

Ta bị giam trong lao ngục suốt ba mươi ngày.

Chỉ khi Minh Dạ đến thăm, bữa cơm mới tạm gọi là đầy đủ, còn lại, bánh bao thì mốc, canh rau thì thiu.

Thế nhưng ta vẫn cắn răng chịu đựng.

Ta muốn sống.

Ta muốn Cố Khuynh Khuynh phải chế/t.

Cho đến đêm trước ngày đại hôn của Minh Dạ, cơ hội cuối cùng đã đến.

Đêm ấy, Cố Khuynh Khuynh tới ngục giam.

Nàng rốt cuộc cũng cởi bỏ lớp ngụy trang, lộ ra bộ mặt độc ác thật sự.

Nàng vung vẩy xiềng xích trên người ta, cười khanh khách:

“Minh Dạ trói ngươi chặt thế này làm gì? Không lẽ vẫn nghĩ ngươi còn võ công chắc?”

“Cũng phải thôi, các ngươi từng cứu nhau trong sào huyệt bọn cướp, hắn làm sao dám tin giờ đây ngươi chẳng còn chút sức lực nào nữa.”

Ta không nói lời nào, chỉ đợi nàng tới gần.

Ngay lúc đó, ta rút trâm cài, lao về phía nàng đâm tới.

Nhưng nàng đã sớm phòng bị — từ một góc khuất, một nha hoàn cải trang đá mạnh vào cổ tay ta.

Cố Khuynh Khuynh phá lên cười, càng thêm đắc ý:

“Ta biết mà, khi ngươi chẳng còn nhược điểm, ắt sẽ tìm mọi cách giế/t ta.”

Nàng cúi người nhặt lấy trâm cài, lật qua lật lại rồi cười lạnh:

“Ta tới tìm ngươi chính là để cho ngươi cơ hội đó.”

“Nào ngờ chất độc lại nặng đến thế, ngay cả một con nha đầu cũng không chống nổi.”

Nàng tát vào mặt ta, ánh mắt tràn đầy oán độc.

“Nếu đã vậy, chi bằng… để tỷ tỷ giúp ngươi một tay, thế nào?”

Lời vừa dứt, nàng nắm chặt trâm cài, bất ngờ cứa mạnh vào cổ mình.

5

Khi Minh Dạ tới nơi, Cố Khuynh Khuynh lại khóc đến lê hoa đẫm mưa.

Trên người toàn là máu, nàng vừa khóc vừa khẩn thiết cầu xin Minh Dạ tha mạng cho ta.

Nàng nói: “Muội muội thật sự không cố ý, chỉ là quá ái mộ Vương gia, không chịu nổi lời khuyên nhủ của thiếp… Thiếp dám lấy tính mạng ra đảm bảo, nàng tuyệt đối không hề muốn ta chết.”

Minh Dạ nhìn vết máu loang đỏ trên cổ nàng, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Hắn lập tức siết chặt cổ ta, ánh mắt đỏ rực, gần như nổi điên.

“Cố Cửu Nhi!”

“Ngươi còn tưởng mình là thiên kim phủ Tướng quân sao? Đến nước này rồi mà vẫn dám tác oai tác quái?”

Ta bị hắn bóp đến không thể lên tiếng, chỉ biết điên cuồng lắc đầu, nước mắt rơi như mưa.

Nhưng Minh Dạ đã sớm bị cơn giận che mờ lý trí.

Hắn không thấy lời biện bạch của ta, càng không thấy được nụ cười đắc ý lóe lên trên khóe môi Cố Khuynh Khuynh lúc nàng rời đi.

Hắn quyết tâm báo thù thay nàng.

Và đêm đó, ta nếm trải khoảnh khắc tăm tối nhất đời mình.

Ngay trước mặt đám thị vệ và ngục tốt, Minh Dạ – vị Thái tử sắp đại hôn – rút kiếm xé toạc xiêm y ta.

Ta rốt cuộc cũng biết sợ.

Cuối cùng, ta khóc lóc cầu xin, chịu nhận hết mọi tội danh, chỉ xin hắn ban cho ta một cái chết gọn gàng.

Ấy thế mà sự “thể diện cuối cùng” hắn ban cho ta…

Chỉ là ra lệnh cho tất cả quay mặt đi.

Hắn bảo, hắn phải trừng trị cái tính ngạo mạn ương ngạnh của ta,

Vì thế, từ phía sau, hắn ép ta gục xuống, một lớp lại một lớp, xé nát toàn bộ kiêu hãnh còn sót lại của ta.

Minh Dạ lau nước mắt ta đi, nở nụ cười tàn nhẫn:

“Khóc gì chứ? Lẽ nào hận kẻ đang ở trên ngươi lúc này không phải Vương gia sao?”

Nói đoạn, hắn hung bạo đâm tới, buộc ta phải phát ra âm thanh.

Hắn muốn ngay trước mặt bao người, vĩnh viễn đạp ta xuống bùn nhơ, khiến ta cả đời không dám kiêu ngạo nữa.

Đến cuối cùng, ta khóc đến khàn giọng, hoàn toàn buông xuôi.

Minh Dạ lại cười mỉa.

Hắn rút lui đột ngột, nhếch môi châm chọc:

“Nếu ngươi phản kháng, chưa chắc ta đã làm được. Cố Cửu Nhi, ngươi quả nhiên hạ tiện như lời Khuynh Khuynh nói.”

Ta vẫn không lên tiếng, chỉ ngơ ngác nhìn ánh trăng qua ô cửa trên cao.

Ánh trăng vẫn dịu dàng thanh lãnh, giống hệt đêm năm mười sáu tuổi… khi Minh Dạ từng nhẹ nhàng hôn lên trán ta, như trân như bảo.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.