6
Minh Dạ rời đi.
Trước khi đi, đích thân hắn khóa thêm một tầng xiềng xích trước cửa ngục.
Hắn nói, hắn thực sự may mắn vì đã sớm nhìn rõ chân tướng của ta.
Nhưng nghĩ đến chút tình cũ, sau khi đại hôn xong, hắn sẽ cho ta một danh phận.
Khi ấy ta chỉ nghĩ, chỉ cần cho ta rời khỏi nơi này.
Chỉ cần rời khỏi đây, dù có liều mạng, ta cũng sẽ khiến Cố Khuynh Khuynh chôn cùng.
Nhưng… ta đã không đợi được đến ngày ấy.
Ngày Minh Dạ thành hôn, ngục giam bốc cháy.
Ban đầu lửa rất nhỏ, nhưng không một ai đến cứu.
Ta gào đến rách cổ họng, chỉ thấy bọn ngục tốt từng người một trật tự rời đi.
Ta giãy giụa, cố tháo xiềng xích trên tay, mu bàn tay bị mài rách đến máu thịt lẫn lộn.
Nhưng cửa ngục… đã có thêm một ổ khóa.
Loại khóa ấy, chỉ có Minh Dạ mới có thể mở.
Dù có liều mạng, ta cũng không cách nào thoát được.
Ngọn lửa thiêu đốt xác thịt đau đớn tột cùng.
Nhưng vẫn không bằng nỗi hận ngập trời trong lòng ta.
Ta nghĩ, nếu có kiếp sau…
Ta nhất định bắt tất cả bọn họ phải trả giá bằng máu.
7
Ngày đại hôn của Minh Dạ, đại lao bốc cháy.
Khi thị vệ tới báo, hắn suýt chút nữa rối loạn.
Là Cố Khuynh Khuynh ở bên nhắc nhở:
“Tỷ tỷ có võ công, năm đó trọng thương còn có thể thoát khỏi ổ thổ phỉ kia mà.”
Nàng nói xong lại thêm một câu đầy bất an:
“Chỉ là… chỉ là đừng để nàng bị hủy dung. Nàng từng nói, chỉ cần gương mặt này, sớm muộn gì Vương gia cũng quỳ gối dưới váy nàng.”
Nghe vậy, tay Minh Dạ siết chặt dải hồng lụa, gân xanh nổi rõ.
Hắn nghiến răng, trầm giọng ra lệnh:
“Chậm chút hãy cứu.”
“Tốt nhất là đợi nàng ta bị lửa thiêu hủy nhan sắc. Ta không muốn thấy gương mặt kiêu ngạo đó thêm lần nào nữa.”
Thị vệ lĩnh mệnh rời đi.
Minh Dạ không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ngoài mặt.
Trong suốt đại điển thành hôn, hắn liên tục sai sót, đầu óc luôn hiện lên ánh mắt đờ đẫn của Cố Cửu Nhi nhìn lên khung trời nhỏ hẹp.
Hắn bắt đầu hoài nghi — cái tuyệt vọng đó, không giống đang diễn trò.
Nhưng rồi hắn lại tự nhủ: từ lúc Cố Khuynh Khuynh trở về, Cố Cửu Nhi đã thay đổi.
Nàng vì vu hại Khuynh Khuynh, chuyện gì mà không dám làm?
Từ khi phủ Tướng quân tìm lại tiểu thư chân chính, nàng đã là quân cờ bị bỏ.
Nếu không học cách biết thời biết thế, đến cả hắn… cũng chẳng thể bảo vệ nàng.
Thế nên, để nàng chịu chút đau khổ… cũng là điều nên làm.
Minh Dạ dùng ý nghĩ đó an ủi bản thân, cố đè nén cơn xúc động muốn lao ra cứu người.
Cho đến khi thấy Vương gia Minh Ngọc đích thân dẫn người tới cứu…
Hắn như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức tỉnh táo lại.
Con đàn bà lẳng lơ ấy, cứ để nàng bị thiêu rụi dung mạo đi,
Xem nàng còn quyến rũ được ai nữa?
8
Minh Dạ uống rất nhiều rượu.
Khi hắn vén khăn hỉ của Cố Khuynh Khuynh, có một khắc chợt thất thần.
Hắn như nghe thấy tiểu Cửu Nhi năm nào tinh nghịch nói:
“Minh Dạ ca ca, chờ huynh vén khăn ta, ta sẽ làm mặt quỷ lợi hại nhất cho huynh xem.”
Thế nhưng bây giờ… Cửu Nhi e là không bao giờ làm nổi mặt quỷ nữa rồi.
Ý nghĩ đó như một mũi nhọn đâm thẳng vào ngực Minh Dạ, khiến bàn tay đang vén khăn cũng khựng lại.
Hắn xoay người, định chạy về phía đại lao.
Nào ngờ Cố Khuynh Khuynh lập tức nắm lấy tay hắn.
Nàng gỡ khăn hỉ xuống, để lộ vết thương đỏ tươi bên cổ.
“Điện hạ… là chê vết thương này của thiếp sao?”
Hai giọt lệ rơi xuống, nàng nghẹn ngào nói:
“Thiếp thật không ngờ muội muội lại vì Vương gia mà động tình sâu nặng đến thế, là lỗi của thiếp, không nên nói điều không phải về hắn.
Vết thương này, nghỉ ngơi vài hôm sẽ ổn thôi, chỉ cầu điện hạ… vì phụ thân mà đừng bỏ mặc thiếp trong đêm tân hôn này.”
Ngọn lửa trong địa lao đã sớm tắt, Vương gia cũng không trở lại nữa.
Cơn hỗn loạn trong ngực Minh Dạ dâng lên cuồn cuộn: tức giận, lo lắng, và… ghen tuông.
Hắn cần một chỗ phát tiết.
Đúng lúc đó, Cố Khuynh Khuynh kiễng chân hôn lên môi hắn.
9
Hoa chúc Đông cung lay động suốt một đêm dài.
Khi phương Đông vừa ánh lên sắc trắng, Minh Dạ bừng tỉnh vì ác mộng.
Gương mặt tuyệt vọng của Cố Cửu Nhi trong mơ hiện lên rõ ràng vô cùng.
Trong mơ, nàng vẫn gọi hắn là “Minh Dạ ca ca” như thuở ban đầu.
Nàng nói:
“Minh Dạ ca ca… bị lửa thiêu đau lắm, huynh cứu ta được không?”
“Mặt ta bị hủy rồi, không làm mặt quỷ cho huynh được nữa đâu…”
Minh Dạ ôm chặt lấy ngực, đau đến mức không thở nổi.
Hắn biết — đó không phải mộng.
Mặt của Cửu Nhi… thật sự đã bị thiêu hủy rồi.
Khoảnh khắc ấy, hắn hận chính mình.
Hắn hận bản thân dù biết nàng đã là quân cờ bị bỏ, vẫn không thể buông được đoạn tình cảm ấy.
Hận bản thân rõ ràng biết nàng hiểm độc, lại vẫn không đành lòng bỏ mặc.
Hận nhất là, mình lại phát điên lên vì ghen tuông với người trong lòng nàng.
Dù là vậy… hắn vẫn không nhịn được, muốn gặp nàng một lần.
Hắn nghĩ, đợi sau khi trấn an được Cố lão tướng quân, sẽ tìm cớ đón nàng vào Đông cung.
Chỉ cần để nàng ở ngay trong tầm mắt… thì sẽ không xảy ra chuyện lớn.
Nghĩ thế rồi, hắn lại một lần nữa thuận theo Cố Khuynh Khuynh.
10
Ba ngày sau đại hôn, Thái tử không rời khỏi Đông cung nửa bước.
Cố lão tướng quân vui mừng, lập tức giao ra một nửa binh quyền.
Đến chiều ngày thứ tư, khi bàn tay trắng nõn của Cố Khuynh Khuynh lần xuống ngực Minh Dạ, hắn đột nhiên cứng người.
Hắn nắm chặt tay nàng, không để nàng chạm đến vết sẹo kia.
Đó là vết thương để lại từ năm mười sáu tuổi, khi hắn và Cửu Nhi bị bắt trong ổ thổ phỉ.
Năm đó theo chân Cố lão tướng quân đi Tây Bắc diệt phỉ, nội ứng phản bội, hắn và nàng bị bắt sống.
Hai người cùng nhau trải qua chín phần chết một phần sống.
Cửu Nhi từng chắn cho hắn một đao chí mạng, còn hắn thì đỡ cho nàng một kiếm đâm thẳng ngực.
Hắn vẫn nhớ rõ, khi họ được cứu ra, Cửu Nhi đã khóc đến nấc từng tiếng trong lúc bôi thuốc cho hắn.
Nàng vừa khóc vừa nói:
“Minh Dạ ca ca, chắc huynh đau lắm…”
Tay hắn khẽ run, cơn đau nghẹn nơi ngực lan khắp tứ chi bách hài.
Phải rồi… nàng chắc chắn đau lắm.
Thương tích do roi, nàng chịu được.
Nhưng lửa thiêu — nàng đau đến nhường nào?
Minh Dạ hất tay Cố Khuynh Khuynh ra, lặng lẽ gọi thị vệ:
“Tìm một ngự y giỏi trị sẹo… chữa cho nàng ấy.”
Thị vệ ngẩn người, một lúc sau mới hiểu người hắn nói đến là ai.
Hắn liếc sang Cố Khuynh Khuynh một cái, run rẩy bẩm báo:
“…Người… đã sớm bị thiêu chết rồi…”