Sau Khi Ta Chết, Chó Thái Tử Phát Điên Rồi

Chương 3



11

Tà dương đỏ như máu, xuyên qua song cửa, khiến đầu Minh Dạ choáng váng một trận.

Hắn hít sâu ổn định tinh thần, lặp lại từng chữ:

“Người cô nói… không phải ai khác, chính là Cố Cửu Nhi bị giam trong tư lao.”

“Cô từng căn dặn, sau khi dung mạo nàng bị hủy, phải cứu người ra.”

Thị vệ càng quỳ thấp hơn.

“Không… không sai, điện hạ… đúng là nhị tiểu thư Cố gia từng bị giam trong tư lao, nhưng… lửa quá lớn… thật sự không cứu được người ra.”

Minh Dạ sững người, từng đường nét trên mặt co rúm lại.

Một lúc lâu sau, hắn bật cười khan, khóe môi giật giật kéo ra một nét cười méo mó.

Ngay sau đó, hắn hấp tấp chỉnh lại y bào, giọng nói đầy tự lừa mình lừa người:

“Là nàng bảo ngươi nói vậy đúng không? Nhất định là nàng bị thương nặng, muốn lừa cô đích thân tới thăm nàng…”

Cố Khuynh Khuynh bước đến hầu thay xiêm y.

“Điện hạ… người thật sự… đã không còn…”

Minh Dạ bất ngờ nổi giận, hung hăng đẩy nàng ngã nhào ra ngoài.

“Nói bậy!”

Hắn giận dữ quát lên, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy nàng:

“Nàng ba tuổi học võ, bảy tuổi cưỡi ngựa bắn cung, mười ba tuổi đã cùng cô xông pha chiến trận.

Đừng nói là tư lao, dù có là thiên lao, chỉ cần nàng muốn, cũng có thể thoát ra!”

Hắn bước từng bước ép sát, giọng nói như dao cứa:

“Nàng là Cố Cửu Nhi, là nữ tử không sợ trời, không sợ đất, sao có thể chết cháy trong ngục?”

Cố Khuynh Khuynh bị ép lùi đến bên giường, chân run lên ngã vật xuống.

Nước mắt lã chã rơi, vừa sợ hãi vừa oan ức.

Nhưng lần này, Minh Dạ không hề như xưa, chỉ cần nàng rơi lệ là sẽ ôn nhu dỗ dành.

Hắn thậm chí không buồn liếc lấy một cái, vung tay rời đi, xông tới túm lấy thị vệ kia.

Trong đầu hắn chỉ còn một ý niệm: “Cửu Nhi của ta… nhất định không thể chết.”

Phải, nàng nhất định đã trốn thoát.

Ý nghĩ lóe lên, hắn lập tức rống lên:

“Người đâu! Tới lục soát Vương phủ!”

12

Minh Dạ mang binh xông vào phủ Vương gia.

Một Thái tử vốn luôn cẩn trọng nghiêm cẩn, lại cùng Vương gia xông vào đánh nhau như kẻ điên, ép hỏi tung tích người.

Vương gia ăn một quyền, cười lạnh:

“Hiện trường tư lao còn chưa dọn xong, sao ngươi không dám tới tận nơi xem thử?”

Minh Dạ đỏ mắt lại đánh thêm một quyền.

Hắn khẳng định là Vương gia dựng hiện trường giả, giấu người đi.

Hắn lật tung toàn bộ Vương phủ, vẫn không tìm được tung tích.

Hắn còn hạ lệnh điều tra kỹ toàn bộ người hầu trong phủ, đồng thời sai người truy tìm khắp nơi có khả năng Cố Cửu Nhi từng đến.

Chỉ riêng tư lao, hắn nhất quyết không chịu bước chân đến nhận xác.

Hai ngày hai đêm liên tục lục soát, đôi mắt Minh Dạ trũng sâu, sắc mặt thê lương quỷ dị.

Khi tất cả đều vô vọng, hắn mới thật sự hoảng loạn.

Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, rũ người ngã phịch xuống.

Tư lao ngay trước mắt, nhưng hắn vẫn không dám ngẩng đầu.

Trong biển tro tàn đen kịt ấy, hắn ngồi chết lặng hồi lâu, mới chậm rãi ngẩng mặt.

Đập vào mắt… là ổ khóa.

Chính tay hắn khóa.

Giữa cả ngục giam cháy rụi, chỉ còn chiếc ổ khóa đồng vẫn còn nguyên vẹn nằm đó, gắt gao khóa chặt cửa sắt.

Tim Minh Dạ thắt lại, đau đến nỗi cả người không kìm được mà co rúm.

Hắn nhớ rõ năm ấy theo lão tướng quân đi dẹp phỉ, đã từng dạy hắn và Cửu Nhi cách mở khóa.

Trong hàng trăm kiểu ổ khóa, chỉ có duy nhất loại ổ đồng này là Cửu Nhi học mãi không được.

Nàng từng phồng má bĩu môi bực bội, hắn đã nói gì nhỉ?

Hắn véo đôi má phúng phính của nàng, cười nói:

“Chỉ cần có ta, cả đời này nàng không cần lo bị khóa nhốt.”

Cửu Nhi nghe xong liền cười rạng rỡ, mắt sáng như sao.

Nàng nói: “Ta tin Minh Dạ ca ca.”

Rồi không học nữa.

Minh Dạ nhìn ổ khóa ấy, cảm giác như cả thế gian sụp đổ.

Hắn khó nhọc đứng lên, bước từng bước về phía tư lao.

Hắn ôm lấy một tia hy vọng mong manh cuối cùng, tự nhủ:

“Không thể nào… ta tuyệt đối không thể tự tay giết nàng…”

Nhưng khi hình ảnh bên trong hiện ra rõ ràng,

Minh Dạ nghẹn thở, lập tức phun ra một ngụm máu.

Hắn lao tới, run rẩy mở đôi tay đã cháy đen của thi thể.

Đó là mảnh da duy nhất còn sót lại.

Trong lòng bàn tay… có một nốt ruồi nhỏ màu đen, nằm đúng vị trí y hệt Cửu Nhi.

Ngay khoảnh khắc đó, trong ngục giam vang lên một tiếng gào thét xé lòng.

Tiếng thét ấy vọng mãi giữa đống tro tàn, khiến bụi đen bay lả tả như mưa.

Một hồi lâu sau, Minh Dạ mới run rẩy đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt cháy đen kia.

Chỉ vừa chạm tới, toàn bộ đường nét liền hóa thành tro bụi, tan biến không còn.

Minh Dạ gục xuống, nước mắt tuôn rơi, không phát ra nổi tiếng khóc.

Hắn co người lại như đứa trẻ, run rẩy, nghẹn ngào đến phát cuồng.

Rồi như hóa dại, hắn bất chợt bật dậy, rút kiếm chém loạn.

Hắn gào lên:

“Vì sao các ngươi còn sống… còn nàng thì chết rồi? Vì sao?!”

“Cô bảo các ngươi cứu người! Cứu người kia mà!”

Ngày hôm đó, hơn phân nửa ngục tốt đều bỏ mạng dưới tay hắn.

Đôi mắt Minh Dạ đỏ như máu, lúc ấy… hắn trông thấy một dòng chữ như hiện ra giữa không trung:

【Người đáng chết nhất, chẳng phải là ngươi sao?】

【Khóa là ngươi khóa. Lệnh chậm cứu… cũng là ngươi hạ.】

Phải rồi…

Người đáng chết nhất — là hắn!

Trong cơn mơ màng, Minh Dạ như thể đã cầm kiếm kề lên cổ mình.

Ngay khoảnh khắc đó, có người xông tới, đánh hắn ngất đi.

13

Minh Dạ chìm trong một cơn mộng dài.

Trong mộng, gương mặt Cố Cửu Nhi từng tấc một bị ngọn lửa nuốt chửng.

Nàng nhìn hắn, khẽ nói:

“Minh Dạ ca ca, đau lắm… chiếc khóa ấy, muội vẫn không mở được…”

Hắn trông thấy ngọn lửa thiêu rụi xiêm y của nàng, lộ ra những vết roi chằng chịt sau lưng.

Hắn trông thấy nàng cuộn mình dưới đất, vô lực ngẩng đầu nhìn ổ khóa, ánh mắt tuyệt vọng.

Rồi từng chút từng chút hóa thành tro bụi.

Cuối cùng bị gió thổi tan, tiêu tán mãi mãi.

Minh Dạ chợt bừng tỉnh, ngực bị nỗi đau xiết chặt, hít thở không thông.

Trước mắt là gương mặt đẫm lệ như hoa lê trong mưa của Cố Khuynh Khuynh.

Nàng khóc đến đỏ hoe đôi mắt, nghẹn ngào nói:

“Điện hạ, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”

“Thần thiếp đã hỏi rõ đám ngục tốt, là Cố Cửu Nhi sống chết không chịu rời tư lao, mọi sự đều không liên can tới điện hạ. Xin điện hạ chớ quá tự trách.”

Cố Khuynh Khuynh vẫn là dáng vẻ thấu tình đạt lý như xưa.

Nàng biết Minh Dạ áy náy, nên hao hết tâm tư mà khuyên giải.

Nàng biết hắn vẫn còn tơ vương với Cố Cửu Nhi, song vẫn cẩn thận chăm sóc từng ly từng tí.

Thế nhưng giờ phút này, Minh Dạ lại chẳng hề có chút động lòng nào như thuở trước.

Bởi lẽ, những hàng chữ quỷ dị kia… lại một lần nữa hiện lên giữa không trung.

14

Những hàng chữ ấy, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu Cố Khuynh Khuynh:

【Chuyện có liên quan tới Thái tử hay không tạm chưa bàn, nhưng ngươi – Thái tử phi, tuyệt đối khó thoát can hệ!】

【Nếu không phải ngươi sai ngục tốt làm đổ đèn dầu, tư lao sao có thể bốc cháy?!】

Đồng tử Minh Dạ chợt co rút, nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, không thể tin nổi.

Sao có thể như vậy?

Hắn vẫn luôn tin rằng Cố Khuynh Khuynh là một nữ tử dịu dàng, thiện lương.

Năm nàng ba tuổi theo lão thái thái nhà họ Cố đến chùa trú ngụ rồi thất lạc, mãi đến mười bốn năm sau mới tìm được đưa về.

Khi đó Cố gia đã có Cố Cửu Nhi được nhận nuôi từ sớm, những yêu thương vốn thuộc về nàng cũng đều trao cho người kia.

Vậy mà nàng không oán không hận, chỉ bảo: may mắn còn được sống để phụng dưỡng song thân.

Nàng không tranh không giành chuyện hôn ước với Thái tử và Cố Cửu Nhi.

Nàng nói đã từng mất đi mới biết trân quý hiện tại — xiêm y không còn vá víu, mỗi bữa đều có cơm trắng mà ăn.

Cuộc sống tốt đẹp thế này, nàng nằm mơ cũng chẳng dám tưởng.

Cả đời này, nàng chỉ muốn ở cạnh cha mẹ, không xuất giá.

Với lời như thế, phu thê Cố tướng quân vừa thương vừa xót, đành gác lại chuyện hôn ước.

Nếu không phải Cố Cửu Nhi nghe phong thanh mà hoảng loạn, thì nay người gả vào Đông cung vốn nên là nàng ta.

Năm ấy, Cố Cửu Nhi lòng dạ bất an, nghe được chuyện Cố tướng quân đề cập hôn ước, liền lo sợ.

Nàng sợ bị thay thế, sợ bị Cố gia vứt bỏ, sợ không còn hưởng được phú quý.

Thế nên khi Vương gia đến phủ tướng quân dự tiệc nhận thân, nàng liền dụ dỗ người.

Trong tiệc hôm đó, Cố Khuynh Khuynh rộng lượng tuyên bố sẽ hòa thuận với dưỡng nữ Cố Cửu Nhi.

Nàng nói khi mình còn thất lạc, là Cố Cửu Nhi thay nàng bầu bạn cùng cha mẹ, nay trở về không hề có oán hận, chỉ có cảm kích.

Rồi nàng cho người mời Cố Cửu Nhi cùng đến chúc mừng.

Không ngờ nha hoàn hoảng hốt chạy về báo: Cố Cửu Nhi cùng Vương gia đang ở trong phòng, cửa đóng chặt không mở.

Sau đó, cửa bị phá, chỉ thấy Vương gia sắc mặt đỏ bừng như bị hạ dược, trong phòng chỉ có một mình Cố Cửu Nhi.

Người hạ dược là ai, đã quá rõ ràng.

Hôm đó, trước mặt toàn bộ khách khứa, Cố lão tướng quân mất hết thể diện, nổi giận định đuổi Cố Cửu Nhi ra khỏi nhà.

Là Cố Khuynh Khuynh quỳ xuống, dập đầu đến toác máu mới giữ nàng ta lại.

Nàng nói Cửu Nhi chỉ nhất thời hồ đồ, từ nay về sau sẽ ăn chay tụng kinh chuộc tội thay.

Vì đại cục, Minh Dạ khi ấy đứng ra tuyên bố: hôn ước từ nay do đích nữ Cố gia – Cố Khuynh Khuynh tiếp nhận, lúc ấy mới khiến Cố tướng quân nguôi giận.

Dẫu vậy, sau đó nàng vẫn âm thầm nói với Minh Dạ rằng — nàng hiểu tình cảm hắn dành cho Cố Cửu Nhi, nếu sau này hắn muốn nạp nàng ta làm trắc phi, nàng tuyệt chẳng ngăn cản.

Một người như thế… sao có thể hãm hại Cố Cửu Nhi?

Thế nhưng… những dòng chữ kia vẫn không ngừng hiện ra trên đầu nàng:

【Tên chó Thái tử, ngươi chẳng có đầu óc gì à, ngoài phun máu ngất xỉu ra còn biết làm gì khác? Rốt cuộc có tra vụ cháy tư lao hay chưa?!】

【Không tra ngay, Thái tử phi sắp thủ tiêu chứng cứ rồi kìa!】

Minh Dạ nhìn những dòng chữ ấy, toàn thân như rơi vào hầm băng.

Hắn trầm giọng hạ lệnh:

“Người đâu, truyền toàn bộ ngục tốt của tư lao đến gặp!”

Lời vừa dứt, bả vai Cố Khuynh Khuynh quả nhiên khẽ run lên.

15

Minh Dạ thẩm tra từng tên ngục tốt còn sống, nhưng chẳng moi được lời hữu dụng nào.

Bọn chúng nhất miệng khẳng định: chỉ là phụng mệnh hành sự.

Mà người hạ lệnh—đã chết.

Chúng bảo, kẻ đó hôm qua đã bị Thái tử tự tay giết chết.

Khóe môi Cố Khuynh Khuynh khẽ cong, nở ra một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.

Ngay khoảnh khắc ấy, hàng chữ kia lại hiện ra:

【Chỉ bị đâm một kiếm sau lưng mà chết được sao?】

【Không phải đâu, là bị Thái tử phi ra tay bồi thêm một đao để diệt khẩu. Thi thể còn chưa kịp xử lý, mới bị kéo ra sau núi phủ Tướng quân thôi.】

Minh Dạ dằn nén cơn kinh hoàng và phẫn nộ, phất tay cho lui hết thảy mọi người.

Hắn cố lấy lại bình tĩnh, nâng Cố Khuynh Khuynh đang quỳ bên lên, nhẹ tay chỉnh lại trâm cài cho nàng, giọng dịu dàng:

“Phạm tội mưu hại Thái tử phi, vốn là tử tội. Trước đây là cô nhân từ, nay thiên ý không thể trái, cũng không thể trách người khác được.”

Nói đoạn, hắn đưa tay nắm lấy tay nàng.

“Là cô hồ đồ mê muội, mới bỏ lỡ ba ngày hồi môn.”

“Hôm nay, sẽ cùng nàng về phủ Tướng quân một chuyến.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.