16
Bất chấp lời can gián của Cố Khuynh Khuynh, Minh Dạ vẫn nhất quyết theo nàng hồi phủ.
Khi hắn lơ đãng dạo bước tới sau núi phủ Tướng quân, sắc mặt Cố Khuynh Khuynh lập tức biến đổi.
Nàng vội nói:
“Điện hạ, sau núi gió lớn, coi chừng nhiễm phong hàn. Chúng ta mau quay về tiền sảnh thôi.”
Ngay lúc ấy, hàng chữ lại hiện lên:
【Hướng đông mười bước.】
Minh Dạ lặng lẽ đếm bước, đi về phía đông đúng mười bước.
Cố Khuynh Khuynh đột nhiên bắt đầu buồn nôn, túm lấy tay áo hắn, khẩn thiết:
“Điện hạ… thần thiếp bỗng thấy buồn nôn, có thể cùng thần thiếp quay về nghỉ một lát chăng?”
Thấy thần sắc hoảng hốt của Cố Khuynh Khuynh, cuối cùng Minh Dạ cũng tin—những dòng chữ kia, e rằng đều là thật.
Hắn không nói thêm gì nữa.
Tạm thời không kinh động đến nàng, hắn sai người đưa nàng nghỉ ngơi, rồi một mình quay về Đông cung.
Hắn nhốt mình trong tẩm thất, cần một nơi không người để tự mình gặm nhấm mọi nỗi đau bị đè nén.
Co rúc trong góc, Minh Dạ thu mình lại, đau đớn vỡ òa, nghẹn thở trong lớp lớp tầng tầng hối hận cuộn trào.
Mà những hàng chữ kia vẫn chưa ngừng.
【Chó Thái tử mù mắt vô tâm, hôm đó rõ ràng là Cố Khuynh Khuynh tự nhảy xuống hồ băng để hãm hại Cố Cửu Nhi.】
【Con nha hoàn Lục Kiều của Cửu Nhi cũng sớm bị nàng ta thu mua rồi, tra kỹ thì biết ngay—ca ca của nó giờ đang làm ám vệ cho Cố Khuynh Khuynh.】
【Tất cả đều là âm mưu từ trước: từ màn nhảy xuống nước vu vạ, đến việc dùng Duệ vương chọc giận Thái tử, cuối cùng là nhắc đến địa lao… Cái đầu không biết suy nghĩ như Thái tử, chẳng phải trúng kế quá dễ sao?】
【Chó Thái tử cũng chẳng vô tội gì—bốn mươi roi, rồi còn cưỡng bức trước mặt đám ngục tốt, chẳng ai ép hắn cả.】
【Cho dù Cố Khuynh Khuynh có hạ dược trước, thì cũng chỉ là cầm thú—hồi đó Duệ vương cũng bị hạ dược đấy, hắn ta có động vào Cửu Nhi đâu!】
Từng chuyện, từng việc, từng tầng chân tướng bị che đậy lần lượt trồi lên mặt nước. Minh Dạ gục đầu, nghẹn ngào khóc đến tan nát cõi lòng.
Hắn nhớ lại từng mẩu chuyện nhỏ ngày xưa.
Thì ra, Cửu Nhi của hắn… chưa từng nói dối. Chỉ là hắn không còn tin nàng nữa.
Lần đầu nàng tìm hắn cầu cứu, nói Cố Khuynh Khuynh bề ngoài dịu dàng, nhưng sau lưng lại tàn nhẫn buông lời độc địa, nói sẽ khiến nàng trả giá gấp bội.
Lúc đó, Cố Khuynh Khuynh vừa mới dịu giọng nói đỡ cho Cố Cửu Nhi ngay trước mặt hắn.
Đối chiếu hai bên, rõ ràng phân cao thấp.
Thế là hắn mắng nàng, bảo nàng đừng vì ghen tị mà hành xử quá trớn.
Nghĩ lại, khi ấy ánh mắt Cửu Nhi nhìn hắn, là khiếp sợ.
Nàng khẽ hé môi, muốn giải thích, nhưng cuối cùng… lại chẳng nói gì nữa.
Sau đó, hắn thấy gương mặt nàng có vết thương.
Hắn hỏi, nàng do dự rồi nói là bị Cố Khuynh Khuynh đánh.
Mà đúng lúc ấy, hắn vừa rời phủ Tướng quân.
Chính sảnh, Cố Khuynh Khuynh ôm má sưng, bị ép hỏi cũng sống chết không nhận là bị Cửu Nhi đánh.
Không nghi ngờ gì, lần này… hắn lại tin Cố Khuynh Khuynh.
Cửu Nhi hôm ấy đã khóc.
Nàng nói, hắn chỉ quan tâm tới thế lực nhà mẹ đẻ, nên ai là chân mệnh thiên kim của phủ Tướng quân, hắn liền đứng về phía người đó.
Minh Dạ còn chưa kịp phản tỉnh, thì chuyện trong tiệc nhận thân đã xảy ra.
Hôm ấy, khi hắn tận mắt thấy Duệ vương bị hạ dược cùng Cửu Nhi ở trong một phòng, hắn biết—hôn sự giữa hắn và nàng, đã tuyệt không còn khả năng.
Nghĩ tới những lời nàng từng nói trước đó, hắn đương nhiên cho rằng, hết thảy mọi thứ… là do nàng bày mưu tính kế.
Nàng sợ bị Cố Khuynh Khuynh đoạt mất vị trí Thái tử phi, liền vội vàng tranh gả vào phủ Duệ vương.
Khoảnh khắc ấy, hắn căm ghét nàng đến tận xương tủy.
Hắn hận nàng không giữ được bình tĩnh, tự tay phá hủy chuyện trăm năm của họ.
Hắn càng hận nàng thay lòng đổi dạ, nói yêu hắn mà lại dễ dàng câu dẫn nam nhân khác.
Thế là hắn đứng về phía Cố Khuynh Khuynh, muốn thấy Cửu Nhi đau khổ, muốn nàng hối hận.
Hắn thậm chí lấy người thân của Lục Kiều ra uy hiếp, để nàng không dám trái lời Cố Khuynh Khuynh.
Hắn muốn nàng hiểu rằng, nàng sai đến mức nào—và hắn đang chờ nàng cúi đầu xin lỗi.
Nhưng nay, những hàng chữ ấy bảo hắn rằng—tất cả đều là do Cố Khuynh Khuynh bày ra.
Cửu Nhi của hắn là vô tội.
Dược là do Cố Khuynh Khuynh hạ Duệ vương.
Người cũng là nàng ta sai người nhốt vào phòng.
Mà Cửu Nhi—sao lại chưa từng nói với hắn?
Hôm ấy nàng hoảng hốt, lập tức giải thích.
Nàng bảo mình bị nhốt vào phòng rồi mới phát hiện Duệ vương cũng ở đó.
Hắn lại mỉa mai, bảo nàng từng trốn thoát khỏi ổ cướp, sao lại không phá nổi gian phòng nhỏ?
Nàng nói mình trúng độc, chẳng còn sức lực.
Hắn làm sao tin nổi?
Khi ấy hắn bị ghen tuông che mờ lý trí, quyết không nghe thêm nửa câu.
Nay nghĩ lại… Cửu Nhi khi ấy, tuyệt vọng biết nhường nào.
Minh Dạ cuộn tròn trong góc, trong tay là túi hương Cửu Nhi để lại.
Trong đầu hắn không ngừng hiện lên hình ảnh nàng bị vu oan.
Bị đè đầu xuống hồ băng, liên tục sặc nước…
Trong ngục tối, nàng bị đánh tròn bốn mươi roi.
Sau đó lại bị hắn lăng nhục giữa thanh thiên bạch nhật.
Ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng của nàng, hắn cả đời không thể nào quên.
Nàng khi ấy đang nghĩ gì, hắn không dám suy tưởng sâu xa.
Chỉ cần nhớ lại thôi, lồng ngực đã đau đến khó thở. Nếu chỉ là hồi ức đã khiến hắn đau như vậy, thì năm xưa, Cửu Nhi của hắn phải thống khổ đến nhường nào?
17
Minh Dạ đem mọi sai lầm đổ hết lên đầu Cố Khuynh Khuynh.
Sự ăn năn đau đớn trong lòng hắn cần có chỗ phát tiết, và chỗ phát tiết ấy, chỉ có thể là Cố Khuynh Khuynh.
Vì vậy, hắn bắt đầu thu thập chứng cứ.
Hắn phát hiện, chỉ cần chịu tin, thì chân tướng chẳng hề khó tìm.
Thi thể ngục tốt sau núi phủ Tướng quân được phát hiện, một vết thương do kiếm là do hắn gây ra.
Nhưng vết trí mạng lại là một đao nơi ngực.
Theo như lời khai ghi lại, cây đao ấy thuộc về ca ca của Lục Kiều. Minh Dạ sai người âm thầm điều tra, vừa hay hoàn toàn khớp với vết thương.
Hắn cử người theo dõi đám hạ nhân trong phủ Tướng quân, chưa đến ba ngày, liền dò ra được chân tướng việc Cố Khuynh Khuynh mua chuộc bọn họ, vu oan cho Cố Cửu Nhi.
Ngay cả lang trung từng nhiều lần bán dược cho Cố Khuynh Khuynh cũng bị tìm ra tung tích.
Xuân dược.
Thuốc làm tán công lực.
Đều do người đó cung cấp.
Từng mắt xích kết nối lại, rốt cuộc cũng làm sáng tỏ sự thật Cố Khuynh Khuynh hãm hại Cố Cửu Nhi.
Minh Dạ lặng lẽ ngồi suốt một đêm trong nhà lao.
Hắn ngồi vào chính chỗ của Cố Cửu Nhi, ngửa đầu nhìn qua ô cửa trời, ánh trăng ngoài kia lạnh lẽo trong veo.
Đột nhiên, hắn đoán được năm xưa Cửu Nhi đã nghĩ gì.
Ánh trăng ấy, hắn từng thấy qua.
Năm hắn mười sáu, bọn họ nằm trên vùng hoang dã phía tây bắc. Hắn vụng về xoay người, nâng mặt nàng lên, khẽ đặt xuống một nụ hôn.
Nàng bỡ ngỡ cảm nhận tiếng tim mình rộn ràng nơi lồng ngực, sau đó cong mắt chỉ lên ánh trăng:
” Minh Dạ Ca ca, đêm nay trăng đẹp biết bao…”
Minh Dạ tự tay đeo xiềng xích vào cổ tay mình, nước mắt bất giác rơi xuống.
Hắn âm thầm thề, mọi nỗi đau Cửu Nhi từng gánh, hắn sẽ bắt Cố Khuynh Khuynh trả lại gấp trăm ngàn lần.
18
Minh Dạ không lập tức vạch trần chân diện thật của Cố Khuynh Khuynh, trái lại còn tỏ ra dịu dàng hơn trước.
Hắn ban cho nàng vinh sủng vô tận, khiến nàng trở thành nữ nhân được ngưỡng mộ nhất kinh thành.
Hắn vì nàng tổ chức yến hội mùa xuân, để nàng đắm chìm trong ánh nhìn ngưỡng mộ, đứng trên đỉnh cao hạnh phúc.
Rồi, ngay trước mặt bao người, đích thân hủy diệt hạnh phúc ấy.
Thi thể ngục tốt kia chính là được câu lên bên hồ tại yến tiệc mùa xuân.
Mặt mũi đã nát bét không còn nhận ra, nhưng ca ca của Lục Kiều vẫn nhận ra được vết đao.
Hắn không kìm được, lén báo cho Cố Khuynh Khuynh hay, mà lời nói ấy vừa vặn lọt vào tai Minh Dạ.
Minh Dạ bước ra từ bóng tối, nét mặt không hề kinh ngạc, chỉ lặng lẽ nhìn Cố Khuynh Khuynh.
Giây khắc đó, nàng biết — nàng đã xong rồi.
Quả nhiên, Minh Dạ khẽ vung tay, có người quỳ rạp xuống đất.
Người nọ lớn tiếng cầu xin: “Thái tử xin tha mạng!”
Tiếng vang khiến ai nấy đều đổ dồn ánh mắt lại.
Người ấy chính là nha hoàn Lục Kiều của Cố Cửu Nhi.
Nàng ta khai ra toàn bộ việc Cố Khuynh Khuynh đe dọa nàng vu hãm Cố Cửu Nhi.
Nàng nói, nếu giờ không nói, sau này e là chẳng còn cơ hội.
Thi thể câu từ hồ kia chính là ngục tốt đã đốt chết Cố Cửu Nhi, mà người xử lý thi thể ấy chính là ca ca nàng.
Thi thể đã được phi tang lại hiện diện ngay trong yến tiệc hôm nay, Thái tử phi ắt sẽ giết ca nàng diệt khẩu.
Chi bằng nói ra, cầu xin Thái tử làm chủ công bằng.
Cố Khuynh Khuynh cố gắng giữ vẻ bình thản, nghiêm giọng quát lớn, nói Lục Kiều không có chứng cứ.
Vừa dứt lời, lang trung bán thuốc, thị tỳ chứng kiến sự việc bên hồ, cùng đồng liêu của ngục tốt đều bị áp giải đến.
Người chứng, vật chứng đầy đủ, Cố Khuynh Khuynh vẫn không chịu cúi đầu nhận tội.
Nàng nghiến răng ngẩng cao đầu:
“Thần thiếp không nhận, thì chẳng ai có thể ép thần thiếp nhận. Nếu điện hạ không thể định đoạt, chi bằng nghe xem ý của Tướng quân ra sao.”
Minh Dạ bật cười lạnh.
Đến lúc này, nàng vẫn cho rằng Thái tử không dám chọc giận phủ Tướng quân.
Nhưng nàng không hay biết, những dòng chữ trên đó, sớm đã cho hắn đáp án.
Cố Khuynh Khuynh — vốn không phải là thiên kim thật sự của phủ Tướng quân.
Hai ngày trước, hắn đã ẩn danh gửi tin tới phủ Tướng quân.
Chắc hẳn lúc này, Cố tướng quân cũng đã theo chỉ dẫn, xác minh rõ chân tướng rồi.
Cho nên dù hôm nay hắn có đem Cố Khuynh Khuynh tống vào ngục, phủ Tướng quân cũng không hề dị nghị.