19
Khi Cố Khuynh Khuynh phát hiện Minh Dạ không hề lay động bởi những lời cầu xin của nàng, cuối cùng cũng hoảng loạn thật sự.
Nàng định sai người đến phủ Tướng quân cầu viện, lại bị Minh Dạ ngăn lại.
Minh Dạ giơ tay ra hiệu, lập tức có người bước lên, trói chặt cánh tay nàng.
Vừa rồi còn là Thái tử phi cao quý được vạn người tâng bốc, giờ phút này lại bị áp giải tới bên hồ trước ánh nhìn soi mói của đám người từng tung hô nàng.
Gió xuân vẫn còn lạnh cắt da, Cố Khuynh Khuynh bị giật phăng áo choàng, sau đó bị mạnh tay ấn xuống làn nước giá buốt.
Tiếng kêu sợ hãi của nàng nhanh chóng bị từng ngụm nước hồ lạnh lẽo nuốt chửng.
Dưới ánh nhìn của mấy chục người, thể diện Thái tử phi của nàng bị vùi xuống tận bùn đen.
Suốt nửa canh giờ, đến khi nàng run rẩy như sắp gục ngã, Minh Dạ mới ra lệnh kéo nàng lên.
“Áp vào tư lao, thi hành hình trượng.” Hắn nghiến răng, từng chữ đều đầy hận thù.
Cố Khuynh Khuynh trong tư lao, bị đánh tròn bốn mươi roi.
Minh Dạ từ thiên lao mang ra một phạm nhân tử hình, ngay trước mặt nàng, đổ xuống cổ hắn thứ xuân dược mà chính nàng từng mua.
Sau đó, hắn dùng xiềng xích khóa chặt hai người lại trong phòng giam.
Lần này, tiếng rên rỉ từ trong tư lao không phải của ai khác — chính là tiếng kêu thảm thiết của Cố Khuynh Khuynh.
Minh Dạ ngồi ngoài cửa, lặng lẽ nghe từng tiếng một.
Tựa như mỗi một tiếng kêu đau, liền khiến tội lỗi trong lòng hắn vơi đi phần nào.
Hắn không chỉ đang báo thù cho Cửu Nhi.
Mà còn đang cứu lấy chính mình.
Hắn muốn tự kéo mình ra khỏi vực sâu của bi thương và hối hận.
Khi tiếng rên rỉ của nàng dần yếu ớt, hắn lại cho gọi ngục tốt.
“Đổi tử tù khác.” Giọng hắn lạnh thấu xương.
Tiếng kêu gào thảm thiết của Cố Khuynh Khuynh lại lần nữa vang lên, Minh Dạ giơ tay, hất đổ cả giá đèn.
Nàng vừa khóc vừa gào, cầu xin hắn nể tình Cố lão tướng quân mà tha cho nàng một con đường sống.
Minh Dạ lại tàn nhẫn nói cho nàng biết: Cố lão tướng quân sớm đã biết nàng không phải là thiên kim thật sự, dù thế nào cũng sẽ không đến cứu nàng.
Tiếng gào khóc của Cố Khuynh Khuynh lập tức chất chứa thêm nỗi tuyệt vọng và không cam lòng.
Mà Minh Dạ chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa nuốt trọn lấy thân thể nàng, tàn nhẫn chiêm ngưỡng gương mặt nàng méo mó trong đau đớn và kinh hoảng.
Sau đó, hắn ngửa đầu cười lớn.
Nhưng rồi đang cười, nước mắt lại lặng lẽ tuôn rơi.
Hắn nghĩ, năm xưa, Cửu Nhi của hắn, chắc cũng tuyệt vọng đến nhường ấy.
Minh Dạ cảm thấy, có lẽ hắn đã điên rồi.
Hắn luôn có cảm giác nơi lồng ngực như bị xé toạc từng mảnh, đau đớn không thể hình dung, không điểm dừng.
May thay, những dòng chữ kia vẫn còn.
Chúng hiểu rõ mọi thứ về Cửu Nhi. Hắn thường ngồi nhìn chúng mà cười, mà khóc.
Tóm lại, hắn đã xem chúng là chốn ký thác duy nhất của đời mình.
Khi lửa trong tư lao hoàn toàn nuốt trọn Cố Khuynh Khuynh, những dòng chữ ấy lại một lần nữa hiện ra:
【Thái tử phi chết rồi, nhưng phụ thân nàng sắp đắc thế rồi đấy.】
【Duệ Vương gia âm thầm liên kết cùng Cố tướng quân tạo phản, hiện đã mượn cớ mời Hoàng thượng đến phủ mình rồi giam lỏng ngài ở đó.】
【Thái tử nếu còn không lập tức cứu giá, e là không kịp nữa rồi.】
20
Khi Minh Dạ nhìn thấy những dòng chữ ấy, hắn thoáng sững người.
Ngay sau đó liền vội vàng liên lạc với phe Thái tử, dẫn binh thẳng tiến phủ Duệ vương.
Quả nhiên, trước cổng phủ Duệ vương đã thấy binh mã của Cố tướng quân.
Dòng chữ trên không trung lại hiện ra:
【Nếu còn không xông vào, e là đã muộn. Nửa canh giờ nữa, binh quyền sẽ rơi vào tay Duệ vương.】
【Không sai, chỉ cần nửa canh giờ nữa đại quân năm vạn của Cố tướng quân đến nơi, Thái tử chỉ có đường chết.】
Minh Dạ từ trước đến nay vẫn tuyệt đối tin tưởng vào những dòng chữ kia.
Chính nhờ vào chúng, hắn từng bước tra ra chân tướng Cố Khuynh Khuynh hãm hại Cửu Nhi.
Cho nên, dù trong lòng vẫn có chút chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn hạ lệnh tấn công phủ Duệ vương.
Hắn không hề hay biết, trong phủ Duệ vương lúc này, Hoàng đế đang xem vết thương của Duệ vương.
Ngài vốn vì chuyện Thái tử động thủ với Duệ vương nên mới đích thân đến phủ, để an ủi tiểu nhi tử của mình.
Còn Cố tướng quân có mặt tại đó, là bởi muốn đuổi theo Hoàng đế để cáo trạng.
Ông tra theo những manh mối Minh Dạ cung cấp, muốn xác minh thân thế của Cố Khuynh Khuynh.
Thế nhưng sau một hồi tra xét, ông phát hiện Minh Dạ toàn nói lời xằng bậy.
Cố Khuynh Khuynh đích thực chính là thiên kim của Cố gia.
Nghe người tham dự yến tiệc báo lại, Cố Khuynh Khuynh đã bị áp giải vào tư lao, còn bị tra tấn.
Cố tướng quân lòng như lửa đốt, mới đuổi theo tới phủ Duệ vương.
Mà cảnh tượng này, rơi vào mắt Minh Dạ, lại càng giống như đang chứng thực những dòng chữ cảnh báo.
Thế là hắn mang theo phe cánh Thái tử, ngang nhiên xông vào phủ Duệ vương, gặp người Cố gia liền giết không tha.
Cố tướng quân ứng biến mau lẹ, chỉ hô một câu: “Thái tử tạo phản, hộ giá!”
Lập tức giáng tội phản nghịch lên đầu Thái tử.
Một trận huyết chiến liền nổ ra trong phủ Duệ vương.
Đến khi Minh Dạ nhận ra mình đã trúng kế, thì mọi chuyện đã muộn.
Hắn cắn răng xông thẳng vào, cuối cùng bị phó tướng của Cố gia bắn một tiễn xuyên tim.
Ngay trước lúc chết, hắn vẫn cố dùng hết sức còn lại, đâm một kiếm xuyên ngực Cố tướng quân.
21
Góc nhìn Cửu Nhi
Màn kịch hạ xuống rồi.
Ta viết xong hàng chữ cuối cùng, linh hồn lặng lẽ phiêu đãng giữa không trung, nhìn Minh Dạ liều mạng đồng quy vu tận.
Mũi tên cắm sâu vào ngực hắn, ta cuối cùng cũng thở ra một hơi thật dài.
Chấp niệm của ta – một linh hồn oan khuất – theo đó mà tiêu tan.
Cùng lúc ấy, kỹ năng do chấp niệm hóa thành cũng tan biến.
Không sai, “kỹ năng” của ta chính là những dòng chữ giữa không trung kia.
Có lệ quỷ biết đoạt hồn.
Có oan hồn biết nhập xác.
Mà chấp niệm cường liệt trong ta lại chỉ hóa thành những dòng chỉ dẫn không đau không ngứa như thế.
May thay, đủ để lừa được Minh Dạ.
22
Lúc Minh Dạ mất đi tia ý thức cuối cùng, trên mặt hắn dường như không có đau đớn.
Trái lại, ta nhìn thấy nơi ánh mắt hắn một vẻ thanh thản, như được giải thoát.
Dường như ngay khoảnh khắc nhận ra mình bị lừa, hắn đã đoán được — những dòng chữ đó là do ta dựng nên.
Vì thế, trong đôi mắt hắn vẫn lấp lánh một tia mong đợi.
Hắn mong rằng, khoảnh khắc linh hồn lìa xác, sẽ được gặp lại ta.
Nhưng ta không chút do dự xoay người, từng bước từng bước bước về phía cầu Nại Hà.
Ta sẽ uống cạn bát canh Mạnh Bà.
Dù là một tia ký ức của kiếp này, ta cũng không muốn lưu giữ.
23
Minh Dạ xác định — hắn đã thấy được Cửu Nhi của hắn.
Hắn mơ hồ trông thấy bóng dáng gầy guộc của nàng lặng lẽ quay lưng bước đi.
Hắn đuổi theo rất lâu, cuối cùng lạc giữa màn sương mù dày đặc.
Từ đó, trong tâm trí mơ hồ của hắn chỉ còn một ý niệm duy nhất: Hắn muốn gặp lại Cửu Nhi.
Ý niệm ấy càng mãnh liệt, sương mù quanh hắn càng dày đặc.
Hắn bị vây khốn giữa màn sương mịt mờ, gặp ai cũng hỏi:
“Ngươi có thấy Cửu Nhi của ta không?”
“Nàng rách áo, chân trần, trên lưng còn có vết roi.”
“Nàng luôn miệng nói đau…”
Giữa màn sương mù, bao linh hồn đều mang chấp niệm của riêng mình.
Kẻ nào cũng lẩm bẩm nói một mình, chẳng ai nghe hắn nói gì.
Trong ánh nhìn cuối cùng, Cố Khuynh Khuynh đắc ý nháy mắt với ta.
“Hắn càng đau, chấp niệm càng sâu.”
Vì thế, hắn vĩnh viễn bị vây khốn trong sương mù.
Vĩnh viễn lặp lại câu nói ấy:
“Ngươi có thấy Cửu Nhi của ta không?”
24
Tất cả những ai từng đi qua cầu Nại Hà đều biết — bên cầu có một người mãi lẩn quẩn trong sương mù.
Trên ngực cắm một mũi tên, gặp ai cũng hỏi:
“Ngươi thấy Cửu Nhi của ta không?”
“Có thể cho ta gặp nàng một lần không?”
Ngày nối ngày, năm nối năm.
Không ai nói với hắn rằng — nếu Cửu Nhi đã uống canh Mạnh Bà rồi…
Thì hắn, vĩnh viễn sẽ chẳng thể gặp lại nàng nữa.
Và hắn cũng… vĩnh viễn không thể bước ra khỏi màn sương mù ấy!
[ TOÀN VĂN HOÀN ]