Sau Khi Tôi Từ Chức, Cả Giới Học Thuật Dậy Sóng

Sau Khi Tôi Từ Chức, Cả Giới Học Thuật Dậy Sóng



02

Nội dung lá đơn từ chức rất ngắn gọn.

Không có lời oán trách.

Không có câu chỉ trích.

Thậm chí cũng không nhắc đến những gì tôi đã trải qua suốt mười năm qua.

“Kính gửi Ban Giám hiệu nhà trường.

Vì lý do cá nhân, tôi, Hứa Tĩnh, xin được từ chức khỏi vị trí Phó Giáo sư thuộc Học viện Khoa học và Kỹ thuật Vật liệu.

Kính mong nhà trường xem xét và chấp thuận.

Trân trọng.”

Ký tên.

Ghi ngày tháng.

Hoàn thành trong một lần viết.

Tôi in đơn ra.

Bỏ vào phong bì.

Sau đó lấy vài cuốn sách cá nhân trong văn phòng cho vào chiếc túi vải.

Những thứ còn lại…

Những chiếc cúp.

Những tấm bằng khen.

Những chồng báo cáo nghiên cứu chất cao như núi.

Tôi không mang theo bất cứ thứ gì.

Những thứ ấy vốn chẳng thể mang theo khi sinh ra.

Cũng chẳng thể mang theo khi nhắm mắt xuôi tay.

Lúc khóa cửa văn phòng lại, tôi ngoảnh đầu nhìn tấm biển trước cửa.

“Phó Giáo sư Hứa Tĩnh.”

Tôi bật cười.

Mười năm thanh xuân.

Đổi lấy năm chữ ấy.

Đáng giá không?

Trước đây tôi từng nghĩ là đáng.

Bây giờ…

Tôi chỉ cảm thấy mình giống như một trò cười.

Sáng hôm sau.

Tôi cầm lá đơn đó, trực tiếp đến văn phòng hiệu trưởng.

Văn phòng của Hiệu trưởng Vương nằm trên tầng cao nhất của tòa hành chính.

Tầm nhìn cực kỳ rộng.

Từ đó có thể bao quát gần nửa khuôn viên trường.

Khi tôi bước vào.

Ông ấy đang tập Thái Cực Quyền.

Bộ đồ luyện công màu trắng.

Từng động tác chậm rãi, ung dung, trông khá có phong thái của một bậc cao nhân.

Nhìn thấy tôi.

Ông ấy thu thế.

Trên mặt hiện lên nụ cười ôn hòa.

“Tiểu Hứa à, sớm thế này đến tìm tôi có việc gì sao?”

Ông ấy luôn gọi tôi là Tiểu Hứa.

Như thể trong mắt ông ấy, tôi mãi mãi chỉ là cô giảng viên trẻ mới vào trường, cần được ông ấy “quan tâm giúp đỡ”.

“Chào buổi sáng, thầy Vương.”

Tôi đưa phong bì tới.

Ông ấy hơi ngạc nhiên.

Nhận lấy rồi mở ra.

Khi nhìn thấy bốn chữ “Đơn xin từ chức”, nụ cười trên mặt ông ấy lập tức cứng lại.

Ông ấy ngẩng đầu lên.

Mày nhíu chặt.

“Tiểu Hứa, cô đang làm cái gì vậy?”

“Giận dỗi à?”

“Chuyện cuộc họp xét duyệt hôm qua tôi có nghe nói rồi.”

“Tôi biết trong lòng cô có ấm ức.”

“Nhưng chuyện chức danh học hàm này rất phức tạp. Có hạn ngạch, có nhiều yếu tố cần cân bằng.”

“Cô vẫn còn trẻ mà. Sau này còn nhiều cơ hội.”

Những lời này.

Mười năm qua.

Tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần.

Xoa dịu.

Vẽ bánh.

Dập chuyện cho êm.

“Hiệu trưởng Vương.”

Tôi cắt ngang lời ông ấy.

“Tôi không giận dỗi.”

“Hôm nay tôi đến đây không phải để thương lượng với thầy.”

“Tôi chỉ đến để thông báo.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Nhưng cũng vô cùng kiên quyết.

Sắc mặt Hiệu trưởng Vương lập tức thay đổi.

Ông ấy tháo kính xuống.

Day nhẹ giữa hai đầu lông mày.

Rồi tựa người vào chiếc bàn làm việc gỗ đỏ rộng lớn phía sau.

“Tiểu Hứa, có phải cô cảm thấy nhà trường đối xử không công bằng với mình không?”

“Nếu cô nghĩ vậy, tôi cũng không biết nói gì hơn.”

“Nhưng cô phải hiểu, nền tảng rất quan trọng.”

“Những thành tựu hôm nay của cô có thể tách rời khỏi nền tảng của trường sao?”

“Tám dự án cấp quốc gia của cô, dự án nào chẳng mang danh nghĩa Đại học A?”

“Nếu cô rời đi thì những dự án đó sẽ thế nào?”

“Phòng thí nghiệm của cô sẽ thế nào?”

“Hơn ba mươi nghiên cứu sinh của cô sẽ thế nào?”

Ông ấy bắt đầu đánh vào tình cảm.

Đồng thời cũng ngầm tạo áp lực.

Đó là thủ đoạn quen thuộc của họ.

Tôi lặng lẽ nghe hết.

Sau đó lấy từ trong túi vải ra một tập tài liệu khác.

“Đây là phương án bàn giao dự án và kế hoạch sắp xếp cho sinh viên sau khi tôi rời đi.”

“Tối qua tôi đã hoàn thành.”

“Tất cả các dự án cấp quốc gia, tôi sẽ lập tức gửi hồ sơ lên Bộ Khoa học và Công nghệ để xin thay đổi người phụ trách. Phó nghiên cứu viên Trương trong nhóm của tôi sẽ tiếp quản.”

“Toàn bộ thủ tục tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, không để nhà trường chịu bất kỳ tổn thất nào.”

“Đối với nghiên cứu sinh đang theo học, tôi cũng đã lập kế hoạch bàn giao hướng dẫn nghiên cứu và luận văn một cách chi tiết.”

“Hiệu trưởng Vương.”

“Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất.”

“Xin nhà trường hãy đối xử tử tế với các em sinh viên của tôi.”

“Các em vô tội.”

“Cũng là tài sản quý giá của Đại học A trong tương lai.”

Hiệu trưởng Vương hoàn toàn sững người.

Ông ấy nhìn tập tài liệu dày cộm trong tay tôi.

Môi khẽ động đậy.

Nhưng không thốt ra nổi một lời.

Có lẽ ông ấy không ngờ.

Tôi không phải đang bốc đồng.

Tôi thật sự quyết tâm rời đi.

Và đã cắt đứt mọi đường lui cho chính mình.

Ông ấy im lặng rất lâu.

Trong văn phòng chỉ còn tiếng hít thở nặng nề.

Cuối cùng.

Ông ấy mệt mỏi phất tay.

“Để tài liệu lại đây đi.”

“Tôi biết rồi.”

“Cô về trước đi, bình tĩnh suy nghĩ lại.”

“Chuyện này tôi cần họp bàn thêm.”

Tôi gật đầu.

“Cảm ơn hiệu trưởng.”

Sau đó xoay người rời đi.

Không còn chút lưu luyến nào.

Bước ra khỏi tòa hành chính.

Ánh nắng vừa đẹp.

Tôi nhìn thấy Lý Triết đang ôm một chồng sách lớn, vội vã chạy về phía này.

Vừa nhìn thấy tôi.

Đôi mắt cậu ấy lập tức sáng lên.

“Cô Hứa!”

“Cô đi đâu vậy? Em tìm cô cả buổi sáng rồi.”

Cậu ấy ngập ngừng một chút.

Rồi dè dặt hỏi:

“Chuyện xét duyệt hôm qua… cô lại không được thông qua sao?”

Vành mắt cậu ấy hơi đỏ lên.

Tôi vỗ nhẹ lên vai cậu.

“Không sao.”

“Mọi chuyện đều qua rồi.”

“Sau này cứ tập trung làm thí nghiệm cho tốt.”

“Theo thầy Trương học tập, thầy ấy sẽ tiếp tục dẫn dắt các em.”

Lý Triết sững người.

Gương mặt lập tức tái đi.

“Cô…”

“Cô Hứa…”

“Cô nói vậy là có ý gì?”

“Cô sẽ đi đâu vậy ạ?”

Tôi mỉm cười, không trả lời.

Chỉ đưa tay chỉnh lại cổ áo bị gió thổi lệch cho cậu ấy.

“Lý Triết, nhớ cho kỹ.”

“Làm học thuật, trước tiên phải làm một con người đường đường chính chính.”

“Đừng học theo cô.”

“Cũng đừng học theo bất kỳ ai.”

“Hãy đi con đường của riêng em.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.