Suối Linh Tuyền Trong Tim Anh

2



“Nhưng chuyện này cũng nhắc anh một điều… Lâm Vãn, bọn họ nói không sai, theo anh, em thật sự thiệt thòi rồi.”

Tâm trạng anh lại sa sút.

Tôi nắm lấy bàn tay to rộng của anh, nhìn anh chăm chú:

“Cố Trầm, em không thấy thiệt. Hơn nữa, em từng nói rồi, em tin anh sẽ khỏe lại.”

Tôi bưng ra một bát canh nóng hổi, bên trong cũng đã hòa nước linh tuyền.

“Nào, uống đi. Em hầm riêng cho anh đó. Uống xong đảm bảo long tinh hổ mãnh.”

Anh nhìn tôi, cảm xúc trong mắt cuộn trào.

Một lúc sau, anh thấp giọng “ừ” một tiếng, rồi cầm bát, uống cạn không chừa một giọt.

Canh vừa vào bụng, anh lập tức cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, mệt mỏi tích tụ suốt những ngày qua cũng tiêu tan hết.

Anh nhìn tôi kinh ngạc:

“Canh này… em hầm kiểu gì vậy?”

Tôi cười thần bí:

“Công thức độc quyền, không tiết lộ. Anh chỉ cần nhớ là sau này đồ em nấu, anh phải ăn sạch sẽ hết cho em.”

Anh nhìn tôi sâu xa, không hỏi thêm gì nữa, nhưng trong mắt đã nhiều thêm vài phần tin tưởng và ỷ lại.

Tối đó, anh lại một lần nữa ôm tôi thật chặt.

Khác với đêm tân hôn đầy cuồng nhiệt, lần này, từng động tác của anh đều chứa chan nâng niu và dịu dàng.

Tôi có thể cảm nhận được, trái tim từng bị đóng băng của anh, đang dần dần tan chảy trong hơi ấm của tôi.

________________________________________

5.

Những ngày sau đó, Trương Thúy Hoa quả nhiên không chịu yên phận.

Không dám đối đầu trực diện, bà ta liền giở trò sau lưng.

Hôm nay thì chê đồ ăn tôi nấu mùi quá nồng, ảnh hưởng đến việc học của con bà ta.

Ngày mai lại bảo đồ tôi phơi còn nhỏ nước, làm ướt bậu cửa nhà bà.

Toàn những chuyện lặt vặt, nhưng phiền chết đi được.

Tôi mặc kệ hết, nước đến thì chặn, binh đến thì ngăn.

Bà ta chê mùi đồ ăn, tôi liền cố ý hầm một nồi thịt thơm nức mũi, khiến con bà ta ngồi nhà khóc rống vì thèm.

Bà ta nói đồ tôi phơi nhỏ nước, tôi liền chọn đúng lúc bà ta phơi chăn, “vô tình” làm đổ cả thau nước rửa rau.

Đụng độ vài lần, Trương Thúy Hoa chẳng chiếm được tí lợi nào, ngược lại tức đến tím mặt.

Những quân tẩu khác trong khu gia binh đâu có ngốc, nhìn vào cũng hiểu cả.

Dần dà, số người theo phe bà ta càng lúc càng ít, ngược lại có không ít người chủ động bắt chuyện với tôi, khen tôi khéo tay giỏi giang.

Hôm đó, mẹ chồng Chu Tú Vân vui vẻ về nhà, vừa bước vào cửa đã kéo tay tôi:

“Tiểu Vãn à, con đúng là phúc tinh của nhà ta đấy!”

“Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?”

Tôi mỉm cười hỏi.

“Vừa rồi trong viện phát phúc lợi, con đoán xem? Nhà mình bốc trúng giải nhất — một cái quạt máy! Cả viện chỉ có đúng một cái đấy!”

Bà phấn khởi đến đỏ bừng cả mặt.

Trong lòng tôi khẽ động.

Chẳng lẽ là tác dụng của nước linh tuyền?

Không chỉ điều hòa sức khỏe, còn cải vận nữa sao?

“Thế thì tốt quá rồi, hè năm nay không sợ nóng nữa.”

Tôi cũng vui theo.

Mẹ chồng kéo tay tôi, càng nhìn càng vừa ý:

“Không chỉ thế đâu. Hôm nay mẹ đi chợ, cô bán rau nhất định bắt mẹ lấy thêm hai quả dưa chuột, không chịu lấy tiền.

Trên đường về, mẹ lại nhặt được mười đồng! Con bảo xem, từ ngày con gả tới đây, nhà mình hết chuyện tốt này đến chuyện tốt khác!”

Tôi cười đáp:

“Mẹ, chứng tỏ mẹ có vận may tốt.”

“Không không, tất cả là nhờ con đấy!”

Bà dứt khoát, vỗ nhẹ tay tôi:

“Con là bảo bối của nhà họ Cố ta!”

Đang nói thì Cố Trầm về đến.

Anh vừa vào cửa đã thấy tôi và mẹ chồng cười vui vẻ, nét mặt cũng dịu xuống hẳn.

“Có chuyện gì mà vui vậy?”

“A Trầm, con về rồi!”

Mẹ chồng hớn hở chỉ vào cái quạt máy mới tinh trong góc tường:

“Nhìn đi, tiểu Vãn mang phúc khí đến cho nhà mình đấy!”

Cố Trầm nhìn chiếc quạt, lại nhìn sang tôi, trong mắt đầy ý cười.

Từ khi tôi gả vào, ngôi nhà này thực sự thay đổi.

Trước kia, nhà luôn lạnh lẽo, mẹ vì chuyện của anh mà suốt ngày u sầu.

Còn anh thì lầm lì, mọi nỗi niềm đều chôn chặt trong lòng.

Nhưng giờ đây, căn nhà tràn ngập hương cơm nóng và tiếng cười.

Trên gương mặt mẹ đã trở lại nụ cười, còn anh thì cảm thấy cơ thể ngày càng khoẻ, luyện tập cũng thấy sung mãn hơn.

Tất cả những thay đổi ấy — đều bắt đầu từ người phụ nữ nhỏ bé trước mặt anh.

Anh bước lại gần, ngay trước mặt mẹ chồng, tự nhiên xoa đầu tôi.

“Vất vả rồi.”

Giọng anh trầm thấp mà dịu dàng, mang theo chút cưng chiều khó giấu.

Mặt tôi nóng bừng, tim khẽ lỡ một nhịp.

Mẹ chồng đứng bên, cười không khép được miệng.

________________________________________

6.

Chớp mắt, đã một tháng trôi qua.

Thân thể Cố Trầm, dưới sự điều dưỡng của linh tuyền, đã có biến chuyển long trời lở đất.

Gương mặt vốn xanh xao do thương cũ, giờ đây trở nên hồng hào, khỏe mạnh.

Cả người toát ra tinh thần phấn chấn, ánh mắt cũng sáng rực đầy sinh khí.

Các chiến hữu trong đơn vị đều nói, doanh trưởng Cố như trẻ ra mười tuổi, trên người tràn đầy sức lực không cạn.

Tối nay, khi chúng tôi nằm trên giường, anh bất chợt ôm tôi từ phía sau.

“Tiểu Vãn,”

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng trầm khàn:

“Cảm ơn em.”

“Cảm ơn em vì điều gì?”

“Cảm ơn em đã không ghét bỏ anh, còn chăm lo cho gia đình này tốt như vậy.”

Anh ngừng một chút, giọng càng nhỏ:

“Cảm ơn em… đã chăm sóc anh tốt như vậy.”

Anh có thể rõ ràng cảm nhận sự thay đổi của cơ thể.

Cảm giác sức mạnh trào dâng từ trong ra ngoài ấy — là thứ mà từ sau khi bị thương đến nay anh chưa từng có lại.

Anh biết, tất cả đều là nhờ tôi.

Tôi quay người, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh:

“Cố Trầm, chúng ta là vợ chồng. Vợ chồng thì không cần cảm ơn nhau.”

Anh nhìn tôi, tình ý trong đáy mắt cuộn trào.

“Tiểu Vãn, anh…”

Anh như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ siết chặt vòng tay, ôm tôi càng chặt hơn.

Tôi cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong cơ thể anh — một loại lực lượng tràn trề, mang theo khát vọng và sức sống nam tính, đang dần thức tỉnh.

Tôi biết, thời điểm đó… sắp đến rồi.

Thể chất của tôi là thể chất dễ thụ thai hiếm gặp trăm năm.

Còn thân thể anh, cũng sắp được nước linh tuyền hoàn toàn chữa lành.

Có lẽ… chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ có được một đứa con của riêng mình.

Nghĩ đến điều đó, lòng tôi tràn đầy chờ mong.

7.

Lại thêm một tháng trôi qua, tôi bắt đầu thường xuyên buồn nôn, thèm ngủ.

Ban đầu, tôi tưởng do trời quá nóng nên bị cảm nắng.

Nhưng đến khi ngay cả món thịt kho tàu mà tôi yêu thích nhất cũng chẳng còn hứng thú, một suy nghĩ táo bạo bất chợt trỗi dậy trong lòng tôi.

Chẳng lẽ… tôi mang thai rồi sao?

Suy nghĩ ấy khiến tôi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

Tôi lén tính lại ngày, phát hiện mình đã trễ kinh hơn mười ngày.

Tim tôi đập thình thịch.

Để chắc chắn, tôi đặc biệt đến trạm y tế thị trấn kiểm tra.

Khi bác sĩ mỉm cười nói với tôi: “Chúc mừng, cô đã mang thai sáu tuần rồi,” tôi xúc động đến suýt bật khóc.

Tôi có rồi!

Tôi đã mang thai con của Cố Trầm rồi!

Tôi cầm tờ phiếu xét nghiệm mỏng manh ấy, chạy một mạch về nhà, muốn lập tức báo tin vui này cho Cố Trầm.

Nhưng khi vừa đến cổng khu gia binh, tôi lại bắt gặp một cảnh tượng không ngờ tới.

Cố Trầm đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ đẹp.

Cô ta mặc váy liền thân thời thượng, trang điểm tinh tế, đang thân mật khoác lấy cánh tay anh.

Mà Cố Trầm… không hề đẩy cô ta ra.

Bước chân tôi lập tức khựng lại giữa không trung.

________________________________________

8.

Người phụ nữ đó, tôi nhận ra.

Chính là vị hôn thê năm xưa từng hủy hôn công khai và sỉ nhục Cố Trầm trước mặt bao người — Bạch Tuyết Vi.

Sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Tôi siết chặt tờ phiếu xét nghiệm trong tay, một luồng lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Chỉ thấy Bạch Tuyết Vi ngẩng mặt, giọng điệu nũng nịu nói với Cố Trầm: