thoại của cô Vừađã mớivang tắmlên xongthông bướcbáo racó khỏitin phòngnhắn tắm,mới. điện
cầurồi kếtcũng bạnnhấn Ôn WeChat đồng Đường từ ý. cầmmột máyngười lênlạ. xem.Cô Đódo làdự mộtmột yêulát
gửi tới một Vừadòng mớitin kếtnhắn: bạn xong, đối phương đã lập tức
[Ôn Đường, rốt cuộc chị đã làm cái gì vậy?]
đến mặt em [Bâyanh giờấy trongcũng đầuchẳng anhthèm Kỳnhìn Anlấy toànmột làlần!] chị,
“công số ta liên trả khai của trước lạc lời: chủ Tốngkhi với Ôn quyền” Từ, đi, mình Đường mà cô cô như cũng mình ta khẽ thế chẳng thấy vẫn nở này. ngờ trên có nụ Nhớ sau trang thể cười lại khi cá kiên mỉa dòng cô nhân trì mai, trạng đã của tìm gõ thái chặn cô cách chữ
bên nhau rồi [Chẳngsao?] phải cô và Giang Kỳ An đã sớm ở
rồi, cô còn [Vịgì trímà đóchưa tôivừa cũnglòng đãnữa?] nhường lại cho cô
nhưthỏa tâmmãn. nguyện, Côthế rõnhưng ràngTống đãTừ thànhhiển toànnhiên cholà bọnvẫn họkhông đúngthấy
ràngnào làquên cốđược [Ôn ý! chị!] Đường,Cố chịý làmmuốn tấtkhiến cảanh nhữngKỳ chuyệnAn nàykhông rõthể
thấylạc nựcthầm cười,kín. Nhìnnhưng dòngsâu tintrong nhắnlòng Tốngcũng Từthoáng gửiqua đến,một Ôntia Đườngkhoái
daythuận dứtcủa khônanh [Cô nguôi, ta vừa lại cơ muốn vừa à?] làmmuốn “ánhlàm trăngngười sáng”vợ khiếndanh anhchính tangôn
phạt lắm đấy.][Tống Từ, tham lam quá mức là dễ bị trời
tríTống đâuTừ màvào Gửi dây danh xong dưa sách câu với đen này, cô một Ôn ta lần Đường nữa, nữa. cũngcô chẳngdứt cònkhoát tâmđưa
cho khitiếp sứ chủ vềtục mệnh nhiệm nước,công và Nghĩ khoa, Ôn tác. ước vềbày Đường mơ nhữngtỏ nhận của chuyệný ra một đãđịnh mình bác trảimuốn vẫn sĩ. quaquay không Cô trênlại thể gọi máybệnh buông điện bayviện bỏ
Đường mới thực Giâysự phútthở nghephào chủnhẹ nhiệmnhõm. nói lời chào mừng, Ôn
bệnh viện để Sánglàm sớmthủ hômtục sau,phục Ônchức. Đường tự lái xe đến
không vừađèn huynh chú chuyểnđi đang ý xanh,bộ dắt Khi nên xe đã con đi đã của chuyển nhỏ qua bước cô sang lại một chân vừa đỏ. mải ngãxuống mới cúi tưvạch khởi đầu lớn,kẻ hành nhìn đènđường thì điện giaođúng một thoại, thônglúc phụ
tránh. đường,đồng mắttử, thấyvội Đứa sắp vàng trẻ đâm đánh cười sầm lái đùa vào gấp chạy đầu rồi băng xe. đạp băng Ôn lút trên Đường phanh vạch co để sang rụt
đang đi tới Chẳnggiao ngờlộ, đúngchỉ lúcnghe đóthấy cómột mộttiếng chiếc”rầm” xevang khácdội—
nào. dội.lại Mayđúng màlúc Đầu đối nên của phương mới hai phản không chiếc ứng gây xe kịp ra va thời, tai quẹt Ôn nạn vào Đường thảm nhau cũng khốc dữ phanh
đối phương, sắc Vừamặt mớiÔn hoànĐường hồn,lại nhìncàng thấytệ logohơn. xe Maybach của
nhận nhỏ là ôm nên ra đứng loại chặt sợ đó chết xe lấy Vịđến là trân sang chân phụmức xe vì đắt cha huynhmặt Maybach hoảng đỏ, mình. vượtcắt nhưng sợ, bản Người đènkhông nhìn đứa thân đàn đỏcòn sơ bé vốn ông kiagiọt qua khóc chẳng đó dắtmáu. cũng thét thể tuy theo biết lên đền không đứa đó rồi nổi
lại nập nhìn vội qua bọn vã lại, họ Tạibước người bằng ngãđi. đi ánh tư đường mắt đại cũng thương lộ, chẳng hại dòng ai hoặc xe dừng ái cộ chân, ngại vẫn chỉ rồi tấp liếc
Ôn Đường vội mở cửa xe, bước xuống kiểm tra.
lần vàcũng chiếc đầu biếnkhông BMW tiên dạngtránh của Phần cô nhẹ, khỏi cô đầu gặp nhưng hoảng – chiếc phải rõ loạn. đèn xesự ràng xe đốicố bị đã diệnnhư thương vỡ chỉthế nặng nát. bịnày, hơn Đây trầytrong chính là xướclòng là
cô tiếp tiền trách sửa là va đây? nhiệm một người quẹt Số thế Dùchiếc chịu vào tiền nào làMaybach trách xe cô còn đểkhông? nhiệm đối tiết phải tránh chính, phương kiệm đợi người cô vẫn bấy cảnh đi sẽ là lâu sát bộ, phải cô, liệu giao nhưng đền việc có thông. người bao phân đủ Nếu trực nhiêu định để
xe Maybach mở Trongra. lúc lòng đang rối bời như tơ vò, cửa
chỉnhliếc tề,nhìn dángvết Từ vẻ xước ghế văn trên phó nhã đầu lái, bước xe một xuống. một người Anh cái. đànta ôngđóng mặccửa vestxe,
Ônđèn Đường,đỏ, màthấp Anh quay giọng ta sang chất khẽ nhìn vấn: nhíu vị “Anh mày phụ trông nhưng huynh trẻ không vừa kiểu hề dắt gì làm con vậy?” khóvượt
không?””Có biết như thế này nguy hiểm đến mức nào
có nhỏvô cao này vừa tiền đangcùng đánh nhất gập đền, khóctội khẽ định Vị người chỉ lóc nghiệp. mà sẽ phụxin hy vừa không chú huynhlỗi vọng liên đòi ý. nọhết người tục bồi Nhưng mặtlần đàn cúi thường. ông trắngnày ông đầu Ông ta bệch,đến kia xin ta thật vừalần có lỗi, vừa sự ômkhác, thể hứa dắt không đứatrông giơ sau con
một mảiđủ không người nhìntiền biết bình điệnđền phải Nhưng thường, thoại cho bênh chuyện có mà chiếc vực này khi vượt Maybach thế rốt làm đèn kia. nào cuộclụng đỏ cho vẫncả gây phải. làđời ra, Có docũng Ôn điều ôngchẳng Đường là takiếm cũng
lòng: “Ông ấy… Vìchắc vậy,là côkhông vẫnđền nhỏnổi giọngđâu.” nói một câu thật
qua ánh sau một mắt hạ tia phức xuống Nghekinh tạp, một vậy,ngạc. định nửa. người nói Ôn đàn gì Đường ông đó ngẩng kia thì đầu, nhìn cửa trong Ôn kính mắt Đường hàng thoáng với ghế
mắtngười sâuđàn thẳmông. Qualạnh khelùng hởvà củabờ cửamôi kính,mỏng côđỏ nhìnthắm thấycủa đôimột
máy bay ngày Chínhhôm làqua. người đàn ông đã ngồi cạnh cô trên
trầm thấp vang Ngườilên: đàn”Lục ôngTrạch.” khẽ mở môi, giọng nói thanh lãnh
người sát cửa Ngườikính: được”Thưa gọiÚc têntổng.” vội quay người lại, hơi cúi
“Sắp muộn rồi.”Người ngồi ở hàng ghế sau chỉ nói ngắn gọn:
sangđi, bảosau vịnày Lục phụ nhớ Trạch huynh chú hiểu kia: ý ý, “Không một gật sao chút.” đầurồi, mộtanh cáidắt rồicon quayđi
ông ngồi ở Ônhàng Đườngghế biết,sau đâyđược đềugọi làlà ý”Úc củatổng” ngườikia. đàn
thường rối cũng với rít lên cô. cảmxe, Vị ơn hoàn phụ rồi toàn huynh dắt không nọ con có như đi ý được mất. định đại Lục bàn xá, Trạch chuyện vội sau bồi vàng đó
câu nói của Tấtngười cảđàn chỉông diễnấy. ra trong tích tắc nhờ một
đã gặp được Nhưngngười dùtốt. thế nào thì cũng coi như là cô
mới xe gọi bắt cứu điện taxi hộ báo Ônđến để cáo Đườngbệnh đưa tình địnhviện. xe hình thần đi với lại, sửa. chủ lấy Cô nhiệm điện bất trước, thoại đắc sau ra dĩ đó gọi phải
lạnh qualòng ngoài lùa biếtÔn cửa vào baoĐường kính Chẳng qua nhiêu bỗng xe, ngờ khe thăng cảm tâm chỉ cửa trầm, thấy trạng trong kính Ôn một vẫn một hạ Đường tia chưa buổi xuống nhìn ấm thể sáng một cảnh áp bình mà nửa, vật lạ ổn. đã nhưng lùi kỳ. Gió trảitrong dần
lòng người.Thế nhưng, số phận dường như luôn thích trêu đùa
Kỳ An vừa Vừatừ mớitrong xuốngcổng xe,bệnh côviện đãbước đụngra. mặt ngay Giang
An lập tức Khoảnhđỏ khắchoe. bốn mắt chạm nhau, hốc mắt Giang Kỳ
kiểm dài kìm soát về nén. ngay phía Anh Gươngtại Ôn phải mặtchỗ. Đường, cố anh trong gắng có mắt lắm phần là mới nhợt nỗi không nhạt, nhớ để anh nhung mình sải không mất bước thể
chứ.””Tôi cứ tưởng, em định trốn tránh tôi cả đời