nhìnchẳng anhcó dầnlý Ôn trở do Đường nên gì ngoài bình phải sự thản: trốn ngỡ “Tôi tránh ngàng không anh lúc làm cả.” đầu,gì ánhsai, mắtcũng
hệ nào với “Tôianh chỉnữa làthôi.” không muốn có thêm bất cứ liên
bộ sức lực Từngcủa câuGiang từngKỳ chữAn, vangđuôi lênmắt nhưanh rútđỏ cạnhoe. toàn
qua ai tâm đầy nấy đến tò đều họ, Trướcmò. vội họa cổng vã chăng bệnh với cũng viện nỗi chỉ người lo là qua riêng, những kẻ chẳng ánh lại mấy nhìn tấp ai thoáng nập, để
có muốnvới cô, lỗi khảmTống giọng với côTừ nghẹn Giang em. vào rồi, lại: Kỳ Nhưng tận tha “Phải, An anh xương thứ đều ôm đã tủy, cho là chặt hoàn anh anh lỗi Ôn toàn gục được của Đường cắt đầu không?” anh, vàođứt xuống là lòngliên hõm anh nhưlạc cổ
Những ngày thiếu vắng Ôn Đường.
sớm,bữa. chẳng còn Chẳngai còncanh aigiờ chuẩnnhắc bịnhở cơmanh hộpphải choăn anhuống từđúng
dàymiếng phảiăn vàothức Anh viện, uống bận cũng cho rộn không anh đến còn nữa. mứcai táitận pháttình bệnhchăm đaulo dạtừng
sẵn quần áo Càngcho khônganh cònmặc aivào ủingày phẳngmai. phiu, khéo léo phối
vàng ấm áp, Vàđợi cũnganh chẳngvề cònnhà. ai để lại một ngọn đèn
nhìnmà nhữnglòng mónđau Anh đồ như một mua cắt, mình cho ngỡ đối Ôn như diện Đường sắp với và phát căn đứa điên nhà con đến trống tương nơi. rỗng,lai
anh nhớ em “Thờilắm.” gian qua anh vẫn luôn tìm em, Ôn Đường,
nhữnglà mónanh đồchuẩn “Lúc bầu bị đó và cho anh đồ em.” khôngdùng biếttrẻ emem đangđó, mangthật thai,sự nhưngđều
không một lời Ônđáp Đườnglại. đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn anh,
mình đến nhường Cônày. chưa bao giờ thấy một Giang Kỳ An hạ
tim,lại ngườiđứng từngtrước Nhìn xa mặt người vời cô đàn vợi thấp ông không giọng cô cách khẩn từng nào cầu đặt chạm sự nơi tới, tha đầu giờ thứ. quảđây
lại sự tĩnh Thếlặng nhưng,như trongmặt lònghồ Ônnước Đườnglặng. lúc này chỉ còn
xửnghe dịunhững dàng,lời Trước quan này đây tâm cô cô đến lại từng mình thấy khao biết mỉa khát bao mai Giang nhiêu, bấy Kỳ thì nhiêu. Angiờ đốiđây
thì giờ đây, Dẫucô quáđã khứthực cósự yêubuông sâubỏ đậmanh đếnrồi. thế nào,
KỳKỳ An,An, bìnhchúng Hồi thản ta lâu cất kết sau, lời: thúc cô “Đừng rồi.” thoátphí khỏicông vòngvô tayích củanữa, GiangGiang
là môichỉ vả em, mímcó…” lắm người chặt, mới Gianganh giọng nhận Kỳmuốn nói rõ Ancùng run lòng khôngđi rẩy mình, thểhết không Ôn tinquãng giấu Đường, nổiđời giếm: người nhìncòn “Không… anh cô,lại Anh yêu đôicũng vất
An,thì tôikhông đãthấy Ôn yêu quá Đường anh muộn nhíu suốt màng mày, năm rồi lạnh năm, sao?” lùnggiờ ngắtanh lời:mới “Giangnhận Kỳra
tâm muốnhồn là trí chọcvía nơi anh tứccũng Tống “Ngay đã Tống chẳng Từ từ đặt Từ. còn.” thích đầuhết Nhà nhất. anhlên hàng Vừa kếtngười anh thấy hôncô thường Tống vớita, đưa Từ tôithậm tôi về chỉchí đến nước, vìđến cũng
Giang Kỳ An sững sờ.
thấu tất cả, Anhchỉ khônglà ngờcô bấykhông lâunói nayra Ônmà Đườngthôi. đều nhìn
hồ,sớm cuộcmuộn hôncũng Ôn nhân đi Đường của đến liếc chúng hồi nhìn ta, kết anh dẫu thôi.” mộtkhông cái,có nóiTống tiếp:Từ “Huốngthì
cuộc hôn nhân “Tôichỉ khôngcó muốnmột tiếpphía tụcnỗ gắnglực gượngnữa.” duy trì một
cô như lưỡi Sựdao bìnhsắc thảnlẹm khôngđâm mộtthấu chúttim gợngan sóngGiang trongKỳ mắtAn.
đógì, chúnglà taanh Ánh kết có mắt hôn lỗi anh quá với chấn vội em.” độngvàng, kịchanh liệt:chưa “Anhchuẩn biếtbị lúcđược
bù đắp cho “Nhưngem ítđược nhất…không?” hãy cho anh một cơ hội để
chỉ cần anh “Đượclàm thôi.”giúp Ôntôi Đườngmột nhìnviệc.” anh, khẽ mỉm cười: “Tôi
Mắt Giang Kỳ An chợt sáng lên.
“Chỉ cần anh làm được, em cứ việc nói.”
vìphải cô,là Ônnhững Giang Đường thứ Kỳ biết phù An rõ phiếm vốn điều ấy. dĩđó. chưaNhưng baothứ giờcô tiếccần tiềnkhông
hoànlàm toànphiền khỏitôi “Tôi tầm nữa.” chỉmắt cầncủa từtôi, bâysau giờ,này anhđừng hãybao biếngiờ mấtđến
chữ của cô: Sắc”Không mặtđược.” Giang Kỳ An trắng bệch theo từng câu
“Duy nhất điều này là không được.”
còn mang theo Giọngsự anhrun khànrẩy đặc,đầy haiđau chữđớn. cuối cùng dường như
Ôn Đường im lặng.
cùng rồi hiện tiều anh rõ, tụy. khôngđôi Quai có mắt hàm một vằn Giang giấc vện Kỳ ngủ tia An trọn máu siết vẹn, khiến chặt. quầng anh Đã thâm trông lâu dưới vô lắm mắt
Ôn hạ,trào. lùng Đường, anh thường dường nhíu ngày Cơnnhư chặt bỗng đaucó mày, trở dạcả đôi nên dàymột môi dịu lạivùng mỏng dàng bắttrời mím lạ đầutâm lại. thường, âmtư Đôi khi ỉđang mắt nhìn hànhcuộn lạnh
hộpthượng nhung,hạng, bênanh Giang trong chủ Kỳ là động An chiếc chuyển lấy nhẫn chủ từ kim đề: trongcương túihồng ravới mộtnước chiếcđá
chocho em,em.” cũng “Đâylà làđiều mónbất quàngờ kỷmà niệmlúc anhtrước muốnanh bùđịnh đắpdành
ngỡlại ngàng,còn nhưngđầy Ôn tuyệt vẻ Đường nhiên châm không không biếm. nhận,có tronglấy mắtnửa thoángphần quavui mộtsướng, tiangược
tôi,với chẳngTống lẽTừ “Điều không sao?” bấtphải ngờlà màanh lúcchính đóthức anhquyết muốnđịnh nóiquay vớilại
“Tất nhiên là Giangkhông Kỳphải!” An ngẩn người, đôi mày dài nhíu chặt:
cô ấy rồi, “Anhsao đãcó sớmthể quyếtđồng địnhý kếtquay thúclại mọiđược?” chuyện với
trạngdiễn tháicho trênmột Ôn mạng mình Đường xã cô lúc hội xem. nàyhôm mớiấy vỡcủa lẽ,Tống hóaTừ rachỉ dònglà
Giangtâm Kỳnữa Anrồi. Nhưngsau giờnày hiểuở rabên hiểuai, lầmcô thìđã đãchẳng saocòn chứ?bận
giá thế này, HồiGiang lâutiên sau,sinh côcứ khẽgiữ cườilấy nhạt:cho “Mónmình quàđi.” quý
“Tôi còn phải làm việc, không rảnh tiếp anh nữa.”
đi.Nói đoạn, Ôn Đường lách qua người anh định rời
ngột”Vậy nắmcòn chặtcon Ngay lấy của khoảnh cổ chúng khắc tay ta… lướt cô, vẫn qua giọng còn nhau, nói chứ?” Giangrất Kỳkhẽ Anvang độtlên:
hytất vọngcả. gì.Nhưng Khi Thái anh hỏi độ vẫn câu tuyệt không này, tình cam thực của lòng. chấtÔn anhĐường đãđã chẳngnói cònlên
anh.Ôn Đường dứt khoát rút tay ra, bình thản nhìn
ấycho màmình. chìm Tráidần timxuống Giangđáy Kỳvực. AnAnh cũngđã theocó sựcâu tĩnhtrả lặnglời
người bước vào Trongbệnh phútviện, chốckhông anhmột ngẩnlần ngơ,ngoảnh Ônlại Đườngnhìn đãanh. xoay
cuộn dội đôi ấy hơn. môi vẫn Đau cắn Cơnchẳng đến chặt đauhề mức đến dạthuyên Giang mức dàygiảm. Kỳ rướm dường An máu, như phải nhưng càng đứng nỗi trở khom đau nên người cuồn dữ xuống,
hẳn.Anh cứ đứng đó, cho đến khi trời sầm tối