Tạm Biệt Bầu Trời Của Anh

CHƯƠNG 5



Ôn Đường đã từng rất khao khát được đến Paris.

Đường, khi nào Hồirảnh mớitụi cưới,mình Giangđi KỳParis Anhưởng cũngtuần từngtrăng hứa:mật “Đườngnhé.”

cònsau bậnđầu. hơn Thếngười nhưngkia. côngChuyện việctrăng củamật haicứ ngườithế họ,bị ngườiquẳng nàyra

lythể hôntự rồi,mình Nhưng bất đi. giờcứ thìnơi khôngnào saocô cả,muốn sauđi, khicô nhậnđều giấycó

máy bay thành Ngaycông, khiGiang điệnKỳ thoạiAn vừacũng nhảyvừa thônglúc báovề đặtđến vénhà.

Ônđâu Đườngkhông?” rồi Anhkhẽ thảnhỏi: nhiên“Hết bướcsốt vàorồi, phòng,còn đưathấy taykhó sờchịu tránở

Anhbuồn khônghỏi nóianh Cả mình đã hai đã đi đều đi đâu. imtừ lặnglúc mộtnào, cáchmà đầycô ăncũng ý.chẳng

em thấy khó Côchịu, khẽanh mímsẽ môi,luôn vôở thứcbên buộtcạnh miệngem hỏi:chứ?” “Nếu

với ngờ đỗi việc Ôn độc cô Đường lập Giangsẽ lại và Kỳnói hỏi kiên Anmột vậy. cường, ngẩncâu Cô thế người,“Em lúc nên cókhông nào anh vẻsao”. cũng đã như tỏ sớm anh ra quen không quá

người trả một phụ lời câu nữ của khác: Ônnhư anh. Cứ Đườngvậy, Bởi mải dĩanh lẽ, miết nhiênkhông thực chạy cũngthấy chất đi chẳngmệt cô chạy thiếtsao? còn lại tha muốn giữa gì hỏi hai câu anh

Ônphải Đườngở thởbên Nhìn dài cạnh bờ một suốt môi tiếng: đâu.” mím“Em chặtđùa đầythôi, căngem thẳngkhông củacần anh,anh

lạiÔn cảmĐường nhậnthật Rõ được sự ràng một không là nỗi còn cô bất cần đang an anh cười, mơ nữa. nhưnghồ, Giangcứ Kỳnhư Anthể

cứnghôn, nhắcsao ômanh Trái cô lại tim vào không anh lòng: ở khẽ “Tụi bên thắt mình em lại, là được?” anhvợ đưachồng đôiđã taykết

long, đến khi “Anhnhắm sẽmắt luônxuôi bêntay em,vẫn đếnchung khimột đầunấm bạcmồ.” răng

nghe động cô xong lắm. sẽ chỉ Nhưng rời Nếuđể giờ đi, làđó, đây, những trướcchẳng chỉ lời đây,còn còn thề cóchút hơn non lẽlòng hai hẹn Ôntin mươi biển Đườngnào ngày này sẽnữa. nữa cô cảm là

duy trì được Quảmấy nhiên,ngày. sự tử tế của Giang Kỳ An chẳng

khônglại ngồitìm yênđủ Chỉ được. mọi một Mỗi lý thời lần do gian ở để ngắn nhà ra sau, chưa ngoài. anhđược đãbao bắtlâu, đầuanh

  cònlàm trònphẫu 20thuật. Vàongày, cáiÔn ngàyĐường đồngcũng hồđến đếmbệnh ngượcviện rờiđể đichuẩn chỉbị

vớiđưa đồngTống nghiệp,Từ Chẳng cô đi ngờ lại khám. lúcmột đanglần thảonữa luậnbắt phươnggặp ánGiang pháKỳ thaiAn

Kỳ lang mình, An. bệnhthỉnh viện.thoảng Hai Tống lại người Từ nghiêng họ vẻ đầu ngồi mặt nói trên đầy nhỏ băng khao gì ghế khát đó dài vuốt với ở ve Giang hành bụng

với dịu ta, cô. dàngkhác hẳnhẳn Đôi đi, với chân thỉnh vẻ mày thoảng mặt sắc anh hờ sảo lại hững của mỉm mỗi anh cười khi cũng đáp đối trở lời diện nên cô

ýthế thấy,kia, khôngđứa Người nhịn bé đồng được sinh nghiệp mà ra đứng cảm chắc bên thán: chắn cạnh “Bố sẽ Ôn mẹ đẹp Đường đều lắm.” cũngcực chúphẩm

“Chắc là vậy.”

lúng túng xoay Timngười Ônđi Đườngcùng nhưđồng bịnghiệp mộtvào nhátphòng đâmphẫu mạnh,thuật. cô

này nghiệp bạc phải nói lại hối với với Sauhận.” cô: cha khi “Đứa đứa làm bé trẻ xong rất một các khỏe chút xét mạnh, đi, nghiệm hay đừng tiền là để phẫu, cô sau đồng bàn

Hối hận?

anh đã chẳng Nếuở Giangđây Kỳđưa AnTống biếtTừ hốiđi hận,khám thìthai… giờ này

kìm phá Giây được thai, phút mà rồi nét Ônrun tự bút Đườngrẩy mình cuối lắcdữ ký cùng đầu,dội. tên hạ cầm vào xuống, lấy ô bàn tờ dành tay đơn cho cô phẫu người không thuật nhà.

lẽo, nhìn đồng Nửanghiệp giờdùng sau,dụng Ôncụ Đườngy nằmtế trênthực bànhiện mổthủ lạnhthuật.

thi thấy ngàn nhau đau vạn tuôn đớn mũi Rõra về dao ràngtừ thể đâm côđôi xác, vào. đãmắt nhưng Những đượcvô trái giọt tiêmhồn tim nước thuốccủa lại mắt têcô. như cứ nên có thế không hàng

yêu đang khóc Côbên mơtai: hồ“Mẹ ngheơi…” thấy tiếng một đứa trẻ đáng

Giang dường rõ Kỳ như ràng An cũng rằng Đếnđã bị sợi bướchoàn vét dây nạotoàn sạch liên tửđứt trong kết cungđoạn. khoảnh cuối cuối khắc cùng cùng, đó. giữa trái Cô cô tim cảm và cô nhận

Giữa họ, chẳng còn bất cứ đường lui nào nữa.

cạnh đẫm thái cô gối. tê kia Cô dại, Ôncũng nằm và Đườngbiến lại người nhắmmất bệnh đàn mắttăm viện ông lại,suốt suốt luôn mặccả một miệng chongày ngày nói nướchôm dài sẽ mắtấy. trong bên thấm trạng

bó dậy thấy hồng đi Giang lớn. về.Kỳ Tối Chẳng An đến, ngờ đang Ôn vừa đứng Đường ra đợi nén khỏi sẵn, cơn cổng trên đau, bệnh tay một viện, ôm mình cô một gượng đã

“Vợ ơi, kỷ Thấyniệm côngày bướccưới ra,vui anhvẻ đưanhé.” bó hoa cho cô:

rồi im lặng Ánhlên mắtxe. Ôn Đường khựng lại, cô nhận lấy hoa

đủgian thứtrong chuyệnxe Mọi ở chỉ khi, bệnh còn mỗi viện. sự lần Nhưng tĩnh gặp giờ lặng nhau đây đến cô cô đáng đều im sợ. luyênlặng, thuyênkhông

muốn đèn anh mua đỏ, chưa không?” anhchuẩn Giang hiếm bị Kỳ khi quà An chủ kỷ có động niệm, vẻ mở em hơi lời có bồn hỏi món chồn. cô: đồ Khi “Lần gì chờ này

để nhưng thái sẻ mỗi độ chia lần lạnh Trướcvới hào nhạt. đâyanh hứng Dần Ônnữa. nhắc dần, Đường với cô từng anh, cũng mong anh chẳng muốn đều còn rất đáp hứng nhiều lại thú thứ, bằng

cóđầu đănglàm kýcha Cô một mẹ, nhìn lớp anh chằm học có chằm trực thể ra tuyến tham ngoài dành gia cửa cho cùng sổ những em xe: người không?” “Emlần

giảingợi thích:lung “Anhtung, Giang và cũng Kỳ Tống đừng An Từ giận nhíu chỉ dỗi.” mày,là siếtbạn chặtthôi, vôem lăngđừng rồinghĩ

Ôn Đường không nói gì, chỉ khẽ “vâng” một tiếng.

dửngem dưnglại đếnđăng Giang vậy, ký Kỳ sắc lớp An mặt học không anh đó ngờ cũng làm thái lạnh gì?” độlùng củatheo: cô“Vậy lạisao

Vì sao ư?

từ khi của bỏ cô đứa đứa còn con Đótrẻ mang mình. làđó theo Thế lớprồi… muôn nhưng học vàn bây cô hy giờ, đã vọng chính đăng về tay ký sự cô từ chào đã trước, đời

sổ,đừng hốchỏi mắtem Ôn đã muốn Đường đỏ gì nhìn hoe: cho ánh “Nếu ngày đèn anh kỷ thành không niệm.” phốmuốn, bênanh ngoàicó cửathể

Bầulên khôngtim khíÔn Cổ im Đường. họnglặng Giangnhư Kỳmột Antảng nghẹnđá lại,ngàn anhcân imđè bặt.nặng

  màTống anhTừ nóithích Khi là nhất… vềđể đếnkỷ nơi,niệm côngày mớicưới nhậnlại rachính nhàlà hàngnơi

bước xuống xe, Cônhưng nénlại lạiđể cảmquên giáctúi bấtxách lựcở trongtrên lòngghế. để

chokhi cô,nhìn nhưngthấy Lúc ngay tờ xuống khi đơn xe, cầm phẫu Giang lấy thuật Kỳ chiếc phá An túi, thai định anh nằm cầm đã bên theo sững trong. túisờ




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.