lại như thể Côbị tađẩy chẳngmạnh, hềloạng dùngchoạng sức,lùi thếlại màmột Tốngbước Từdài.
ta,vậy? rồiTống quayTừ Giang sang còn Kỳ gắt đang An gỏng mang lập với thai tức Ôn đấy!” laoĐường: đến“Em đỡlàm lấycái côgì
mắt không thể Mặttin Ônnổi. Đường trắng bệch, cô nhìn anh bằng ánh
mứccũng ngaykhông cảnhìn Anh cái ra? yêutrò Tốnghãm Từhại đếnthấp mứckém đónhư sao?thế Yêunày đếnmà
không sao?Huống hồ, Tống Từ mang thai, chẳng lẽ cô thì
bànca tay:sao?” “Thế Ôncòn Đườnganh? bặmChẳng môi,phải mónganh taynói cắmlà sâuanh vàophải lòngtăng
tử đen sẫm Sắcthoáng mặtqua Giangvẻ Kỳchột Andạ. biến đổi, trong đôi đồng
ngạcquen nhiênnhau hỏi:à?” Tống“Ơ TừKỳ khẽAn, nhếchhóa môi,ra giảanh vờvà ngơbác ngácsĩ vàÔn
Ôn Đường nhìn thẳng vào Giang Kỳ An.
Tống mím có Từ chặt ý biết. khôngđịnh Cô thốt công thấy lên khai ánh lời mối mắt nào. quan anh Rõ hệ né ràng của tránh, là hai đôi anh người môi không cho mỏng hề
bình thản toát Ônra Đườngnỗi nởthất nụvọng cườithấu đầyxương: châm“Không biếm,quen.” trong sự
Dứt lời, cô đẩy xe bỏ đi.
gặp vẻ kinh Khingạc lướtvà qualo vailắng Giangtrong Kỳmắt An,anh. Ôn Đường bắt
Anh kinh ngạc cái gì chứ?
mối quan hệ Chẳngnày phảisao? chính anh là người không muốn thừa nhận
cảmmình. nhận được Ôncó Đườngmột cứánh thếmắt đẩyvẫn xeluôn vềdõi phíatheo trước,sau côlưng
lên: “Kỳ An, Chobụng đếnem khihơi tiếngkhó kêuchịu.” đau của Tống Từ vang
“Đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện!”
đang dán chặt Ngayvào giâymình tiếpđã theo,biến Ônmất. Đường nhận ra ánh mắt
ai đã chơ mảy đi vơ may khuất, một Côđoái chỉ góc, ngoảnhhoài. còn cũng lại, lại giống Giang chiếc như Kỳ xe cô, An đẩy bị và hàng bỏ Tống cô rơi Từ đơn chẳng đều nằm
rồigió xáchđêm hailạnh Ôn túi lẽo. Đườngđồ cườinặng tựtrĩu giễu,ra lẳngđứng lặngđón đixe thanhtrong toánlàn
món canh bày Vềra đếnbàn. nhà, cô nấu ba món mặn và một
rồi. côCả mớingười độnglúc Có đũa nóng lẽ được lúc vì vài lạnh, ăn miếng dường một đã như mình thấy cô quá mất đã cô hết bị đơn vị cảm nên giác.
Ôn Đường buông đũa, vào phòng nằm vật ra giường.
về.Trong cơn mê man, cô thấy Giang Kỳ An đã
cô: “Sao lại Bànphát taysốt lạnhthế vànày?” khô của anh áp lên trán
Ôn Đường thoáng Giọngngẩn nóingơ, dịucô dàngvô vàthức đầynắm thâmlấy tìnhtay ấyáo khiếnanh.
viện với Tống “AnhTừ vềsao?” rồi à? Chẳng phải anh đang ở bệnh
có tế tận ở ở môi: lại đầu “Anh Giangcùng.” giường, chỉ Kỳ rót đưa An cho cô lấy cô ấy thuốc một đến hạ ly đó sốt nước thôi, trong ấm chứ hộp rồi không y đưa
“Ngoan, uống thuốc đi, uống vào sẽ thấy đỡ hơn.”
anhem táckhông động,muốn Có Ôn uống lẽ Đường thuốc.” bịhiếm sựkhi ânbộc cầnlộ vàvẻ nuôngyếu chiềuđuối: của“Không,
được.Cô đang mang thai, không thể uống thuốc bừa bãi
lúc này Giang CôKỳ vôAn thứchỏi xoatại nhẹsao bụngcô mình,không thầmuống. nghĩ nếu
một thiên thần Cônhỏ sẽrồi. nói thật với anh rằng, họ đã có
vì lý do Thếnào nhưngkhác. không biết là do anh vô tâm hay
là bàn một có tay bác bệnh đang sĩ, Giangthì níu em Kỳphải lấy nên Anchữa.” mình, hiểu chỉ đặt rõ lạnh viên hơn lùng thuốc ai rút xuống hết tay đầu cái ra giường: gọi khỏi “Là
manh cuối cùng Mộtcủa câuÔn nóiĐường. đã đập tan chút hy vọng mỏng
xử lạnh lùng Côvới rấtTống muốnTừ hỏinhư anhvậy rằng,không? liệu anh có đối
tôi không cần Nhưnganh cuốidạy cùng,tôi côcách chỉlàm cườibác khổ:sĩ.” “Giang Kỳ An,
cãi lại anh Ônnhư Đườngvậy. vốn tính tình nhu mì, chưa bao giờ
lạinay nhưkhông nhớđi Giang ra ăn Kỳ điều cùng An gì em ngẩn đó: sao?” người“Em hồiđang lâutrách mớianh sựcvì tỉnhhôm
kẹt lại đó.Cổ họng Ôn Đường nghẹn đắng, lời nói vẫn còn
Điện thoại của Giang Kỳ An lại vang lên.
nghe máy.Anh liếc nhìn rồi bước ra khỏi phòng ngủ để
để nghe điện Màthoại, ngườichỉ cócó thểthể khiếnlà anhTống phảiTừ. tránh mặt cô
gì anh phải Nếutỏ đãra khôngân thểcần buôngtrước bỏmặt Tốngcô Từ,làm thìgì? việc
sốt, mép thuốc giảm giường cảm cảm hỏi bừa Lúccúm?” cô: bãi này, “Phụ không? Giang nữ Vậy Kỳ mang ăn An thai gì lại có thì bước phải có vào, không thể ngồi được hạ bên uống
phátthế hiệnnào. ra Timmình Ônmang Đườngthai, đậpđang thìnhphân thịch,vân cứkhông ngỡbiết anhmở đãlời
Từem bịchút.” cảm, Thìlại lạicòn nghebị thấynghén Giangnặng Kỳquá, Ananh nóiqua tiếp:đây “Tốnghỏi
như hóc xương Đầucá Ônkẹt Đườngcứng đaunơi nhưcổ búahọng. bổ, lời nói lại
giường để tra ThấyGoogle. Ôn Đường im lặng, anh liền ngồi ngay cạnh
[Ốm nghén nặng phải làm sao?]
được, người được em tên uống tự Tống thuốc Trachú Từ, bừa xong,ý còn bãi anhgiữ đặc đâu, gửigìn biệt bên ngaynhé.” dặn này đường dò anh link thêm: không bài “Bà rời viết bầu đi cho không
lấybất chocứ Ônđiều Anh Đường gì nói một nữa. anhviên khôngthuốc rờira đithì được,anh nhưngchẳng ngoàilàm việcthêm
anhnhắn lạimới cúinào Anh xuống không. nóinhìn anhđiện khôngthoại rờixem điTống được,Từ nhưngcó chốcgửi chốctin
lặng.Sự dao động của anh chưa bao giờ là thầm
lại để nghỉ Ônngơi. Đường không muốn nhìn thêm nữa, cô nhắm mắt
thểsâu xáckhông màđáy. Côtrái mệttim rồi,cô khôngcũng chỉnhư làđang sựrơi rãvào rờimột củahố
mờ ảo của Khitrời tỉnhxanh dậymà lầnlòng nữa,vẫn Ôncòn Đườngbần nhìnthần. ánh sáng
Kỳ An đã Bênđi gốitừ chỉlúc cònnào. lại viên thuốc cảm ấy, Giang
Cô liếc nhìn điện thoại.
Đếm ngược ngày rời đi: Ngày thứ 24.
mới: [Lúc cần 5nhất, giờluôn sáng,có Tốnganh Từở cậpbên nhậtcạnh.] một trạng thái
An,vẻ côhạnh taphúc Trong đang và ảnh, truyền đắc Tống dịch ý. Từtrong tựabệnh đầuviện, vàoánh vaimắt Gianghiện Kỳrõ
mộtvới bầuTống khôngTừ. Cònkhí Ôncô Đườngđơn ngướcvà nhìnquạnh cănquẽ, nhàtrái này,ngược chỉhoàn thấytoàn
Mắt Ôn Đường lại dâng lên vị cay xè.
Kỳ An kết Nếuhôn đãvới khôngcô thểđể quênlàm đượcgì? Tống Từ, vậy Giang
tìnhngười yêusao? của Chẳnganh lẽcó chỉthể đểchia chứngnăm minhxẻ rằng,bảy thờicho giancả vàhai
côcó nhậnthời đượcgian Ôn tin đến Đường nhắn làm không từ phẫu muốn bệnh thuật xem viện không. thêmhỏi nữa.xem Đúngngày lúcmai này,cô
công việc, cô Timtrực Ôntiếp Đườngxin thắtnghỉ lại.phép Đểhai khôngngày. ảnh hưởng đến
Sau đó, cô run rẩy nhắn lại một chữ: “Có.”
chínhvé đểmáy nhậnbay. Nhắngiấy xong,chứng cônhận liềnly đặthôn, lịchrồi hẹnvào ởứng Cụcdụng Dânđặt
Đích đến là Paris.
cô nhận giấy Vàly ngàyhôn. đi chính là ngày thứ hai sau khi