Tạm Biệt Bầu Trời Của Anh

CHƯƠNG 3



béngợi cũnglinh chẳngtinh.” “Côliên ấyquan manggì thaiđến mộtanh mìnhđâu, vấtem vảđừng lắm,có đứanghĩ

có nên tin “Emlời biếtanh rồi.”nữa Ônhay Đườngkhông. thực sự chẳng biết mình

đã hoàn toàn Bởigiấu lẽ,giếm ngayvà từlừa đầu,dối chuyệncô… về Tống Từ anh

ngướcnào mắtvề nhìnviệc Ôn anh. ly Đường Cô hôn nén đang và lại cân bỏ những nhắc cái cảm xem thai xúc nên trong đang mở bụng. cuộnlời trào,thế

chuông.Đúng lúc đó, điện thoại của Giang Kỳ An đổ

Màn hình hiển thị tên: Tống Từ.

trước ngóm khẩn đi, điện anh đừng thoại, phải Giangđợi rồi tham Kỳanh.” quay gia An sang ngay. liếc bảo Em nhìn cô: buồn màn “Hãng ngủ hình, bay thì nhanh có cứ tay cuộc ngủ tắt họp

anh xoay người Chẳngđịnh đợiđi Ônngay. Đường kịp đồng ý, dứt lời là

anhcho lại,anh. đưa Giâybản phútthỏa ấy,thuận Ônly Đườnghôn hạđã quyếtsoạn tâm.sẵn Côtrên giữbàn

cấp nhìn ra “Kỳsông.” An, em đang nhắm một căn chung cư cao

anh, coi như Anhcông lừabằng. dối cô, vậy thì cô cũng lừa lại

cócứ phầnmua chữđi.” Giangký Kỳrồi Anký đangroẹt vộimột đi,cái lậtthật thẳngnhanh: đến“Thích trangthì

hôn dịu dàng: Ký“Chờ xong,anh anhvề.” còn đặt lên trán cô một nụ

vừa dứt.Tiếng cửa đóng sầm lại ngay khi câu nói đó

tờbụng đơnmình. ly Đếnhôn lúcđã này,có Ônchữ Đườngký, mớichậm đỏrãi hoexoa mắtnhẹ nhìnlên

ra trong một “Xingia lỗiđình conkhông yêu,có mẹtình khôngthương thểnhư đểthế connày sinhđược…”

 lấy bụng.Ôn Đường khẽ tựa lưng vào sofa, tay vẫn giữ

màđáng rộngsợ. quá, Lầntrống đầutrải tiênquá, côthậm cảmchí thấylà cănyên nhàtĩnh nàyđến saomức

An sẽ khó Ônkhăn Đườnglắm. từng nghĩ việc ly hôn với Giang Kỳ

thoại, mới chỉ Thếtrôi nhưngqua nhìncó vàomột đồngngày. hồ đếm ngược trên điện

còn có được Côcả khôngchữ chỉký đãvào đặtđơn xongly lịchhôn… phẫu thuật, mà

chợt sáng lên, Trongmột lúcyêu đangcầu mảikết suybạn nghĩ,hiện mànra. hình điện thoại

người kết bạn Ônlà ĐườngTống bỗngTừ. có một linh cảm mãnh liệt rằng

Quả nhiên.

cập nhật một Vừadòng mớitrạng nhấnthái đồngmới ý,trên côtrang đãcá thấynhân. đối phương

rộnchúng trangta hoàngsẽ [Vất nhà có vả mới một cho cho khởi anh em đầu quá, và mới.] muộncon. thếTừ nàynay cònvề bậnsau,

Kèm theo đó là một tấm hình.

taycô mạnhta. mẽ Tốngcủa Từmột vớingười chiếcđàn bụngông bầuđang đãkhẽ lớn,ôm vàlấy bànbụng

Ôn Đường liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

mê dọn dẹp 12nhà giờmới 37cho phútmối đêm,tình Giangđầu Kỳcủa Anmình. đang mải

đếnhề cuối,đả Giangđộng Kỷ Kỳ đến niệm An một ngày dường lời. cướinhư đãđã trôiquên qua,sạch nhưngsành từsanh, đầukhông

và những giọt Mànnước hìnhmắt điệnchực thoạitrào phảncủa chiếuÔn đôiĐường. mắt đỏ hoe

Tống Từ một Cônút cười“Like”. tự giễu, nhấn cho bài đăng đó của

đợi anh đến Thẫntận thờkhuya mộtnhư hồimọi lâu,khi Ônnữa. Đường không còn ngồi

kính trưng bày, Côtắm tiệnrửa tayxong cấtlà hộplên quàgiường anhđi tặngngủ vàongay. tủ

đoán được là Vềchai mónnước quàhoa đó,L’Interdit dùcủa nhắmGivenchy. mắt Ôn Đường cũng

Cũng chính là mùi hương mà Tống Từ thích nhất…

về.Cô cứ ngỡ đêm nay Giang Kỳ An sẽ không

cạnh“Sao bỗnghôm lúnnay Nhưng xuống, không chẳng Giang đợi ngờ Kỳ anh đến An mà 3 đưa đã giờ tay ngủ sáng, kéo rồi?” nệmcô giườngvào bênlòng:

trên người anh, Ôngiọng Đườngnói ngửitrở thấynên mùikhàn nướcđặc: hoa“Hôm nữnay nồngem nặcmệt.”

đánh mất sự Kếtnhiệt hôntình nămđối năm,với đâyanh. là lần đầu tiên cô

Chiều lạicoi bận nay mộtnhư quá anh nhịp,anh nên Bàn đón anh bù anh tay em thấp đắp quên đang tan giọng cho mất ôm làm dỗ em, ngày cô rồi dành: được kỷ của mình “Xin không?” niệm Giangcùng lỗi của Kỳđi em, chúng Anăn hôm mình. khựngnhé, qua

Giangchút Kỳrung An,động Cô nhưng nào. đãgiờ từngđây rấtnghe thamlại, luyếnlòng sựcô dịuchẳng dàngcòn củamột

anhhay cókhông? dùng Trongnhững đầulời côngọt chỉngào quanhnày quẩnđể mộtdỗ câudành hỏi:Tống LiệuTừ

“Vâng.”

vìcủa nócô. đã Ônche Đườnggiấu bỗngđược thấyđôi biếtmắt ơnđỏ bónghoe tốivì lúccay này,đắng

“Dạo này tâm Giangtrạng Kỳkhông Antốt lạià? khôngSao thoảilại máilạnh mànhạt nhíuthế?” mày:

soqua vớithì sựbõ Lạnh thờ bèn nhạt? ơ gì. Sựcủa lạnhanh nhạtdành mứccho độcô nàysuốt củathời côgian

mệtanh.” mỏi xoay “Chắcngười, làquay dạolưng nàyvề emphía mệtGiang quáKỳ thôi.”An: Ôn“Ngủ Đườngđi

hất chăn ra Giangrồi Kỳđứng Andậy cũngbỏ bắtđi. đầu thấy bực bội, anh

kếtđầu quảgiường… xét Từnghiệm đầumang đếnthai cuối,mà anhÔn chẳngĐường hềđặt nhìnngay thấyở tờtủ

khiếnđến tráitận timsáng. CơnÔn gióĐường lạnhthắt lùalại. vàoLần kẽnày, chăncô bịthức hấttrắng tungcho

 Ngày hôm sau.

làm như thường Ônlệ. Đường nén lại mọi mệt mỏi, vẫn dậy đi

Ôntrả Đườnglời: nhớ“Tôi Đến đến không tối, lời làm.” đồnghẹn nghiệpđi hỏiăn côcủa cóGiang tăngKỳ caAn không,nên

cô đã nhận Thếđược nhưngcuộc vừađiện mớithoại bướcthất rahẹn khỏitừ cổnganh. bệnh viện,

chắc phải để “Xinhôm lỗikhác em,anh tốimới nayđưa hãngem bayđi bắtăn tăngđược ca,rồi.”

nên Ôn Đường Cócũng lẽdần vìquen đãvới bịđiều thấtđó. vọng quá nhiều lần

ngực, cúp máy “Vâng.”rồi Côghé nhấnvào xuốngmột nỗitrung đautâm âmthương ỉmại nơigần lồngđó.

đãgiọng cânnam xongquen Chẳng vào thuộc. thểxe ngờ,đẩy, khiphía vừakhông mớixa bỏchợt mớvang raulên củmột

“Em đang mang thai, không được ăn vải đâu.”

chính– làGiang TốngKỳ Ôn Từ An. Đườngvà quayngười đầuđàn nhìnông lại,vừa đậpbảo vàophải mắttăng côca

Từnhưng đặtbây lạigiờ Giang chỗ thì Kỳ cũ: không.” An“Sau cầmnày lấymuốn túiăn vảibao trongnhiêu taycũng Tốngđược,

sự dịu dàng Giọngvà anhnuông lạnhchiều. lùng, nhưng ngữ khí lại tràn đầy

ngoansự ngoãnquản đểthúc Còn mặc của Tống anh anh. Từ,cất miệngđi, thìrõ nóiràng muốnlà ănrất nhưngtận vẫnhưởng

cẫng lên, ôm Côchặt talấy thậmcánh chítay cònGiang vuiKỳ sướngAn. đến mức nhảy

nhất định sẽ “Kỳlà An,một anhngười thậtcha sựtốt dịucho dàngmà quá,xem!” sau này

cô nghĩ về Tráiđứa timbé Ôntrong Đườngbụng nhưmình… bị một nhát đâm mạnh,

có chăm sóc Nếuvà Giangquản Kỳthúc Ancô biếtgiống cônhư cóvậy thai,không? liệu anh

phía Ôn Đường: Đúng“Bác lúcsĩ này,Ôn, Tốngchị Từcũng độtở nhiênđây vẫysao?” tay về

Đường:lời “Lầncảm trướcơn Cô khám chị ta thai nữa!” bướcở tới,bệnh nhiệtviện, tìnhem nắmcòn lấychưa taykịp Ônnói

ảnh lên trang Hômcá qua,nhân Tốngđể Từkhoe kếtkhoang bạnvà WeChatkhiêu vớikhích. cô, đăng

không quen biết Hômcô. nay, cô ta lại đứng đây giả vờ như

mày rồi rút Ôntay Đườngmình cảmra. thấy vô cùng khó chịu, cô nhíu