1
Lúc người phía dưới đến bẩm báo, ta đang đánh mạt chược cùng các con trai.
“Khởi bẩm Thái hậu, sứ giả Nam Chu đã đến ngoài cổng thành.”
Đại nhi tử là Thác Bạt Thành liếc xéo một cái: “Ba vạn.”
“Ù rồi!” Ta bất ngờ đẩy ngửa bộ bài trước mặt, cười phóng khoáng.
“Cửu liên bảo đăng, điểm tối đa!”
Nhị nhi tử Thác Bạt Tín thở dài, người mềm oặt tựa vào ghế: “Không chơi nữa, không chơi nữa, Đại ca huỷ bài cho mẫu hậu suốt, chán quá rồi.”
Tam nhi tử Thác Bạt Hữu cười đến không ngậm được miệng: “Nhị ca à, hy vọng của Bắc Cảnh chúng ta đều đặt cả lên vai huynh đó, huynh thua thì phải chịu, mau ngoan ngoãn đọc tấu chương đi!”
“À đúng rồi…” Ta vừa thắng một ván, tinh thần sảng khoái mới nhớ ra quay sang hỏi tiểu thái giám ban nãy.
“Ngươi vừa nói gì?”
Tiểu thái giám cúi đầu:
“Hồi Thái hậu, sứ giả Nam Chu đã đến ngoài cổng thành.”
Sứ giả Nam Chu? Người Nam Chu tới Bắc Cảnh làm gì?
Thác Bạt Thành thấy ta mơ hồ không hiểu liền giải thích:
“Mẫu hậu chưa biết, Tứ đệ ở tiền tuyến đã phá hơn ba mươi thành, sắp đánh thẳng vào hoàng cung của bọn họ rồi. Hôm nay sứ giả đến là để mời người về cung đàm hòa.”
Nghe vậy, lòng ta mừng rỡ!
“Tốt! Con trai ngoan của ta thật anh dũng thiện chiến! Quả không hổ là đại tướng số một Bắc Cảnh!”
Tiểu thái giám bên dưới khựng người, ngập ngừng hỏi:
“Vậy ý của Thái hậu là…”
Ta không thèm nhấc mí mắt: “Ngươi nói với họ, về cung là chuyện không thể, muốn đàm hòa thì bảo phụ hoàng tự mà đến.”
Hừ, ta khổ cực suốt ba năm ở Bắc Cảnh không phải để quay về cái nơi gọi là Nam Chu đó.
Tiểu thái giám như còn điều muốn nói, ánh mắt lại liếc nhìn Thác Bạt Thành.
Thác Bạt Thành trầm ngâm một hồi, cuối cùng vẫn nói thật với ta: “Người họ phái đến là Phò mã của Tam công chúa Nam Chu, Tạ Tùy An.”
Tay ta đang rút bài thì khựng lại, sau đó bật cười khẽ: “Thì sao chứ?”
2
Ta là Triệu Minh Xu, vị Thái hậu trẻ nhất Bắc Cảnh. Cũng là Lục công chúa Triệu Minh Xu của Nam Chu năm xưa.
Ba năm trước, Bắc Cảnh bất ngờ tập kích biên giới, chỉ trong mấy ngày đã phá được hơn chục tòa thành. Phụ hoàng rối như tơ vò, cuối cùng nghĩ ra một biện pháp đó là hòa thân.
Trong cung có bảy vị công chúa, ba người là con của Hoàng hậu, hai người là do Quý phi sinh. Người nhỏ tuổi nhất là hài nhi vừa chào đời của Hiền phi. Còn mẫu thân ta có thân phận thấp kém, vì thế trọng trách hòa thân liền đã rơi lên đầu ta.
Dù mẫu thân ta quỳ trước tẩm điện của phụ hoàng suốt ba ngày ba đêm, phụ hoàng cũng không đổi ý.
Cùng mẫu thân ta quỳ gối trước điện còn có Tạ Tùy An.
Phụ thân của Tạ Tùy An là Tạ tướng quân, là khai quốc công thần đi theo phụ hoàng từ thuở lập quốc, phụ hoàng còn nhận Tạ Tùy An làm nghĩa tử ngay từ ngày hắn chào đời.
Ta và hắn lớn lên bên nhau, là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa đậm.
Năm ta mười bốn tuổi, vào đêm hội Hoa Triều, Tạ Tùy An kéo ta đến một góc vắng người.
“A Xu, đây là ngọc bội ta luôn mang theo từ nhỏ đến giờ.” Gương mặt tuấn tú trắng trẻo của hắn thoáng ánh đỏ, dù là nơi ánh đèn mờ tối thì ta vẫn nhìn thấy rõ ràng.
“Hôm nay ta tặng nó cho muội, đợi muội đến tuổi cập kê, ta sẽ vào cung xin nghĩa phụ ban hôn.”
Trái tim ta đập thình thịch rạo rực không thôi, mặt đỏ bừng bối rối nhưng vẫn đưa tay đón lấy ngọc bội từ tay hắn.
Ta thích hắn. Ta nằm mơ cũng muốn được gả cho hắn.
Từ đó, ngày ngày ta mong, đêm đêm ta ngóng, đếm từng ngày để chờ đợi giấc mộng ấy trở thành hiện thực.
Nhưng khi còn bảy ngày nữa là đến lễ cập kê, phụ hoàng hạ chỉ ban hôn ta cho Hoàng đế Thác Bạt Tắc của Bắc Cảnh, nửa tháng sau phải lên đường không được chậm trễ.
Thánh chỉ vừa ban xuống, Tạ Tùy An lập tức tiến cung, không nói một lời mà quỳ ngoài tẩm điện suốt ba ngày ba đêm.
Ba ngày sau, phụ hoàng lại hạ thêm một đạo thánh chỉ.
Ban hôn Tạ Tùy An với Tam tỷ của ta, ba ngày sau thành hôn.
Khi tin tức truyền đến cung ta, ta chỉ cảm thấy trời đất nghiêng ngả, cả người choáng váng ngã xuống mà ngất đi.
Ta đổ bệnh một trận lớn, đầu óc mê man, trong tay nắm chặt ngọc bội mà hắn từng tặng. Từng bát thuốc đổ xuống như nước chảy, đến khi ta tỉnh lại đã là ba ngày sau.
“Mẫu thân…”
Mẫu thân ngồi bên giường khẽ thở dài, lắc đầu than.
“A Xu, con đừng oán trách nó…”
“Choang…” Ngọc bội trong tay rơi xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh.
3
Ngày ta hòa thân, Tạ Tùy An cũng đến.
Tam tỷ khoác tay hắn, vẻ mặt đắc ý ngẩng đầu cười với ta:
“Lục muội à, Bắc Cảnh lạnh lẽo, thổ phỉ hoành hành, chuyến này muội phải cẩn thận, kẻo bị đám cướp không có mắt kia bắt cóc đi mất đấy.
“Yên tâm đi, sau này tỷ nhất định sẽ chăm sóc Tùy An thật tốt thay muội. Dù sao từ nhỏ hai người cũng thân như huynh muội, tỷ biết muội không nỡ rời chàng. Đợi muội đi rồi, tỷ sẽ đối xử với chàng thật tử tế, đúng không phu quân?”
Tạ Tùy An ở chỗ nàng ta không nhìn thấy, khẽ siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn cụp mắt xuống: “…Phải.”
“Thôi được rồi, cũng không còn sớm nữa.”
Phụ hoàng phất tay: “Con lập tức lên đường đi.”
Ta cúi người hành lễ lần cuối với phụ hoàng và mẫu phi, không ngoảnh đầu lại, bước thẳng lên xe ngựa đi về phương Bắc.
Từ nay về sau, mọi thứ của Nam Chu đều chẳng còn liên quan đến ta nữa.
Nhưng khi thực sự đến Bắc Cảnh, ta mới phát hiện nơi đây hoàn toàn khác với tưởng tượng của mình.
Dân phong ở đây cứng cỏi, tuy dân chúng không lễ độ nho nhã như ở Nam Chu nhưng lại thật thà chất phác.
Trên đường vào hoàng cung, rất nhiều người đứng hai bên đường vây xem náo nhiệt, vậy mà không một ai gây chuyện.
Nữ tỳ Trọng Xuân theo hầu vén rèm xe nhìn ra ngoài một lát, rồi kinh ngạc nói: “Công chúa, nô tỳ thấy nơi này cũng không đáng sợ như họ nói nhỉ? Công chúa mau nhìn kìa, có người đang biểu diễn phun lửa! Đẹp quá đi mất!”
Ta cũng nhìn ra ngoài, dường như xe đi qua một khu chợ, bên ngoài vô cùng náo nhiệt.
Thế nhưng trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Sao chuyến hòa thân này lại thuận lợi như vậy?
“Trọng Xuân, đừng nhìn nữa, buông rèm xuống đi.”
Càng suôn sẻ, ta càng bất an.
Người Bắc Cảnh tàn bạo, từ nhỏ đã là điều khắc sâu trong lòng người Nam Chu, nay sự tình trái lẽ thường, chắc chắn có uẩn khúc.
Quả nhiên, nửa tháng sau khi vào cung, sau khi bái đường ta mới phát hiện: ta đã đoán đúng.
Thác Bạt Tắc đã chết từ trước rồi, người cùng ta bái đường cưới hỏi lại là… một con hổ lông vàng!
Chuyện này được Bắc Cảnh giữ kín đến không lọt một tia gió, giấu trời qua biển, thần không hay quỷ không biết.
Còn ta với thân phận Kế hậu của Thác Bạt Tắc, chỉ sau một đêm đã trở thành… Thái hậu của Bắc Cảnh.
Mười lăm tuổi làm Thái hậu, chẳng phải chuyện quá lạ đời sao?
Nhìn bốn đứa con kế lớn hơn mình, ta chỉ biết thở dài.
“Về sau, ta sẽ đối đãi các con như con ruột. Phụ hoàng các con đặt tên cho các con là Thành, Tín, Hữu, Thiện ắt hẳn là mong các con huynh đệ hòa thuận, giữ vững đạo nghĩa. Ta hy vọng các con tận trung tận hiếu, đừng để cha các con ở dưới suối vàng phải thất vọng.”
“Mẫu hậu!” Tứ nhi tử Thác Bạt Thiện giơ tay nói: “Phụ hoàng không nằm dưới suối vàng đâu, thi thể người bị chim ưng trên núi ăn sạch rồi!”
Ta thầm nghĩ: nghe… không đúng lắm thì phải.
Ta hắng giọng: “Tóm lại, ta mong các con hỗ trợ lẫn nhau, chớ có tương tàn lẫn nhau.”
“Dạ rõ!” Tam nhi tử Thác Bạt Hữu đáp nhanh như chớp: “Tối nay con sẽ giúp Nhị ca đọc tấu chương!”
Ta: “…”
4
Dưới sự dạy dỗ tận tâm của ta, cuối cùng bốn đứa con riêng của phu quân quá cố cũng trở thành những đứa trẻ biết yêu thương huynh đệ, nhường nhịn lẫn nhau, đúng như hình mẫu trong lòng ta.
Theo lẽ thường, ngôi vị Hoàng đế nên do trưởng tử kế thừa, nhưng Thác Bạt Thành lại từ chối.
“Mẫu hậu, nhi thần cảm thấy làm Nhiếp chính vương là đủ rồi. Làm Hoàng đế mệt lắm, để Nhị đệ làm là được.”
Nói xong, ngay trong đêm đó hắn đã diệt trừ vị Nhiếp chính vương cũng là Nhị thúc đã có dị tâm từ lâu, rồi tự mình lên làm Nhiếp chính.
Thôi vậy, làm mẹ kế vốn chẳng dễ dàng, con vui là được rồi.
Chỉ là ngoài Nhị thúc, còn có Tam thúc, Tứ thúc, Ngũ thúc, Lục thúc… kéo dài đến tận Thập Thất thúc. Chỉ cần sơ sẩy một chút là ngai vàng của Thác Bạt Tín sẽ khó giữ.
Mà nếu ngai vàng của hắn mất thì ta, vị Thái hậu này cũng không giữ nổi ngôi vị.
Người Bắc Cảnh không giỏi chuyện đấu đá cung đình. Chuyện này vẫn phải nhờ đến ta, một công chúa Nam Chu từ nhỏ đã không được sủng ái, sớm quen sinh tồn giữa chốn lạnh nhạt.
Thế là dưới sự dẫn dắt của ta, cơ nghiệp mà phu quân quá cố để lại ngày càng vững chắc, ngày càng thịnh vượng. Ba năm trôi qua, ta dẫn theo các con thống nhất Bắc Cảnh, từ đó Bắc Cảnh thành một khối thép kín như bưng, vững như thành đồng.
Mặc kệ mười mấy vị thúc thúc ấy, cũng chẳng tạo nổi phong ba gì nữa.
Tin tốt: Tương lai ta chắc chắn sẽ lưu danh sử sách.
Tin xấu: Hình như đứa con lớn của ta… bị ta dạy hư rồi.
Ví dụ như bây giờ, hắn tự ý chặn sứ giả Nam Chu ở ngoài cửa thành, còn lấy Tạ Tùy An ra thăm dò thái độ của ta.
Ta nhìn ánh mắt hắn, trong lòng không khỏi cảm thán. Ba năm nuôi dưỡng đổi lại là hoài nghi và dò xét.
Lòng mẫu hậu… thật đau.
Nhưng ta cũng có chút an ủi, sói con nhà ai cuối cùng cũng đã trưởng thành.
“Thôi vậy, hôm nay chơi bài đến đây thôi, ai gia cũng mệt rồi, về cung nghỉ ngơi.” Ta duỗi người một cái, chậm rãi ngồi dậy. “Các ngươi đi nói với Phò mã của Tam công chúa là đất Bắc giá lạnh, bảo hắn sớm trở về Nam Chu đi thì hơn.”