Thái Hậu Mười Tám Tuổi

Chương 2



5

Đêm khuya, ta ngồi dưới ánh nến mờ, lặng lẽ xem lại những bức thư Tạ Tùy An bí mật gửi đến suốt mấy năm qua.

Sau khi cưới Tam tỷ, hắn sống chẳng mấy yên ổn.

Ban đầu, Tam tỷ đối với hắn còn có chút dịu dàng của nữ tử nhưng hắn luôn giữ thái độ lạnh nhạt, xa cách.

Thế nhưng vốn dĩ Tam tỷ cũng không vì yêu thích hắn mà gả cho hắn. Là Công chúa đích nữ tôn quý của Nam Chu, sao nàng ta có thể cam tâm cả ngày vây quanh một khúc gỗ lạnh nhạt như hắn?

Vì thế, sau khi sinh con được một năm, Tam tỷ gần như chẳng nói thêm lời nào với hắn.

Nghe nói nàng ta không biết từ đâu tìm đến một nhóm tiểu quan từ gánh hát, mặt mày ai nấy đều tuấn tú, ca múa giỏi giang rồi nuôi luôn trong viện bên cạnh Tạ Tùy An.

Cũng may, nhờ thế mà hắn được thanh tĩnh.

Rồi hắn bắt đầu viết thư cho ta.

Mỗi tháng một lá, đều đặn gửi đến. Mà ta chưa từng hồi âm một lần nào.

Ngày ta hòa thân, khi đối mặt với lời mỉa mai khiêu khích của Tam tỷ, hắn chẳng hề mở miệng bênh vực, từ khoảnh khắc ấy ta đã hạ quyết tâm: quên đi lời thề biển hẹn non xưa, từ nay về sau không còn liên quan đến hắn nữa.

Ngay từ lần đầu tiên nhận được thư, ta đã bắt đầu điều tra hắn dùng cách gì để đưa thư đến được tận Bắc Cảnh.

Thế nhưng tra mãi vẫn không tra ra manh mối.

May mà trong thư hắn cũng chẳng viết gì đặc biệt nên ta tạm thời gác chuyện đó sang một bên.

Ta đọc lại từng lá thư, gom thành một chồng dày rồi thổi tắt ngọn nến, lên giường nghỉ ngơi.

Ngủ rồi, ta mơ một giấc mộng hoang đường.

Ta mơ thấy Thác Bạt Thành nửa đêm mò lên giường ta.

Ngay cả cảm giác da chạm da cũng chân thật đến rợn người.

Ta giật mình sờ soạng bên giường và chạm phải… một bàn tay.

Toàn thân ta run lên, lập tức mở bừng mắt liền chạm ngay vào ánh mắt của Thác Bạt Thành.

“A Thành, sao con lại ngồi bên giường của ai gia giữa đêm thế này? Quá nửa đêm rồi, không hợp quy củ đâu.”

Ta lập tức ngồi dậy, tim đập loạn cả lên.

Thác Bạt Thành nhìn ta chằm chằm một lúc rồi bật cười: “Nói đến không hợp quy củ, nhi thần nào sánh được với mẫu hậu?”

Lòng ta trầm xuống.

Hắn đưa tay kia ra từ phía sau, trong tay chính là xấp thư mà ta quên chưa cất đi.

 “Mẫu hậu.” Giọng hắn trầm hẳn xuống, mang theo ý vị khó lường: “Người… không phải đang thông đồng với địch phản quốc đấy chứ?”

6

“Dĩ nhiên là không.” Ta nhẹ nhàng thở phào: “Bắc Cảnh là quốc đô duy nhất của ai gia.”

Thác Bạt Thành nhướng mày: “Vậy những bức thư này…”

“Chẳng qua chỉ là vài thứ không quan trọng, đem đốt đi là được.”

Lúc này ta vô cùng may mắn vì Tạ Tùy An vẫn còn biết giữ chừng mực.

Thác Bạt Thành nheo mắt lại, cố tìm chút sơ hở trên nét mặt ta. Nhưng ta thản nhiên đối diện ánh mắt hắn, không hề hoảng hốt.

Sau khoảnh khắc đối đầu ngắn ngủi, ánh mắt hắn dần dịu lại. “Gia thư của mẫu hậu trân quý như thế, sao có thể tùy tiện thiêu hủy được.”

Hắn đứng dậy, đem những bức thư ấy cẩn thận đặt vào tráp trang điểm của ta.

Ta buông một tiếng thở dài nhẹ nhõm.

“Giữa đêm nửa khuya mà con tìm ai gia là có chuyện gì vậy?”

Hắn quay người lại: “Bệ hạ bị thích khách ám sát.”

Lông mày ta lập tức nhíu lại: “Lúc nào?”

“Ngay một canh giờ sau khi mẫu hậu rời đi.”

Hung thủ cải trang thành cung nữ, thừa lúc Thác Bạt Tín đang tắm liền rút dao găm mưu sát. May mà hắn phản ứng nhanh, giơ tay lên đỡ nên chỉ bị một vết thương trên cánh tay.

“Thần nhi tìm thấy vật này trên người thích khách.” Thác Bạt Thành lấy từ tay áo ra một mảnh gỗ nhỏ, ta nhìn kỹ, trên đó khắc rõ ràng phù hiệu của Nam Chu.

“Người của Nam Chu?”

“Mẫu hậu từng thấy biểu tượng này chưa?”

Ta đón lấy mảnh gỗ, chăm chú quan sát, cảm thấy vô cùng quen mắt. “Thứ này giống vật từ trong cung truyền ra ngoài.”

Người Nam Chu đúng là xảo quyệt, một mặt đề nghị đàm phán, một mặt lại phái thích khách ám sát.

“Là ai gia đã xem nhẹ bọn họ rồi.”

Ta trả lại mảnh gỗ cho Thác Bạt Thành: “A Tín giờ thế nào rồi?”

“Không đáng ngại.” Thác Bạt Thành đáp: “Nhưng thần nhi cho rằng, chuyện hòa đàm cần phải cân nhắc lại thật kỹ.”

Ta khẽ cười: “Ai nói ai gia định hòa đàm với bọn họ?”

“Không hòa đàm?”

“Đúng vậy.” Ta thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo: “Ai gia muốn Nam Chu phải… diệt quốc.”

7

Hôm sau, ta đến thăm Thác Bạt Tín.

Cánh tay hắn gần như bị băng bó đến mức giống cái bánh tét, trông có phần buồn cười.

“Vất vả cho con rồi, A Tín.”

Thác Bạt Tín mỉm cười nhẹ: “Chỉ là vết thương nhỏ, không sao cả.”

Hắn chống người ngồi dậy, tựa vào đầu giường: “Sáng nay đại ca nói với con, mẫu hậu không định đàm hòa nữa. Mẫu hậu thực sự nhẫn tâm đến vậy sao?”

Ta khẽ gật đầu.

“A Tín.” Ta mở lời: “Từ sau khi mẫu thân ta mất, đối với Nam Chu, ta chẳng còn nửa phần tình nghĩa nào nữa.”

Bọn họ cứ yên tâm đi.

Ta mới vừa gả sang đây được nửa năm thì Nam Chu đã truyền đến tin mẫu thân qua đời.

Bề ngoài chỉ nói bà vì lo nghĩ quá độ, sinh trọng bệnh mà không qua khỏi.

Nhưng người mang tin đến là cháu trai bên nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.

Tuy xuất thân của mẫu thân ta không cao nhưng nhan sắc xuất chúng, rất được phụ hoàng sủng ái. Hoàng hậu chướng mắt bà cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.

Những năm qua, trước mặt hay sau lưng bà ta đều không ngừng giở trò hãm hại mẹ con ta.

Ta nhớ năm ta bảy tuổi, mẫu thân lại mang thai.

Thái y chẩn đoán rằng lần này là Hoàng tử, phụ hoàng nghe tin mừng rỡ vỗ tay liên tục: “Tốt! Tốt lắm! Trẫm và ái phi cuối cùng cũng có con trai rồi!”

Mẫu thân cũng vô cùng hạnh phúc, nắm lấy tay ta nói rằng: nếu có thêm đệ đệ, sau này mẹ con ta sẽ đỡ bị ức hiếp hơn.

Nhưng niềm vui ấy chưa kéo dài được hai tháng… thì đứa bé không còn nữa.

Hôm đó, mẫu thân trên đường đến thỉnh an Hoàng hậu, giẫm phải một hạt Phật châu nên đã ngã xuống, máu chảy lênh láng.

Dù mời đến Thái y giỏi nhất cũng chẳng thể cứu vãn.

Phụ hoàng giận dữ, hạ chỉ điều tra nghiêm ngặt nhưng điều tra mãi cũng không ra được điều gì.

Nhưng ta thì biết rõ ràng là chuyện gì đã xảy ra.

Nô tỳ bên cạnh Hoàng hậu làm rơi xâu chuỗi Phật, vừa hay bị ta khi ấy đang trốn một bên đuổi bướm nhìn thấy.

Ta hận, hận bản thân khi ấy không sớm nhắc mẫu thân đi đường cẩn thận.

Cũng hận vì sao phụ hoàng lại để mọi chuyện chìm xuồng như thế.

Thế nhưng lúc ấy ta còn nhỏ, lại chỉ là một công chúa, muốn làm gì cũng lực bất tòng tâm.

Sau lần sảy thai, mẫu thân trở nên trầm lặng, ít nói.

Bà bảo ta: “A Xu, có lẽ đây là số mệnh của chúng ta rồi.”

Từ đó, bà cố tình né tránh ân sủng, cũng vì vậy mà mẹ con ta được yên ổn mấy năm.

Nhưng ta không ngờ, rồi sẽ có một ngày ta bị ép gả đi Bắc Cảnh hòa thân.

Quả nhiên, ta vừa rời chân khỏi kinh thành, bà ta lập tức ra tay.

Rõ ràng mẫu thân ta bị bọn họ hại chết.

Chỉ vì thế lực nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu quá lớn, phụ hoàng không dám truy xét sâu xa.

Sủng ái và ân tình của thiên gia, cuối cùng chẳng qua chỉ là một trò cười to lớn.

Hoàng thành Nam Chu thật đúng là một nơi nuốt người không nhả xương.

Ta còn có gì để lưu luyến nữa chứ?

Thác Bạt Tín mỉm cười: “Mẫu hậu lo xa rồi, đương nhiên nhi thần tin người.”

Giọng hắn vô cùng thành thật, hoàn toàn không giống với kiểu âm u khó dò của Thác Bạt Thành.

Ta vẫn thường nghĩ, so với Thác Bạt Thành, hắn chẳng thích hợp làm hoàng đế chút nào.

Hoàng quyền là thứ quyền lực tối cao mà nguy hiểm tột bậc ấy, với tính cách của Thác Bạt Tín, căn bản không đủ sức nắm giữ.

Nhưng khổ nỗi trong bốn Hoàng tử của Bắc Cảnh, không ai chịu làm Hoàng đế cả.

Cuối cùng vẫn là ta, nửa ép buộc nửa dụ dỗ khiến hắn miễn cưỡng bước lên ngôi báu.

Nghĩ vậy, việc hắn bị thích khách ám sát nửa đêm có khi cũng là do phần nào liên lụy từ ta mà ra.

Nhưng Thác Bạt Tín chẳng hề để tâm, chỉ phất tay cười nói:

“Có điều, cứ dễ dàng tiêu diệt Nam Chu như vậy… có phải là quá hời cho bọn họ không?”

Ta khẽ cười: “Chính là vậy.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.