Thái Hậu Mười Tám Tuổi

Chương 3



8

Khi Thác Bạt Thiện bắt sống được tướng lĩnh của Nam Chu, ta cũng đã đến tiền tuyến. Gọi là tiền tuyến nhưng thực ra chỉ cách cổng thành Nam Chu chưa đến trăm dặm.

Đại quân Bắc Cảnh nam chinh một đường như chẻ tre, đi đến đâu là đánh đến đó khiến quân địch đến đầu cũng không dám ló ra.

Vị tướng bị bắt sống kia bị trùm bao tải lên đầu, áp giải đến đại doanh, ném thẳng vào trướng của ta. Hắn ta bị ném ngã xuống đất vẫn còn lớn tiếng mắng chửi: “Lũ chó Bắc Cảnh các ngươi đúng là to gan! Các ngươi có biết ta là ai không! Ta là…”

Phó tướng chưa để hắn ta nói xong đã giơ chân đá lật người hắn ta lại, rồi kéo bao trên đầu xuống. “Các ngươi… ngươi… ngươi là Triệu Minh Xu?”

Ta đối diện ánh mắt kinh ngạc của hắn ta, khẽ cong môi cười nhạt. “Lâu ngày không gặp, Nhị ca vẫn khỏe chứ?”

Người này không ai khác chính là Nhị hoàng tử của Nam Chu, cũng là Nhị ca của ta.

Nhị ca chỉ sững sờ trong chốc lát, sau đó lập tức thả lỏng: “Thấy chưa? Ta là Nhị hoàng tử của Nam Chu, muội muội ta là Thái hậu Bắc Cảnh, còn không mau cởi trói chuẩn bị rượu ngon món quý tiếp đãi ta!”

Nghe vậy, Thác Bạt Thiện bật cười: “Mẫu hậu, Nhị ca bên ngoại của người… có phải là kẻ ngu không vậy?”

Ta cũng bật cười.

Ta chậm rãi bước tới, nâng cằm hắn ta lên, chậm rãi quan sát đầy hứng thú.  

“Nhị ca, huynh có vẻ vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình thì phải.” Đôi môi ta khẽ nhúc nhích: “Giờ phút này, huynh là tù binh của Bắc Cảnh ta.”

Nhị ca trừng lớn đôi mắt: “Tiện nhân!”

“Chát!”

Hắn ta ngã nhào xuống đất, ngơ ngác nhìn ta đầy khó tin: “Ngươi… ngươi dám đánh ta?”

Ta lấy khăn tay ra lau sạch lòng bàn tay, rồi tiện tay ném vào mặt hắn ta. “Hình như Nhị ca đã quên, khi ta còn ở Nam Chu, huynh đã đối xử với ta thế nào.”

Khi đó, Hoàng hậu không ưa mẹ ta, ta liền trở thành trò tiêu khiển của các vị Hoàng tử, Công chúa trong cung. Mùa hè, bọn họ xúi cung nữ đẩy ta xuống hồ, nhìn ta toàn thân ướt sũng, y phục trong lộ rõ dưới lớp áo mỏng. Bọn họ đứng trên bờ cười ha hả, chỉ trỏ mắng ta là con tiện nhân dâm đãng.

Họ lén đổi sách học của ta, tráo Tứ thư Ngũ kinh thành sách tranh xuân cung. Đúng hôm ấy phụ hoàng đến kiểm tra bài vở, vừa lật sách đã thấy tranh ảnh dâm loạn, lập tức tát ta một cái trời giáng, còn phạt mẫu thân ta cả một năm không được nhận tiền cấp dưỡng.

Những ngày đó, đi đến đâu ta cũng nghe tiếng thì thầm của cung nữ thái giám. Họ nói ta tuổi nhỏ mà chẳng biết giữ mình, giống mẹ ta, một lòng chỉ biết câu dẫn nam nhân.

Những lời lẽ thô tục như vậy, họ có thể nói thẳng vào mặt đứa bé chưa đầy mười tuổi như ta.

Về sau, ta bị lời đồn vây lấy đến mức không dám bước chân ra khỏi điện, chỉ ôm lấy con mèo nhỏ mà mẫu thân tặng ta.

Nhưng ngay cả con mèo của ta… họ cũng không tha.

Ngày đó ta gọi nó mãi không thấy bóng dáng. Đúng lúc ấy, Nhị hoàng tử xuất hiện.

“Lục muội, muội đang tìm gì thế?”

Ta thật thà đáp: “Muội đang tìm con mèo của mình.”

“Con mèo à?” Hắn ta giả vờ suy nghĩ một lúc, rồi nói: “À đúng rồi, hình như nó chạy về phía lãnh cung đấy!”

Ta chẳng nghĩ nhiều, lập tức chạy tới lãnh cung. Nhưng dù tìm khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng mèo con đâu.

Khi đã tuyệt vọng muốn quay về, ta đột nhiên nhìn thấy xác con mèo nhỏ nằm chình ình trước cửa lãnh cung, ngã ngồi xuống đất vì quá sốc.

Toàn thân nó đã bị lột sạch lông, hai con mắt cũng bị móc ra. Giống như một cục thịt sống đầy máu tanh, nằm đó rợn người.

“Các ngươi mau nhìn xem! Nhìn xem nó sợ đến thế nào kìa! Ha ha ha ha ha!”

Nhị hoàng tử cười gian: “Lục muội, ta tặng muội một món quà đặc biệt.”

Nói rồi, hắn ta ném thẳng vào người ta một vật gì đó. Ta cúi đầu nhìn, chính là hai con mắt của mèo con.

Ta không chịu nổi nữa, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

Khi tỉnh lại, mẫu thân ngồi cạnh giường ta lặng lẽ khóc nức nở. Nhị hoàng tử không bị xử phạt, trái lại, ta vì tự ý xông vào lãnh cung mà bị phụ hoàng cấm túc.

Từng chuyện, từng chuyện một, ta vẫn còn nhớ rất rõ.

 “Moi mắt hắn ra, ai gia nhìn thấy là thấy chướng mắt.” Ta dừng một chút: “À đúng rồi, nhổ sạch hết lông trên người hắn cho ta, từng sợi một.”

“Ngươi dám!” Nhị ca trợn mắt gào lên: “Triệu Minh Xu, Nam Chu nuôi ngươi mười lăm năm, vậy mà ngươi lại đối xử với thân nhân thế này sao? Ngươi không sợ có ngày bị thiên lôi đánh chết à?”

Ta thấy hắn ta ồn ào quá liền phất tay bảo phó tướng đưa ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài trướng doanh liền vang lên tiếng gào thét thảm thiết đứt ruột gan của hắn ta.

Thật là… dễ nghe vô cùng.

Thác Bạt Thiện hỏi ta: “Mẫu hậu, tiếp theo chúng ta nên làm gì?”

“Đem hắn ném lại trước cổng thành Nam Chu đi.” Rác rưởi thì nên quay về chỗ vốn có của nó.

Để phụ hoàng ta thấy đứa con trai cưng nhất bị giày vò đến thê thảm thế nào, chắc chắn ông ta sẽ biết cúi đầu đàm phán thôi.

9

Ngày hôm sau, phụ hoàng đích thân đến.

Nghe nói, Hoàng hậu khi nhìn thấy bộ dạng của Nhị hoàng tử thì đã sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Ta thờ ơ xoa móng tay sơn đỏ trên đầu ngón tay, thầm tiếc. Đáng lẽ nên móc luôn đôi mắt của hắn ta ném vào mặt Hoàng hậu để bà ta nhìn cho rõ.

Ta ngồi nghiêm trang trên ghế chủ vị, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống phụ hoàng và Hoàng hậu.

Mới ba năm không gặp mà phụ hoàng đã già đến mức này sao?

Ngược lại, Hoàng hậu vẫn lộng lẫy như xưa, dẫu quân doanh đã áp sát thành mà tóc mai vẫn không lộn một sợi.

“A Xu.” Phụ hoàng mở lời, mang chút gượng gạo nhưng mãi vẫn chẳng thốt ra được câu nào.

Cuối cùng chỉ nói: “Nhìn con sống tốt ở Bắc Cảnh như thế, trẫm cũng yên lòng rồi.”

Giả dối đến buồn nôn.

Ta ngắt lời: “Phụ hoàng hôm nay là đến để thương lượng chuyện đàm hòa, những chuyện khác… tạm gác lại đi.”

“Phải, phải… là trẫm nhiều lời rồi.”

Ta nhìn ông ta từng đầy uy nghiêm, giờ lại khúm núm như kẻ dưới, chỉ thấy nực cười.

Ta ra hiệu cho người hầu trình lên thư đàm hòa.

“Nếu trong lòng phụ hoàng còn xem con là nữ nhi, thì hãy lấy ngọc tỷ ra đi.”

Phụ hoàng nhận lấy thư, càng xem chân mày càng nhíu chặt: “Thật quá đáng! Bắc Cảnh các người thật sự là ỷ thế hiếp người!”

Ta mỉm cười, dịu dàng trấn an: “Phụ hoàng chớ giận, ý này là của ‘nhi thần’ ta đưa ra, nếu người không đồng ý, nữ nhi còn có cách khác.”

“Cách gì?”

Ta phóng mắt nhìn về xa xăm, chậm rãi nói: “Phụ hoàng còn nhớ, hôm nay là ngày gì không?”

Gương mặt ông ta hiện rõ vẻ nghi hoặc, nghĩ ngợi một lát mới đáp: “Không nhớ rõ.”

Ta thu lại ánh mắt, đi xuống khỏi đài cao, đứng trước mặt Hoàng hậu.

“Hôm nay là… ngày giỗ của mẫu thân ta.”

Ta đối diện với Hoàng hậu, hỏi: “Hoàng hậu còn nhớ mẫu thân ta chết thế nào không?”

Ánh mắt Hoàng hậu lập tức lảng tránh: “Dĩ nhiên là… bệnh chết.”

Ta lại quay sang nhìn phụ hoàng: “Vậy phụ hoàng nghĩ sao?”

Phụ hoàng hoảng hốt nhìn ta, rồi liếc sang Hoàng hậu.

Chỉ trong một khoảnh khắc, ông ta giơ tay tát mạnh một cái như trời giáng vào mặt Hoàng hậu.

“Độc phụ!”

Hoàng hậu ôm mặt ngã ngồi xuống đất, ánh mắt đầy căm độc.

Nhưng sự oán hận ấy… lại không nhằm vào phụ hoàng mà nhằm thẳng về phía ta.

“Triệu Minh Xu…” Giọng bà ta rít qua kẽ răng: “Bổn cung đúng là đã xem thường ngươi rồi. Sớm biết thế này, bổn cung nên giết ngươi từ khi còn trong bụng mẹ!”

“Nhưng bà đã không làm.”

Ta lạnh lùng nhìn thẳng vào bà ta: “Vì bà nghĩ, ta chỉ là một công chúa. Một công chúa thì có thể tạo ra sóng gió gì trong hoàng cung chứ? Nhiều nhất là sớm bị gả đi vì thể diện hoàng gia, sau đó sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến hoàng thất nữa. Nhưng bà đã sai rồi.”

Ta rút trường kiếm của một thị vệ bên cạnh, ném xuống trước chân phụ hoàng.

“Phụ hoàng, chỉ cần người giết bà ta, ta lập tức lui binh.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.