Ta là một Thái hậu độc ác, cả đời chỉ giỏi phá tan mộng đẹp của những kẻ si tình. Trong quyển thoại bản đầy rẫy những chuyện tình si, nơi mọi nhân vật đều đắm chìm trong yêu hận triền miên, vì danh dự hoàng gia và sự ổn định của giang sơn, ta đã tự tay phá tan mối lương duyên giữa Hoàng đế, Hoàng tử và người họ yêu thương. Kết cục, ta bị con cháu khinh ghét, bỏ rơi nơi lãnh cung lạnh lẽo, cô độc thê thảm mà chết. Tỉnh mộng, lòng ta vẫn còn run sợ. Lần này, ta quyết buông tay, không xen vào bất cứ chuyện gì. Ta thực muốn xem, không còn sự ràng buộc của ta, lũ tiểu tử ấy sẽ vì chữ “tình” mà làm loạn đến mức nào?
Bình luận