6
Vào thời điểm mối quan hệ giữa tôi và Cố Hoài Nam căng thẳng đến cực điểm, mẹ tôi nhập viện vì bệnh nặng.
Bác sĩ nói: ung thư giai đoạn cuối.
Ba tôi mất sớm, mẹ tôi chịu khổ cả đời. Lúc tôi kết hôn, bản thân còn khó lo, bà vẫn nhất quyết sống một mình ở quê, không muốn làm phiền chúng tôi.
Sau này kinh tế khá lên đôi chút, nhưng tôi lại không có thời gian ở bên cạnh bà.
Tôi rất ân hận, cả đời này chưa từng cho mẹ một ngày hưởng phúc.
Mẹ nằm trên giường bệnh, gầy gò như một cái xác khô, hỏi tôi: “Hoài Nam đâu?”
Tôi cố nặn ra một nụ cười, vui vẻ trả lời: “Gần đây anh ấy bận lắm, sắp tổ chức triển lãm tranh rồi.”
Tôi kể với mẹ, Cố Hoài Nam được tiền bối giới hội họa là ông Chu Di đánh giá cao, sắp nổi danh khắp nơi.
Mẹ tôi mỉm cười mãn nguyện: “Vậy thì cuối cùng Dao Dao cũng có thể sống những ngày tốt lành rồi, mẹ yên tâm rồi.”
Tôi viện cớ rời khỏi phòng bệnh, nước mắt lập tức trào ra như vỡ đê.
Ông trời đúng là thích trêu đùa tôi.
Không lâu sau cuộc cãi vã đó, Cố Hoài Nam nhận được tin từ Pháp, ông Chu, người đã ẩn cư nhiều năm, bất ngờ bày tỏ sự quan tâm đến tranh của anh ta, còn muốn gặp mặt.
Mãnh long gặp tri kỷ, hai người nói chuyện rất hợp, cảm thán gặp nhau quá muộn.
Cố Hoài Nam xem cô gái kia là ngôi sao may mắn. Anh ta nói, chính cô ta giúp anh ta tìm lại đam mê hội họa, mới có được cơ hội này.
Cố Hoài Nam sẽ không bao giờ biết, đó là cơ hội tôi đã dốc lòng dốc sức tranh thủ giúp anh ta.
Còn bây giờ, chẳng qua chỉ là dệt áo cưới cho người khác mà thôi.
Tôi rửa mặt rồi quay lại phòng bệnh, mẹ đột nhiên nói muốn gặp Cố Hoài Nam.
Tôi không thể từ chối, cuối cùng vẫn chủ động liên lạc với anh ta.
Có lẽ là vì tự trọng trỗi dậy, tôi không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt anh ta, nên vừa mở miệng đã mang giọng điệu thương lượng: “Cố Hoài Nam, chúng ta làm một giao dịch đi. Tôi đồng ý ly hôn, anh giúp tôi diễn một vở kịch.”
“Được.”
Anh ta gật đầu dứt khoát.
Rõ ràng là câu trả lời tôi muốn nghe, nhưng trái tim tôi lại bắt đầu vặn vẹo.
Thất vọng, phẫn nộ, đau đớn, đủ loại cảm xúc tiêu cực như hàng vạn con sâu độc, cắn rứt tôi từng chút một.
Tôi nghĩ mình sắp phát điên rồi.
7
Cố Hoài Nam đến đúng giờ.
Nửa tháng không gặp, anh ta càng thêm tuấn tú, khí chất rạng ngời, chắc hẳn sống rất tốt.
Chúng tôi cùng thu lại biểu cảm, giả vờ thân mật, cùng nhau bước vào phòng bệnh.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh, thoi thóp thở, nhìn thấy chúng tôi, đôi mắt mờ đục thoáng chốc sáng lên, cố gắng ngồi dậy trò chuyện.
Bà dặn dò Cố Hoài Nam phải yêu thương tôi, không được phụ tôi.
Thật ra, mối quan hệ trước đây giữa hai người không hề tốt đẹp.
Mẹ tôi không đồng ý tôi lấy Cố Hoài Nam, đau lòng vì tôi theo anh ta chịu khổ, nên bà chẳng mấy khi nói chuyện với Cố Hoài Nam.
Nhưng lần này gặp mặt, dường như bà có vô vàn điều muốn căn dặn.
Tôi hiểu, bà vẫn luôn không yên tâm về tôi.
Cố Hoài Nam lần lượt gật đầu đáp lại lời bà: “Vâng.”
Cuối cùng, mẹ đặt tay hai chúng tôi chồng lên nhau, dặn rằng: “Cả đời này phải sống thật tốt.”
Tôi không nhịn được mà bật khóc.
Thật ra tôi rất muốn nhào vào lòng mẹ, nói với bà: “Con không hạnh phúc, mẹ có thể đừng bỏ con lại một mình không…”
Nhưng lúc này, lời kẹt nơi cổ họng, chẳng nói ra được gì.
Cố Hoài Nam tự nhiên lau nước mắt giúp tôi, ánh mắt dịu dàng ấy khiến tôi chợt nhớ đến cậu thiếu niên mười tám tuổi năm nào.
Tôi có chút hoảng hốt, rời khỏi phòng bệnh, tay hai chúng tôi vẫn còn nắm lấy nhau.
Tôi phát hiện mình thật vô dụng, vẫn còn luyến tiếc chút hơi ấm từ lòng bàn tay đó.
Tôi nghĩ: “Cố Hoài Nam, hay là chúng ta đừng ly hôn nữa được không?” Ý nghĩ điên rồ cứ quanh quẩn trong đầu.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, Cố Hoài Nam buông tay tôi ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, bóng dáng của chàng trai năm xưa thoáng hiện rồi vụt biến mất.
Anh ta đi sang một bên nghe điện thoại, những câu trò chuyện lác đác truyền vào tai tôi, toàn là những lời rất đời thường.
Cố Hoài Nam đang báo cáo lịch trình hôm nay với Tô Miểu Miểu, hỏi thăm sức khỏe của cô ta.
Không biết bên kia nói gì, anh ta dịu dàng mắng: “Đồ mèo tham ăn.”
Sau đó nói: “Lát nữa về sẽ mang cho em.”
Tôi nhìn người đàn ông này, bỗng cảm thấy xa lạ vô cùng.
Anh ta gọi lại, thấy sắc mặt tôi nhợt nhạt, nhíu mày hỏi: “Em trông không ổn, có phải bị bệnh không?”
Vừa nói, tay anh ta đưa lên định chạm vào trán tôi, tôi theo phản xạ né tránh.
Cả hai đều khựng lại.
Tay anh ta dừng giữa không trung, có chút ngượng ngùng nói: “Chuyện ly hôn, đợi mẹ em khỏe lại rồi hẵng bàn tiếp.”
Tôi như tỉnh khỏi cơn mê, khẽ gật đầu đồng ý.
8
Bệnh tình của mẹ tôi không có chuyển biến tốt, trí nhớ cũng bắt đầu có vấn đề.
Cứ cách một thời gian, bà lại hỏi muốn gặp Cố Hoài Nam.
Anh cùng tôi diễn vở kịch này suốt ba tháng, kiên nhẫn nghe đi nghe lại những lời căn dặn lặp đi lặp lại của mẹ tôi.
Mỗi lần anh đến bệnh viện, Tô Miểu Miểu đều gọi điện liên tục. Sau này, cô ta dứt khoát đi theo luôn.
Hôm họ tay trong tay xuất hiện, tôi không kìm được cơn giận, chắn trước mặt hai người họ:
“Bảo cô ta cút xa một chút!”
Cố Hoài Nam giải thích rằng cô ta sẽ đứng sang một bên, sẽ không để mẹ tôi nhìn thấy.
Tôi không nhượng bộ, mỉa mai:
“Bớt khoe khoang ân ái một chút chắc không chết được đâu.”
Cô gái vẫn cúi đầu im lặng từ nãy đến giờ bỗng ngẩng lên, trừng mắt nhìn tôi:
“Chị quá đáng rồi đấy! Sắp ly hôn đến nơi rồi, còn làm khổ người khác như vậy?”
Cô ta càng nói càng kích động, mắt đỏ hoe:
“Dạo này anh ấy bận chuẩn bị triển lãm đến mức không có thời gian ăn uống, em lo nên mới đi cùng.”
Cố Hoài Nam kéo cô ta vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành:
“Đừng giận, coi chừng ảnh hưởng đến con.”
Cô ta phụng phịu, đầy uất ức:
“Nhưng em xót anh.”
Nhìn cảnh họ tình cảm mặn nồng, dạ dày tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi bật cười khinh miệt:
“Tôi và anh ta còn chưa ly hôn, hai người như vậy gọi là ngoại tình, biết không? Hay là tính theo giờ, cô thuê anh ta chắc?”
Cố Hoài Nam trừng mắt nhìn tôi:
“Mạnh Dao, em điên rồi à?”
Tô Miểu Miểu ưỡn thẳng lưng đối mặt tôi:
“Chị cay nghiệt thế, bảo sao anh ấy không thích chị. Em không chịu đựng nổi nữa rồi. Hôm nay, anh ấy phải chọn: đi với em, hay ở lại với chị.”
Sau đó, cô ta quay sang nhìn Cố Hoài Nam, ánh mắt long lanh đầy chờ mong.
Chẳng có gì phải đoán.
Cố Hoài Nam dắt tay người anh yêu rời đi không quay đầu lại.
Hôm ấy, trạng thái của mẹ tôi thực ra rất ổn. Tôi nói dối rằng Cố Hoài Nam đi công tác gấp, bà cũng không nghi ngờ.
Nhưng đến chiều tối, bà đột nhiên hôn mê.
Bác sĩ lập tức phát đi thông báo nguy kịch.
Khi tỉnh lại, bà lại nói muốn gặp Cố Hoài Nam.
Tôi hốt hoảng gọi điện cho anh. Lúc đó, anh đang dỗ Tô Miểu Miểu ngủ.
Tôi run rẩy, nói năng lắp bắp:
“Anh… có thể tới một chuyến được không?”
Anh đáp thẳng:
“Muộn rồi.”
Tôi nghẹn ngào bật khóc:
“Mẹ tôi sắp không qua khỏi rồi…”
Giọng anh lộ rõ sự bực bội:
“Lại giở trò gì nữa đây?”
Tôi vừa sững sờ, vừa phẫn nộ:
“Anh nghĩ tôi đem tính mạng mẹ mình ra làm trò đùa à?”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Trời đang mưa dông, Miểu Miểu ngủ một mình sẽ sợ.”
Tôi không màng thể diện, gần như van xin:
“Cố Hoài Nam, mười năm bên nhau, anh giúp tôi lần cuối này được không?”
Anh thở dài:
“Để tôi bàn lại với cô ấy đã.”
Tôi như vớ được cọng rơm cuối cùng, lắp bắp nói:
“Hôm nay là lỗi của tôi, được chưa? Chỉ cần anh tới đây tối nay, anh muốn gì tôi cũng đồng ý… được không?”
Bầu trời sấm chớp ầm ầm, tiếng sét lấp đi âm thanh tự trọng tan vỡ trong tôi.
Trong điện thoại vang lên tiếng nức nở khe khẽ.
Cố Hoài Nam dịu dàng dỗ dành:
“Đừng sợ, anh ở đây.”
Rồi điện thoại bị ngắt.
Tôi gọi lại — không ai bắt máy.
Đêm hôm đó, anh không xuất hiện.
Mẹ tôi dường như nhận ra có điều gì đó, nhẹ giọng hỏi:
“Con với Hoài Nam… giận nhau à?”
Tôi gắng gượng nở nụ cười:
“Không đâu mẹ, anh ấy đi công tác, đang trên đường về rồi.”
Bà càng lúc càng lo lắng, giục tôi gọi cho anh.
Bà muốn nói chuyện vài câu.
Nhưng bên kia điện thoại đã tắt máy.
Sau đó, ý thức của mẹ tôi dần dần mơ hồ, miệng thì thầm không ngừng:
“Dao Dao à, nếu sau này con sống không vui, nhớ quay về nói với mẹ…”
Trời vừa hửng sáng, bà trút hơi thở cuối cùng, tay vẫn nắm chặt tay tôi, không chịu nhắm mắt.
Cả thế giới của tôi… sụp đổ trong khoảnh khắc đó.