9
Tôi mang tro cốt của mẹ về quê an táng, Cố Hoài Nam đi theo.
Anh ta cúi đầu, gương mặt đầy vẻ áy náy: “Xin lỗi, tôi không biết đêm đó mẹ thật sự…”
Tôi vớ lấy cây chổi bên cạnh, đánh anh ta túi bụi: “Đừng gọi bà là mẹ, anh không xứng! Cút đi!”
“Mạnh Dao, em không thể nói chuyện bình thường được à?” Cố Hoài Nam giật lấy cây chổi, ném sang một bên, giọng mềm xuống: “Tôi chỉ muốn đến xem có cần giúp gì không.”
Tôi nghiến răng ken két: “Bớt giả tạo đi.”
Anh ta không chịu rời đi, cứ lẽo đẽo theo sát bên tôi.
Tang lễ không làm rình rang, chỉ nhờ vài người trong thôn giúp đỡ.
Đợi mọi việc xong xuôi, khách khứa rời hết, tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nói với Cố Hoài Nam: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Anh ta gật đầu: “Được.”
Tôi lạnh nhạt: “Nhanh chóng làm thủ tục ly hôn đi.”
Anh ta khẽ cau mày, cố đổi đề tài: “Tôi muốn giải thích chuyện đêm đó một chút.”
“Tôi không muốn nghe.” Tôi cắt lời, tiếp tục: “Anh là bên có lỗi, tôi muốn anh ra đi tay trắng. Tài sản trong nhà tôi nắm rõ cả, đừng giở trò, cũng đừng mặc cả, nếu không tôi sẽ phơi bày chuyện xấu của hai người cho cả thiên hạ biết.”
Cố Hoài Nam nhìn tôi đầy đau thương: “Mạnh Dao, em nghĩ tôi sẽ tranh giành mấy thứ đó với em sao?”
Tôi cười khẩy: “Biết người biết mặt không biết lòng.”
Gương mặt anh ta thoáng lộ vẻ thất vọng: “Em trước kia không như thế.”
“Người ta sẽ thay đổi.” Tôi đáp.
Cố Hoài Nam của trước kia, tuyệt đối sẽ không nỡ lòng nào làm tôi tổn thương như thế này.
Khoảng lặng kéo dài bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại, là Tô Miểu Miểu gọi.
Anh ta bước ra ngoài nghe máy.
Tôi đóng sập cửa lại, anh ta cũng không quay về nữa.
Đêm đó, tôi nằm trên giường trong ngôi nhà cũ, mơ một giấc mơ rất dài.
Tôi mơ thấy mình năm hai mươi hai tuổi, lén lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với Cố Hoài Nam, nhưng anh ta lại đưa tôi về nhà.
Cố Hoài Nam nói, nhất định phải có được sự đồng ý của mẹ tôi, để bà yên tâm gả con gái cho anh ta.
Năm đó mùa đông lạnh khủng khiếp, mẹ tôi nhốt tôi trong nhà, còn anh ta thì ngày nào cũng đứng chờ ngoài cửa. Tuyết rơi trên người anh, chất thành từng lớp.
Một tháng sau, vào đêm giao thừa, mẹ tôi cuối cùng cũng mở cửa phòng, mặt mày nghiêm nghị, liếc tôi một cái: “Con gái lớn không thể giữ mãi trong nhà.”
Rồi miễn cưỡng nói thêm: “Kêu cậu ta vào ăn bữa cơm nóng đi.”
Tôi lao ra, nhào vào lòng Cố Hoài Nam.
Anh hơi loạng choạng một chút, nhưng vẫn ôm chặt lấy tôi, nụ cười trong mắt không thể che giấu.
“Anh có thể cưới em rồi phải không?” Giọng anh ta run lên, không biết vì lạnh hay vì kích động.
Tôi vừa định trả lời, cảnh vật đột nhiên xoay chuyển.
Tôi ngơ ngác đứng một bên, nhìn thấy anh ta đang đón lấy một cô gái khác giữa trời tuyết, rồi hôn sâu lên môi cô ta.
“Cố Hoài Nam! Cố Hoài Nam!” Tôi gọi tên anh ta liên tục, nhưng anh ta hoàn toàn không nghe thấy.
Trước mắt bỗng tối sầm lại, tôi rơi vào cảm giác mất trọng lực dữ dội, như đang rơi không điểm dừng trong vực sâu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi lên cơn sốt cao, ý thức mơ hồ, cứ thế nằm bẹp ở nhà hai ngày, cảm giác như sắp chết đến nơi.
Một ngày nọ, tôi nhận được tin từ đối tác làm ăn, lô rượu vang bị trục trặc, lỗ một khoản lớn.
Tôi bật dậy, vội mặc đồ ra ngoài khám bệnh, uống thuốc, rồi khỏi hẳn.
“Ba mẹ, hai người có thấy không? Con trưởng thành rồi.”
Nhưng… Đau quá.
10
Bốn tháng qua đã rút cạn toàn bộ sức lực của tôi, chuyện làm ăn cũng liên tiếp xảy ra sơ suất, tôi bận đến mức không có cả thời gian để đau buồn.
Lần nữa nghe đến tên Cố Hoài Nam là trong tin tức về triển lãm tranh đình đám của anh ta.
Lão tiền bối khó tính của giới hội họa, ông Chu Di, hết lời ca ngợi anh ta, nói rằng những năm qua đúng là ngọc quý bị bụi che lấp. Vị lão nhân vốn đã lui về ẩn cư thậm chí còn đích thân xuất hiện tại triển lãm, công khai tuyên bố: Cố Hoài Nam là họa sĩ trẻ có thiên phú nhất mà ông từng gặp trong đời.
Ngay lập tức, giới nghệ thuật chấn động.
Truyền thông ùn ùn kéo đến, tin tức trên mạng tràn ngập khắp nơi. Vốn dĩ Cố Hoài Nam đã có ngoại hình nổi bật, thêm phần nhan sắc, mức độ quan tâm thậm chí còn vượt qua cả các ngôi sao lưu lượng.
Từ khóa “Nam thần mới nổi Cố Hoài Nam” leo thẳng lên vị trí đầu bảng tìm kiếm.
Tất cả tranh của anh ta được bán sạch, thậm chí có người ra giá mười triệu để mua tác phẩm gây chú ý nhất buổi triển lãm hôm đó – “Nàng Thơ”.
Cố Hoài Nam từ chối.
Phóng viên đánh hơi được điều gì đó, hỏi anh ta cô gái trong tranh là ai.
Anh không ngần ngại bày tỏ tình cảm.
Bạn cùng phòng đại học của tôi, Lâm Vi An, gửi đoạn video ấy cho tôi, hỏi: [Sao Cố Hoài Nam lại nói vậy?]
Tôi đang cầm trên tay thỏa thuận ly hôn vừa nhận được, nhắn lại: [Không có gì đâu, anh ta yêu người khác rồi, tụi tao định ly hôn.]
Lâm Vi An lập tức gọi điện đến, giận dữ nói: “Bốn tháng trước không phải vẫn tốt đẹp lắm sao? Anh ta không biết mày vì anh ta mà phải chịu bao nhiêu khổ ở Pháp à?”
Tôi nhàn nhạt đáp: “Dù có biết cũng chẳng thay đổi được gì.”
Vào dịp kỷ niệm sáu năm kết hôn, tôi muốn chuẩn bị cho Cố Hoài Nam một món quà đặc biệt.
Tôi biết người anh ta ngưỡng mộ nhất là một họa sĩ tên Chu Di. Vị lão sư này từ thời trẻ đã rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng, giờ lại càng ẩn dật, không ai tìm ra được tung tích.
Tôi dùng mọi cách, mọi mối quan hệ, cuối cùng mới có được một tin đồn thật giả lẫn lộn: có người từng thấy ông xuất hiện tại các sạp tranh ở khu Marais, Paris.
Thế là tôi lấy cớ đi công tác, một mình sang Pháp.
Đó là lần đầu tiên tôi xuất ngoại, nơi đất khách quê người, ngay ngày đầu đã bị cướp mất hành lý. Tôi vội vàng đuổi theo, lại bị dụ vào một con hẻm nhỏ.
Ở đó tụ tập một nhóm lưu manh đường phố, tôi chưa kịp bỏ chạy đã bị đè xuống đất, áo quần bị xé rách.
Tôi liều mạng chống cự, nắm đấm liên tiếp giáng xuống thân thể tôi.
Trước khi mất ý thức, tôi nghe ai đó hét lên bằng tiếng Pháp, đám người kia liền cuống cuồng bỏ chạy.
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện, may mắn chỉ bị thương ngoài da, là Lâm Vi An báo cảnh sát cứu tôi.
Chúng tôi là bạn cùng phòng thời đại học, sau một năm tôi kết hôn, cô ấy ra nước ngoài, dần dần mất liên lạc, không ngờ tái ngộ theo cách này.
Cô ấy giúp tôi rất nhiều, những ngày tôi bị thương đều là cô ấy chăm sóc. Cô ấy hỏi tôi: “Không định nói cho Cố Hoài Nam biết sao?”
Tôi lắc đầu.
Lúc đó Cố Hoài Nam thường tự nhốt mình trong phòng vẽ, hình như đang ở giai đoạn rất quan trọng.
Tôi không muốn làm phiền anh ta.
Vết thương vừa đỡ một chút, tôi liền vội vã ra ngoài, ngày nào cũng ra khu Marais canh chừng.
Thật ra tôi không có gì chắc chắn sẽ tìm được ông Chu, chỉ là không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Lâm Vi An biết mục đích chuyến đi này của tôi, tròn mắt nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc, sau đó cười to chế giễu: “Mày cứ chiều chuộng chồng mày như thế đi, cưng chiều quá coi chừng hỏng luôn đấy.”
Tôi lườm cô ấy một cái: “Không có đâu.”
Cả hai phá lên cười, như trở về thời đại học.
Tôi thương lượng với một người bán tranh ven đường ở Marais, thuê lại quầy tranh của anh ta, chọn vài tác phẩm của Cố Hoài Nam ở các giai đoạn khác nhau, đặt ở vị trí bắt mắt nhất, ngày ngày cầu mong thần may mắn mỉm cười.
Khi ấy là mùa đông, ngoài thời gian ngủ ra, tôi gần như đều ở ngoài đường phơi gió, lạnh đến nỗi tai sưng mủ.
Lâm Vi An vừa bôi thuốc cho tôi vừa càm ràm: “Tự chuốc khổ vào thân.”
Ba tuần sau, gần đến lễ tình nhân, tôi định về nước.
Chuyến đi này quả thật quá bốc đồng, không tìm được người cũng là điều bình thường. Tôi nghĩ lần sau có tin chắc hơn rồi hãy đi tiếp, ai ngờ lại xảy ra điều bất ngờ.
Ngày cuối cùng, tôi đang chuẩn bị thu dọn thì ông Chu xuất hiện, vừa nhìn đã chú ý đến bức tranh Cố Hoài Nam vẽ khi mười tám tuổi.
Ông hỏi tôi người vẽ là ai, tôi đầy tự hào nói ra tên Cố Hoài Nam.
Ông chỉ vào nhãn “Không bán” dán bên cạnh bức tranh, hỏi: “Không bán à?”
Tôi gật đầu: “Đây là bộ sưu tập cá nhân của tôi.”
“Vậy tại sao lại bày ra?”
Tôi nói: “Tôi muốn nhiều người biết đến họa sĩ này.”
Ông trầm ngâm nhìn bức tranh hồi lâu, rồi mỉm cười rời đi.
Tôi từng tìm hiểu tính cách của ông, nổi tiếng là người yêu quý nhân tài. Trước đây từng phát hiện ra nhiều họa sĩ vô danh, hiện giờ đều là tên tuổi lớn trong ngành. Tôi biết, cơ hội của Cố Hoài Nam đã đến.
Mọi việc còn suôn sẻ hơn tôi tưởng. Tôi nghĩ, người có tài thì sớm muộn gì cũng sẽ toả sáng.
Tôi thật lòng mừng cho Cố Hoài Nam.
Hôm kỷ niệm kết hôn, tôi nói dối đang ở Pháp không về kịp, định dành cho anh ta một bất ngờ.
Nhưng phản ứng của anh ta rất lạnh nhạt, chỉ nói một câu: “Biết rồi.”
Lúc đầu, tôi có chút thất vọng, nhưng đến khi lên máy bay, thấy Cố Hoài Nam đăng một dòng trạng thái: “Nỗi nhớ vượt qua núi biển.”
Mọi uất ức trong lòng tôi lập tức tan biến, trên đường về còn mơ mộng viễn cảnh tươi đẹp của chúng tôi.
Thật châm biếm, hoá ra nỗi nhớ ấy đã dành cho người khác từ lâu.
11
“Không cảm thấy không cam lòng sao?” Lâm Vi An hỏi tôi.
Tôi rất bình tĩnh đáp: “Dĩ nhiên có, nhưng bây giờ điều quan trọng hơn là sống tốt cuộc đời của mình.”
Cô ấy thở phào: “Mạnh Dao, có lúc mày lý trí đến mức đáng sợ.”
Tôi cười: “Cảm ơn lời khen.”
Cúp máy, không gian xung quanh trở nên yên ắng, tôi lại mở đoạn video kia lên. Trong khung hình, Cố Hoài Nam mỉm cười dịu dàng, ánh mắt sâu lắng, nói cô gái trong tranh là tình yêu cả đời anh ta.
Quả nhiên, trong lòng vẫn rất khó chịu.
Tôi gọi điện cho Cố Hoài Nam đòi tiền. Toàn bộ thu nhập từ triển lãm tranh đều thuộc về tôi, anh ta đồng ý.
Tôi cố gắng coi chuyến đi Pháp đó như một khoản đầu tư. Bây giờ thu được một khoản tiền lớn, cũng xem như không lỗ vốn.
Nghĩ như vậy, tôi dần dần tha thứ cho bản thân. Đúng là có tiền vẫn tốt hơn.
Hôm đó, tôi mở chai rượu vang ngon nhất trong nhà, uống đến tận nửa đêm.
Sáng hôm sau, một cuộc gọi đánh thức tôi. Giọng Lâm Vi An lúc gần lúc xa: “Mở cửa.”
Tôi lảo đảo chạy ra, mở cửa, thấy cô ấy kéo theo vali, mặt mày hậm hực: “Chuyện lớn thế mà không nói cho tao biết, không coi tao là bạn gì hết.”
Tôi sững người.
Cô ấy dang tay cười tươi với tôi: “Tao đến ở với mày đây.”
Tôi cảm động đến muốn khóc, nhưng chỉ kéo dài được nửa ngày. Vì đối với một người phụ nữ đang ly hôn, thì một người đang yêu say đắm đúng là chất độc.
Tối hôm đó, hai đứa nằm chung giường. Trong ánh mắt oán thán của tôi, cô ấy mới miễn cưỡng cúp cuộc gọi video với bạn trai.
Tôi trách: “Lâm Vi An, mày quá đáng lắm luôn!”
Cô ấy chớp đôi mắt long lanh tội nghiệp nhìn tôi, rồi thốt ra một câu: “Dao Dao, quầng mắt mày nặng lắm đó.”
Tôi đuổi đánh cô ấy, cô ấy cười vừa chạy vừa trốn, không khí trong phòng cũng trở nên sinh động hơn.
Làm ầm ĩ xong, cô ấy lại moi ra một đống mặt nạ dưỡng da từ vali, ép tôi đắp cùng, vừa đắp vừa nói: “Trên đời này vẫn còn rất nhiều tình yêu đẹp đáng để trải nghiệm, phải luôn sẵn sàng đón nhận.”
Tôi thật sự rất nể cô ấy. Từng chịu tổn thương nhiều như vậy, mà vẫn có thể dốc lòng yêu thêm lần nữa.
“Từng hối hận vì đã yêu Chu Vân Lễ không?” Tôi vừa hỏi xong đã thấy hối hận.
Nghe đến cái tên ấy, Lâm Vi An không có quá nhiều phản ứng, suy nghĩ rồi đáp: “Một mối tình, không phải kết cục không như ý thì có nghĩa là bi kịch.”
Tôi nghiêm túc suy ngẫm về câu nói đó.
Tôi nghĩ, không cần vì Cố Hoài Nam năm hai mươi tám tuổi mà oán trách anh ta năm mười tám tuổi. Chàng trai đã từng rực rỡ năm ấy, chẳng qua chỉ là không còn tồn tại nữa thôi.
Tôi sẽ học cách chấp nhận, và từ từ buông bỏ.