Tình Yêu Sâu Đậm Như Hoa Mộc Miên

Chương 4



12

Một tháng sau, tôi và Cố Hoài Nam chính thức ly hôn.

Tôi dùng tiền của anh ta mua một vườn nho ở Montmartre, Paris, định sang Pháp học ủ rượu.

Lâm Vi An đã định cư bên đó từ lâu, rất hoan nghênh tôi sang cùng.

Hôm tôi xuất ngoại, Cố Hoài Nam và Tô Miểu Miểu tổ chức một đám cưới linh đình.

Cô dâu mặc váy cưới đặt may cao cấp, người đeo đầy châu báu.

Tôi chợt nhớ lại khi mình lấy Cố Hoài Nam năm xưa, để tiết kiệm, chỉ mặc một chiếc váy trắng giản dị hai trăm tệ, bó hoa cưới là một cành mộc miên hái ven đường, đơn sơ mộc mạc như chính tình yêu thuở ấy của chúng tôi.

Quá khứ theo gió trôi xa, mây tan trời quang, cảnh còn người mất.

Tôi bước lên máy bay, hướng về một cuộc đời hoàn toàn mới.

13

Cuộc sống của tôi dần trở lại yên bình, tưởng chừng sẽ không bao giờ còn dây dưa gì với Cố Hoài Nam nữa.

Không ngờ, một năm sau, khi tôi về quê tảo mộ, lại gặp lại anh ta.

Cố Hoài Nam cầm một bó hoa cúc trắng, đứng trước mộ mẹ tôi. Thấy tôi đến, anh ta ngẩn người một lúc rồi khàn giọng gọi: “Mạnh Dao.”

Tôi lạnh lùng hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Anh ta bước lại gần mấy bước, vội nói: “Tôi nghĩ, có thể sẽ gặp được em. Em bán nhà rồi, cũng đổi số điện thoại, tôi tìm thế nào cũng không ra.”

Trong đầu tôi lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo. Không lẽ anh ta hối hận vì đã để lại tiền và nhà cho tôi rồi?

Thế là tôi lập tức giữ khoảng cách, cảnh giác hỏi: “Có chuyện gì?”

Gió núi cuốn theo bụi mịn, có lẽ bay vào mắt, mắt anh ta đỏ lên: “Chỉ là muốn nói chuyện với em.”

Tôi thấy như vừa nghe một chuyện cười to tướng: “Cố Hoài Nam, bây giờ anh đã có vợ rồi.”

“Đừng làm chướng mắt trước mộ ba mẹ tôi, cút đi.”

Cố Hoài Nam làm như không nghe thấy, đứng im không nhúc nhích. Tôi đuổi không được, dứt khoát phớt lờ luôn.

“Tôi muốn giải thích chuyện tối hôm mẹ mất.” Cố Hoài Nam vẫn tiếp tục nói, chẳng thèm quan tâm tôi có muốn nghe hay không.

Anh ta nói: “Ban đầu tôi định ra ngoài, nhưng cô ấy cản lại, chẳng may ngã xuống, tôi phải đưa cô ấy đi bệnh viện.”

Tôi hờ hững: “Ồ, bảo bối yêu quý bị thương, đau lòng lắm nhỉ?”

Anh ta cúi đầu, giọng nặng trĩu: “Mạnh Dao, tối hôm đó cô ấy bị sảy thai, tôi không còn cách nào.”

Tay tôi đang đặt lễ khẽ khựng lại, nhưng vẫn không nói gì với anh ta.

Một lúc sau, Cố Hoài Nam đột nhiên lên tiếng: “Nếu đêm đó tôi đến, em có còn hận tôi đến vậy không?”

Tôi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt đầy đau thương của anh ta.

Tôi không hiểu, giờ Cố Hoài Nam bày ra vẻ mặt đó còn có nghĩa gì.

Tôi nhanh chóng dời mắt, giả vờ như chưa nhìn thấy gì, đốt ba nén nhang cho ba mẹ, kể với họ tình hình gần đây của tôi, nói rằng tôi đang sống rất tốt, rất tốt.

Sau khi thắp hương xong, xuống núi, Cố Hoài Nam vẫn theo sau tôi, bỗng trở nên rất hay nói.

Cố Hoài Nam nhắc lại chuyện ngày xưa, khi chúng tôi cùng ngắm hoa trên sườn núi, nghe chim hót trong rừng, nhìn mây bay trên trời…

Anh ta nhớ hết mọi thứ.

Nhưng Cố Hoài Nam à, hoa trên sườn núi không nở nữa, chim trong rừng đã bay xa, ngay cả mây trên trời cũng không còn như xưa.

Mọi thứ… Đều đã thay đổi rồi.

14

Nhà cũ không ai dọn dẹp, không ở lại được, tôi ngủ một đêm ở khách sạn thị trấn rồi bay thẳng về Pháp.

Cuộc hội ngộ với Cố Hoài Nam không làm dấy lên quá nhiều cảm xúc trong lòng tôi.

Đúng lúc Lâm Vi An mới lập thương hiệu thiết kế váy cưới riêng, bận rộn hơn trước. Còn vườn nho của tôi có người trông coi, bình thường khá rảnh, nên tôi thường xuyên ở studio giúp cô ấy một tay.

Tôi đùa: “Hai đứa học kế toán, giờ một đứa làm thời trang, một đứa ủ rượu, đúng là lạc nghề quá rồi.”

Cô ấy giơ tay lắc lắc: “Non non non, cuộc đời là hành trình dần dần nhận ra bản thân mình.”

Lúc tán gẫu, tôi hỏi: “Khi nào mày phát hiện mình thích thiết kế váy cưới vậy?”

Cô ấy ngập ngừng một lúc, đáp khẽ: “Lúc mày kết hôn với Cố Hoài Nam.”

Cô ấy nói có một chuyện tôi vẫn chưa từng biết.

“Mày còn nhớ chiếc váy trắng mày mặc hôm cưới không? Mới mua về trông rất đơn giản, sau đó có thêm hoa văn thêu tay rất đẹp. Mày cứ tưởng là do tao nhờ bạn giúp đúng không?”

Tôi gật đầu.

Cô ấy tiếp tục: “Thật ra là Cố Hoài Nam tự vẽ mẫu, rồi từng chút một thêu lên. Cả chiếc khăn voan cũng là anh ta tự làm.”

“Tao không ngờ anh ta biết làm mấy việc may vá ấy.”

“Hồi đầu thì không, nhưng bạn thiết kế của tao giỏi lắm, anh ta cũng thông minh, vài ngày là học được. Chỉ là sợ mày cười nhạo nên không cho tao nói.”

Cô ấy kể, khi đó mình chỉ giúp những việc lặt vặt, nhưng lúc thấy tôi mặc chiếc váy ấy, trong lòng tràn ngập cảm giác thành tựu.

Chúng tôi cùng nhau hồi tưởng quá khứ.

Cô ấy nhớ lại: “Hôm cưới, lúc Cố Hoài Nam vén khăn voan lên thấy mặt mày, anh ta xúc động đến rơi nước mắt. Tao vẫn nhớ như in.”

Tôi nghẹn ngào cười khẽ: “Hồi ấy, anh ta thật sự rất yêu tao.”

Lâm Vi An nghĩ một lát rồi nói: “Thật ra, mấy hôm trước tao gặp lại Cố Hoài Nam.”

Tôi không phản ứng gì lớn, bình thản nói: “Paris là thủ đô nghệ thuật, anh ta là họa sĩ, đến đây cũng bình thường.”

Cô ấy lắc đầu: “Tao thấy anh ta đến tìm mày. Tối đó mày để quên đồ ở chỗ tao, tao đuổi theo, tình cờ thấy anh ta đi sau mày, đứng từ xa nhìn, không tiến lại gần.”

Tôi đùa: “Sao mày không nói sớm? Nếu biết, tao đã lên đâm mù mắt anh ta rồi.”

Lâm Vi An vỗ ngực, tự hào: “Yên tâm, tao đã giúp mày dạy dỗ anh ta một trận rồi.”

“Tao còn kể hết chuyện mày sang Paris tìm ông Chu năm ấy. Làm người tốt cũng phải để lại tên tuổi chứ.”

Tôi giơ ngón cái: “Làm tốt lắm!”

Lâm Vi An thở dài: “Anh ta nghe xong đơ người luôn, mặt mũi như mất hồn, trông tội nghiệp ghê.”

Tôi lườm cô ấy: “Không phải mày định làm người hòa giải cho anh ta chứ?”

Cô ấy lập tức lắc đầu: “Không đâu, mỗi người phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”

Tôi nhìn cô ấy lấp lánh mắt: “An An, mày giờ chín chắn quá rồi đấy.”

Cô ấy ngẩn ra một lát, giọng bỗng nhẹ hẳn đi: “Người ta rồi cũng sẽ trưởng thành.”

Đôi mắt ấy rõ ràng đang cười, nhưng tôi lại cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm.

Không ai có cuộc đời dễ dàng cả.

Lâm Vi An luôn yêu rồi chia tay, hết lần này đến lần khác. Ban đầu tôi tưởng cô ấy phóng khoáng, sau này ở gần mới phát hiện trái tim cô ấy rất trống trải.

Tôi chưa từng hỏi trong những năm mất liên lạc, cô ấy đã trải qua những gì. Nhưng nếu một ngày cô ấy muốn kể, tôi nhất định sẽ luôn ở bên cạnh.

Tôi ôm lấy cô ấy, mong có thể truyền cho cô một chút hơi ấm.

Tôi cảm ơn ông trời, vì đã để chúng tôi gặp lại nhau.

15

Trang trại của tôi có một chàng trai trẻ rất tháo vát, chăm sóc vườn nho cực kỳ chu đáo.

Nhờ anh, rượu mới ủ ra có chất lượng rất cao, tôi còn nhận được một đơn hàng lớn. Không ngờ trùng hợp đến vậy, khách đặt rượu tổ chức tiệc, mời toàn bộ nhân vật nổi tiếng trong giới nghệ thuật, trong đó có cả Cố Hoài Nam.

Tôi đến giao rượu thì chạm mặt anh ta và Tô Miểu Miểu. Hai người trông rất kỳ lạ, ít nói, không giống cặp vợ chồng mới cưới chút nào.

Tôi không nán lại lâu, ký xong đơn liền quay đi. Cố Hoài Nam nhìn thấy tôi, lập tức đuổi theo, Tô Miểu Miểu thì dường như không mấy để tâm.

Tôi bước càng lúc càng nhanh, sắp lên xe thì bị Cố Hoài Nam giữ tay lại. Khi tay chạm tay, anh ta lập tức buông ra: “Xin lỗi.”

“Cố Hoài Nam, anh muốn làm gì?”

“Mạnh Dao, tôi…”

Anh ta lắp bắp không nên lời, tôi mất kiên nhẫn.

Như thể vừa chợt nghĩ ra điều gì, đôi mắt vốn vô hồn của Cố Hoài Nam bỗng sáng bừng: “Anh muốn vẽ một bức phong cảnh nước Pháp, em có thể làm hướng dẫn viên cho anh không?”

Sợ tôi từ chối, anh ta vội nói thêm: “Điều kiện tùy em đặt.”

Tôi đáp: “Tôi không thiếu tiền.”

Cả người anh ta như sụp xuống, giọng gần như cầu xin: “Mạnh Dao, có thể cho anh một cơ hội để bù đắp không?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: “Bù đắp cái gì?”

“Chuyện ông Chu, anh đã biết rồi.”

Tôi bình thản nói: “Anh được ông ấy chọn vì có thực lực, tôi cũng đã lấy được tiền, chúng ta không ai nợ ai, sau này đừng gặp lại nữa.”

Cố Hoài Nam cúi đầu, lẩm bẩm: “Tại sao lúc đó em không nói cho anh biết?”

Tôi bật cười: “Nói rồi thì có gì khác sao?”

Nỗi buồn trong mắt Cố Hoài Nam càng hiện rõ, cố chấp nói: “Có lẽ chúng ta đã không đi đến bước này.”

Tôi chỉ thấy nực cười: “Cố Hoài Nam, tỉnh lại đi. Chúng ta bên nhau bao năm, tôi đã làm bao nhiêu chuyện ngu ngốc vì anh, đâu chỉ mỗi lần đó? Khi lòng anh không còn đặt nơi tôi nữa, tôi nói gì, làm gì cũng vô ích. Hơn nữa, tôi cũng không thèm thứ cảm động nhất thời của anh.”

Có lẽ trước kia tôi từng tưởng tượng ra cảnh tượng này, người bạc tình hối hận, tỉnh ngộ, mong quay lại. Nhưng khi thật sự xảy ra, lại chẳng hề thấy hả hê.

Chàng trai rực rỡ năm xưa ấy, đã trở thành thế này từ lúc nào?

Tôi ngừng một lát, nghiêm túc nói: “Cố Hoài Nam, đừng viện cớ nữa. Từ tận đáy lòng, tôi thật sự khinh thường anh bây giờ.”

Cả người anh ta cứng đờ, gương mặt đầy vẻ đau khổ.

“Hãy đi con đường anh đã chọn, đừng tới làm phiền tôi nữa.”

Nói xong, tôi không nhìn Cố Hoài Nam thêm lần nào, quay lưng bỏ đi.

Đêm đó Lâm Vi An làm thêm, tôi mua chiếc bánh kem dâu cô ấy thích nhất mang đến cho cô ấy.

Trời đã tối, đường đến studio của cô ấy khá hẻo lánh, hai chiếc đèn đường trên đoạn đó lại hỏng, cả con hẻm chìm trong bóng tối yên ắng.

Bỗng có hai người lao ra từ lề đường, cầm dao nhọn, trông cực kỳ hung hãn. Tôi hoảng loạn đưa hết tài sản trên người ra.

Tiền tôi mang theo không nhiều, bọn chúng lục hết túi rồi vẫn gằn giọng nói gì đó bằng tiếng Pháp, phát âm không chuẩn, tôi nghe không hiểu, bọn chúng liền lôi tôi đi về phía rừng nhỏ ven đường.

Ngay khi tôi kêu cứu, một bóng người lao đến, đánh ngã hai tên cướp.

Một tên cầm dao đâm người đó hai nhát, sau đó cả hai hoảng sợ bỏ chạy.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, đến khi hoàn hồn lại, tôi đã thấy Cố Hoài Nam toàn thân đẫm máu ngã xuống đất.

Tôi đưa anh ta vào viện, bác sĩ nói anh ta bị đâm vào bụng, may không trúng chỗ hiểm. Nhưng trong lúc đỡ dao, gân tay phải bị cắt, e rằng sau này không thể vẽ tranh nữa.

Cố Hoài Nam nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, thấy tôi, việc đầu tiên là hỏi tôi có bị thương không.

Tôi lắc đầu, lông mày nhíu chặt.

Anh ta cười trấn an: “Đừng lo, anh không bị thương nặng đâu.”

Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nói thật mọi chuyện.

Nụ cười trên mặt Cố Hoài Nam cứng lại trong thoáng chốc, sau đó lại cố tỏ ra thoải mái: “Không sao, em không sao là được rồi.”

Nhưng dù sao anh ta cũng không phải diễn viên giỏi, gương mặt quay đi, toàn thân khẽ run.

Tôi cố an ủi: “Bác sĩ cũng không nói là hoàn toàn vô vọng. Cho dù tay phải không được, vẫn còn tay trái, chắc chắn sẽ có cách.”

Cố Hoài Nam bỗng quay đầu lại, mắt đỏ hoe: “Mạnh Dao, nếu anh ly hôn với Tô Miểu Miểu, chúng ta có thể…”

Tôi cắt ngang lời anh ta, dứt khoát nói: “Cố Hoài Nam, tôi rất cảm ơn vì anh đã cứu tôi, nhưng tôi chỉ có thể nói một câu cảm ơn, không còn gì khác.”

Nỗi tuyệt vọng trong mắt Cố Hoài Nam rõ mồn một.

Anh ta khàn giọng, giọng đầy cầu xin: “Ít nhất tối nay, em có thể đừng đi không?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Bây giờ người có thể ở bên cạnh anh là Tô Miểu Miểu, không phải tôi.”

Thế nhưng, tối hôm đó Tô Miểu Miểu không xuất hiện, còn tôi thì… Cuối cùng lại không rời đi được.

Khi Cố Hoài Nam vào phòng phẫu thuật, tôi dùng điện thoại của anh ta gọi cho Tô Miểu Miểu, nhưng không ai bắt máy. Sau đó nhắn tin cũng không nhận được phản hồi.

Nửa đêm, Cố Hoài Nam lên cơn sốt, còn nôn ra máu. Bác sĩ kiểm tra lại, nói anh ta bị ung thư dạ dày, chưa đến giai đoạn cuối, nếu tích cực điều trị thì vẫn còn hy vọng khỏi bệnh.

Tôi không hiểu, rõ ràng anh ta đã có tiền, có địa vị, vì sao lại sống thành ra thế này. Nhưng tôi không hỏi gì cả.

Chiều hôm sau, Tô Miểu Miểu đến, trang điểm kỹ lưỡng, quần áo sang trọng, chỉ vây lấy bác sĩ hỏi liệu tay Cố Hoài Nam còn vẽ được không, đến cả sự hiện diện của tôi cũng không để tâm.

Tôi nói lời tạm biệt với Cố Hoài Nam: “Anh lo chữa bệnh cho tốt, tôi đi đây.”

Anh ta không nói gì, chỉ nằm đó, ánh mắt trống rỗng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.