Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới Mở ứng dụng Lazada – Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.lazada.vn/s.Nfp7z?c=a&t=p-i2i5tQD-sF75PXy

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
14
Quá trình kiện tụng còn dài dằng dặc và giày vò hơn tôi tưởng.
Luật sư của Giang Hằng là một kẻ cực kỳ xảo quyệt.
Ông ta nắm lấy một số ghi chép chi tiêu chung sau hôn nhân của chúng tôi, cố chứng minh rằng tài sản trước hôn nhân của tôi và tài sản chung vợ chồng với Giang Hằng đã xảy ra “trộn lẫn”.
Ví dụ như trước đây chúng tôi từng dùng một chiếc thẻ tín dụng của tôi để thanh toán chi phí cho chuyến du lịch châu Âu.
Mà việc trả khoản nợ thẻ tín dụng đó, thỉnh thoảng có sử dụng tới tài khoản liên kết với chiếc thẻ một nghìn vạn của tôi.
Dù số tiền không lớn, nhưng luật sư phía đối phương lại bám chặt điểm này không buông, còn khăng khăng rằng tài khoản tài sản trước hôn nhân của tôi đã phát sinh liên kết với đời sống chung của vợ chồng, không còn là tài sản cá nhân “thuần túy” nữa.
Sự vô sỉ và ngụy biện của họ liên tục phá vỡ giới hạn nhận thức của tôi.
Trước ngày mở phiên tòa, thẩm phán tổ chức một buổi hòa giải.
Trong phòng hòa giải, tôi lại gặp Giang Hằng và mẹ anh ta.
Giang Hằng tiều tụy đi rất nhiều, ánh mắt nhìn tôi đầy những cảm xúc phức tạp.
Trương Thúy Lan vẫn giữ dáng vẻ vênh váo hống hách, như thể bà ta mới là người có lý.
“Lâm Thù, thẩm phán cũng nói rồi, khuyên hòa không khuyên ly. Cô cứ nhất quyết làm lớn chuyện tới tận tòa án thế này, mặt mũi ai cũng khó coi.”
Vừa mở miệng, bà ta đã bày ra giọng điệu của bậc trưởng bối.
“Chỉ cần cô đồng ý lấy một nửa số tiền trong tấm thẻ kia ra mua nhà cưới cho Tiểu Nguyệt, sau đó rút đơn kiện, trở về sống đàng hoàng với Giang Hằng, thì chuyện hôm nay tôi coi như chưa từng xảy ra.”
Tôi thật sự không thể tin nổi vào tai mình.
Đến nước này rồi mà bà ta vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày như thế.
“Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi!”
Giang Hằng kéo bà ta lại một cái, sau đó nhìn tôi, giọng khàn đặc khó nhọc.
“Thù Thù, chúng ta thật sự phải đi đến bước này sao? Nể tình năm năm tình cảm của chúng ta, em suy nghĩ lại thêm lần nữa được không? Về tài sản, anh… anh có thể nhượng bộ. Khoản tiền đó, anh không cần nữa, anh chỉ cần em đừng ly hôn.”
Lời anh ta nghe có vẻ rất thâm tình.
Nhưng tôi đã không còn bị anh ta mê hoặc nữa rồi.
Tôi nhìn sang luật sư của mình là Chu Dữ, anh ấy cho tôi một ánh mắt khẳng định.
Tôi khẽ hắng giọng, nhìn thẩm phán, bình tĩnh lên tiếng.
“Thưa thẩm phán, tôi không đồng ý hòa giải. Tôi kiên quyết ly hôn, đồng thời yêu cầu phân chia tài sản theo đúng pháp luật.”
Sau đó, tôi quay sang luật sư của Giang Hằng.
“Về quan điểm phía đương sự của các vị đưa ra rằng khoản tiền gửi mười triệu đứng tên tôi thuộc tài sản chung của vợ chồng, phía chúng tôi có một thứ muốn mời tòa và phía đối phương xem qua.”
Nói xong, Chu Dữ lấy từ trong cặp công văn ra một phần tài liệu rồi đưa cho thẩm phán.
Đó là một tập giấy mỏng đã hơi ngả vàng.
Khoảnh khắc nhìn thấy phần tài liệu ấy, sắc mặt Giang Hằng lập tức trắng bệch.
Bởi vì anh ta đã nhận ra nó.
Phần tài liệu ấy là thứ chúng tôi ký chung vào ngày trước hôn lễ, dưới sự chứng kiến của luật sư.
Một bản “Thỏa thuận tài sản trước hôn nhân” đầy đủ chi tiết và có hiệu lực pháp lý.
15
“Thỏa thuận tài sản trước hôn nhân.”
Năm chữ ấy giống như năm tiếng sét đánh nổ tung trong căn phòng hòa giải nhỏ hẹp.
Trương Thúy Lan mặt mũi ngơ ngác, rõ ràng bà ta hoàn toàn không hề biết tới sự tồn tại của bản thỏa thuận này.
Luật sư của Giang Hằng sau khi nhìn thấy nội dung thỏa thuận thì sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi.
Còn bản thân Giang Hằng thì giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngồi phịch xuống ghế, môi trắng bệch không còn chút máu.
Bản thỏa thuận này là năm đó tôi kiên quyết yêu cầu ký.
Hoàn cảnh gia đình tôi khá đặc biệt.
Cha mẹ mất sớm, để lại cho tôi một khoản thừa kế không nhỏ.
Để tránh những tranh chấp không cần thiết về sau, cũng để tạo cho cuộc hôn nhân của mình một lớp bảo hiểm, trước khi kết hôn tôi đã tìm luật sư tư vấn và soạn thảo bản thỏa thuận này.