#TTTY 2240 Camera Trong Nhà Đã Ghi Lại Tất Cả

#TTTY 2240 Chương 9



Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới Mở ứng dụng shopee – Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s99s.net/ZL1QW

Shopee – Săn Deal Cực Rẻ

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Đợi tới khi bọn họ cãi cọ gần xong, tôi mới lần nữa mở miệng.

“Hôm nay mời mọi người tới đây là để nói rõ mọi chuyện. Bây giờ mọi thứ đã rõ ràng rồi, nhiệm vụ của tôi cũng hoàn thành.”

Tôi quay sang Giang Hằng, đưa cho anh ta một tập tài liệu.

“Đây là thỏa thuận ly hôn, tôi đã ký tên rồi. Anh xem thử đi, nếu không có ý kiến gì thì ký tên.”

Hai chữ “ly hôn” vừa được nói ra, cả phòng khách lần nữa rơi vào im lặng chết chóc.

Giang Hằng nhìn chằm chằm tờ thỏa thuận, giống như bị sét đánh trúng, toàn thân cứng đờ.

“Không… Thù Thù, đừng mà… anh không ly hôn!”

Anh ta hoàn hồn lại rồi điên cuồng lắc đầu.

“Chúng ta không thể ly hôn! Anh yêu em mà!”

“Yêu?”

Tôi nhìn anh ta rồi khẽ cười.

“Giang Hằng, tình yêu của anh quá nặng nề rồi. Trong đó có mẹ anh, em gái anh, cả gia tộc của anh, duy chỉ không chừa lại cho em một vị trí nào. Loại tình yêu như vậy, tôi không gánh nổi.”

Nói xong, tôi không nhìn anh ta nữa, xoay người rời khỏi nơi khiến tôi nghẹt thở này.

Lần này, không còn ai dám cản tôi nữa.

13

Tôi vốn cho rằng chỉ cần đưa ra đề nghị ly hôn là có thể chấm dứt màn nháo kịch này.

Nhưng tôi vẫn đánh giá quá thấp sự vô sỉ của bọn họ.

Giang Hằng từ chối ký vào đơn ly hôn.

Anh ta bắt đầu một vòng dây dưa mới với tôi.

Ngày nào cũng đứng dưới khách sạn nơi tôi ở để chờ.

Tới dưới công ty tôi chặn đường.

Liên tục nhắn tin gọi điện, nội dung vẫn là mấy câu sáo rỗng kiểu “anh sai rồi”, “cho anh thêm một cơ hội nữa”.

Tôi hoàn toàn không để ý.

Sau khi phát hiện chiêu mềm mỏng không có tác dụng, bọn họ lập tức đổi sang bộ mặt khác.

Mẹ chồng Trương Thúy Lan trực tiếp tìm tới công ty tôi.

Bà ta vừa khóc vừa làm loạn trong đại sảnh công ty, gặp ai cũng nói tôi là loại con dâu bất hiếu, có tiền rồi liền bỏ chồng, còn muốn ép cả nhà họ ch/e/t sạch.

Đồng nghiệp trong công ty ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ về phía tôi.

Lãnh đạo cũng gọi tôi lên nói chuyện, bảo tôi “xử lý ổn thỏa chuyện gia đình, đừng ảnh hưởng hình tượng công ty”.

Tôi mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Tôi hiểu rất rõ, đối phó với loại vô lại như bọn họ, cách duy nhất chính là phải cứng rắn hơn họ.

Tôi trực tiếp báo cảnh sát.

Khi cảnh sát xuất hiện ở đại sảnh công ty, định lấy lý do “gây rối trật tự công cộng” để đưa Trương Thúy Lan đi, bà ta cuối cùng mới thật sự hoảng sợ, xám xịt bỏ đi.

Sau chuyện đó, tôi hoàn toàn quyết tâm.

Nếu không thể ly hôn thuận tình, vậy thì ra tòa.

Tôi chính thức ủy thác cho Chu Dữ, nộp đơn kiện ly hôn lên tòa án.

Yêu cầu của tôi rất đơn giản.

Thứ nhất, ly hôn.

Thứ hai, phân chia tài sản chung vợ chồng theo đúng pháp luật.

Thứ ba, tài sản trước hôn nhân của tôi, bọn họ đừng hòng lấy được một xu.

Khi giấy triệu tập của tòa được giao tới tay Giang Hằng, anh ta hoàn toàn chết lặng.

Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại làm tuyệt tình đến mức này.

Phản ứng của bọn họ cũng rất nhanh.

Mấy ngày sau, tôi nhận được thông báo từ tòa án.

Giang Hằng cũng thuê luật sư, hơn nữa còn nộp đơn xin bảo toàn tài sản, yêu cầu đóng băng toàn bộ tài sản đứng tên tôi, bao gồm cả tấm thẻ có một nghìn vạn kia.

Lý do của họ là:

Họ nghi ngờ khoản gọi là “tài sản trước hôn nhân” của tôi, trên thực tế là tài sản chung được chuyển dịch trong thời kỳ hôn nhân, cho nên cũng phải được đưa vào diện tài sản chung để phân chia.

Tôi nhìn bản đơn vô sỉ đến cực điểm kia mà tức đến run người.

Đây đã không còn là lòng tham nữa.

Mà là vu oan trắng trợn và cướp bóc công khai.

“Bọn họ điên rồi sao?”

Tôi gọi điện cho Chu Dữ, giọng nói cũng run lên.

“Họ không điên, họ chỉ là chó cùng rứt giậu thôi.”

Giọng Chu Dữ vẫn bình tĩnh như thường lệ.

“Họ rất rõ, một khi ly hôn, với mức thu nhập của Giang Hằng, căn bản không thể duy trì cuộc sống hiện tại, càng đừng nói tới chuyện mua nhà cho em gái anh ta. Cho nên họ muốn đánh cược một phen. Chỉ cần có thể chia được một phần từ khoản một nghìn vạn của em, mục đích của họ coi như đạt được.”

“Nhưng đó là tài sản trước hôn nhân của em! Em có chứng cứ mà!”

“Anh biết. Nhưng bây giờ họ đã đưa ra dị nghị, vậy chúng ta bắt buộc phải cung cấp chứng cứ đủ mạnh cho tòa án, chứng minh nguồn gốc và quyền sở hữu của khoản tiền đó. Lâm Thù, em đừng hoảng. Vụ này, lẽ phải đứng về phía chúng ta. Bọn họ càng nhảy nhót điên cuồng, càng chứng tỏ họ chột dạ.”

Lời của Chu Dữ khiến tôi dần bình tĩnh lại.

Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt lần nữa trở nên kiên định.

“Được, em hiểu rồi. Nếu bọn họ muốn chơi, vậy em sẽ chơi với họ tới cùng. Em thật muốn xem cuối cùng ai mới là kẻ thua thảm hại.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.