Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới Mở ứng dụng Lazada – Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.lazada.vn/s.Nfp7z?c=a&t=p-i2i5tQD-sF75PXy

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
09
Tôi không tiếp tục để ý tới những lời cãi cọ và biện minh của bọn họ nữa.
Tôi kéo vali đi thẳng vào phòng ngủ, lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc vali nhỏ khác đã chuẩn bị từ trước.
Sau đó, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Quần áo của tôi, mỹ phẩm dưỡng da của tôi, máy tính của tôi, còn có những tài liệu và sách trong phòng làm việc thuộc về tôi.
Giang Hằng đi theo vào, luống cuống đứng ở cửa.
“Thù Thù, em định làm gì? Em đừng như vậy, chúng ta có gì từ từ nói.”
“Không còn gì để nói nữa rồi, Giang Hằng.”
Tôi không dừng động tác trên tay.
“Ngay từ lúc anh lựa chọn cùng gia đình mình lừa dối em, giữa chúng ta đã không còn gì để nói nữa rồi.”
“Anh sai rồi, anh thật sự biết sai rồi! Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi, anh đảm bảo sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa!”
Anh ta lao tới ôm tôi từ phía sau, giọng đã mang theo tiếng nức nở.
Tôi dừng động tác, nhưng không giãy ra.
“Giang Hằng, anh còn nhớ lúc chúng ta kết hôn, anh từng nói gì với em không?”
Tôi khẽ hỏi.
Anh ta sững người.
“Anh nói sau này anh sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của em, anh sẽ bảo vệ em, không để em chịu bất kỳ uất ức nào. Anh nói người nhà em chính là người nhà anh, còn người nhà anh cũng sẽ đối xử với em như con gái ruột.”
Tôi chậm rãi nhắc lại từng lời thề năm đó, chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
“Nhưng anh nhìn xem bây giờ đi, người nhà anh coi em như cây ATM muốn rút là rút, còn anh, người từng nói sẽ bảo vệ em, lại trở thành đồng lõa của họ.”
“Anh không có… anh không phải…”
Lời biện minh của anh ta nghe yếu ớt đến đáng thương.
Tôi nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra, xoay người lại nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Giang Hằng, vấn đề lớn nhất giữa chúng ta không phải lòng tham của mẹ anh, cũng không phải sự ích kỷ của em gái anh, mà là chính anh. Anh mãi mãi không phân rõ đúng sai trắng đen, mãi mãi chỉ biết đứng giữa em và gia đình anh để hòa giải cho xong chuyện. Anh tưởng như vậy là giữ gìn hòa khí gia đình, nhưng thật ra anh đang mặc nhiên cho phép họ tổn thương em.”
“Lần này là trộm thẻ của em, vậy lần sau thì sao? Có phải sẽ ép em bán luôn căn nhà bố mẹ để lại cho em không?”
“Không đâu! Tuyệt đối sẽ không!”
Anh ta cuống quýt đảm bảo.
“Lời đảm bảo của anh, em không dám tin nữa rồi.”
Tôi kéo khóa vali lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát.
“Hai mươi vạn tiền cọc kia, cứ xem như bài học cuối cùng em dành cho cả nhà anh đi. Tên bài học là ‘Cái giá của lòng tham’. Còn căn nhà này, em không muốn tiếp tục ở nữa.”
Nói xong, tôi kéo hai chiếc vali, không quay đầu mà đi thẳng ra cửa.
“Lâm Thù! Cô dám đi! Hôm nay cô mà bước chân ra khỏi cánh cửa này thì sau này đừng hòng quay về!”
Mẹ chồng phía sau gào lên đe dọa.
Tôi không quay đầu, thậm chí không hề dừng lại dù chỉ một giây.
Tôi mở cửa rồi bước ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy tiếng Giang Hằng gào khóc sụp đổ cùng tiếng chửi rủa đầy tức giận của mẹ chồng vọng ra từ bên trong.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa lạnh băng, chậm rãi thở ra một hơi thật dài.
Trời cuối cùng cũng sáng rồi.
10
Tôi thuê phòng ở khách sạn.
Ngày thứ hai sau khi dọn ra ngoài, tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự đoán.
Là đàn anh thời đại học của tôi, hiện giờ là một luật sư rất giỏi, tên Chu Dữ.
“Lâm Thù? Nghe nói gần đây em gặp chút phiền phức?”
Giọng anh ấy ôn hòa và trầm ổn.
“Tin tức của anh cũng nhanh thật.”
Tôi tự giễu cười một tiếng.
“Vợ anh là bạn cùng phòng đại học của em, hôm qua cô ấy đi họp lớp nghe được. Có cần giúp gì không?”
Chu Dữ không vòng vo.
Tôi im lặng vài giây.
“Em… có lẽ cần tư vấn một chút về vấn đề pháp lý liên quan đến ly hôn.”
Tôi nói ra cái từ đã quanh quẩn trong lòng mình rất lâu.
“Được, lúc nào cũng có thể. Nhưng anh khuyên em trước tiên đừng vội quyết định. Nhà Giang Hằng ấy, anh sợ họ sẽ không chịu bỏ qua dễ dàng đâu.”
Lời Chu Dữ nhanh chóng thành sự thật.
Kể từ ngày tôi dọn ra ngoài, điện thoại tôi chưa từng được yên.
Ban đầu là Giang Hằng liên tục xin lỗi và cầu xin.
Về sau lại biến thành những lời chửi rủa và đe dọa của mẹ chồng.
Sau khi phát hiện gọi điện hay nhắn tin tôi đều không để ý tới, bọn họ bắt đầu đổi chiến thuật mới.
Tấn công bằng dư luận.
Mẹ chồng Trương Thúy Lan bắt đầu lan truyền “tội trạng” của tôi trong nhóm họ hàng đông nghịt của bà ta.
Bà ta dựng tôi thành một cô con dâu độc ác, ham giàu ghét nghèo, bất hiếu bất nghĩa.
Bà ta nói bà ta chỉ “mượn dùng” thẻ của tôi để cứu gấp cho con gái một chút thôi, vậy mà tôi làm lớn chuyện, không chỉ báo mất thẻ khiến bọn họ mất trắng hai mươi vạn tiền cọc, còn dùng video camera để “hãm hại” bà ta, cuối cùng lại còn nhẫn tâm bỏ nhà đi, ép cả gia đình họ tan cửa nát nhà.