Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới Mở ứng dụng shopee – Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s99s.net/ZL1QW

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Qua màn diễn xuất nước mắt nước mũi của bà ta, câu chuyện rất nhanh biến thành:
“Con dâu phú bà nghìn vạn ép chết mẹ chồng, ép điên chồng, phá tan nhân duyên của em chồng.”
Trong một khoảng thời gian ngắn, điện thoại tôi gần như bị gọi cháy máy.
Đủ loại họ hàng xa gần, cả những người chẳng thân thích gì cũng nhảy ra đứng trên đạo đức để phán xét tôi.
“Thù Thù à, sao cháu lại không hiểu chuyện thế? Người một nhà thì có thù gì mà để qua đêm được chứ?”
“Mẹ chồng cháu lớn tuổi rồi, cháu nhịn bà ấy một chút đi. Chỉ vì chuyện nhỏ thế này mà đòi ly hôn, mất mặt biết bao.”
“Một người phụ nữ có nhiều tiền như vậy thì được ích gì? Đến gia đình cũng giữ không nổi. Mau về xin lỗi mẹ chồng cháu đi, chuyện này coi như xong.”
Mấy lời “khuyên nhủ” đó khiến tôi chỉ muốn bật cười.
Bọn họ đứng trên đỉnh cao đạo đức mà chỉ tay năm ngón với tôi, nhưng lại chưa từng có ai hỏi một câu, sự thật rốt cuộc là gì.
Trong mắt họ, tôi là kẻ mạnh, là người có tiền hơn, vậy nên tôi đương nhiên phải nhường nhịn, phải bao dung, phải chấp nhận bị hy sinh.
Giang Hằng cũng không nhàn rỗi.
Anh ta bắt đầu chơi bài bi tình, đăng những dòng trạng thái đầy ẩn ý lên vòng bạn bè.
“Nhà… sắp tan rồi. Là tôi không đủ tốt, không giữ được em.”
Ảnh đính kèm là phòng ngủ trống rỗng của chúng tôi.
“Rượu lúc nửa đêm không giải được nỗi sầu trong lòng. Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc tôi phải làm sao đây?”
Ảnh đính kèm là một bàn đầy chai rượu rỗng.
Màn biểu diễn của anh ta nhanh chóng kéo về một đống bạn bè chung đồng cảm và an ủi.
Trong lời nói quanh co của họ đều ngầm ám chỉ chính sự lạnh lùng tuyệt tình của tôi đã dẫn đến kết cục hôm nay.
Cả gia đình bọn họ, kẻ tung người hứng, phối hợp cực kỳ ăn ý.
Bọn họ muốn dùng áp lực dư luận ép tôi quay về cái lồng giam khiến người ta nghẹt thở kia.
11
Đối mặt với cơn bão dư luận được họ dày công dàn dựng này, tôi không tức giận, cũng không vội giải thích.
Tôi biết, tranh cãi với một đám người chỉ muốn tin vào điều họ muốn tin là chuyện hoàn toàn vô nghĩa.
Điều tôi cần làm là chọn đúng thời cơ, cho bọn họ một đòn trí mạng nhất.
Tôi liên lạc với Chu Dữ, gửi toàn bộ chứng cứ cho anh ấy.
Bao gồm video camera giám sát, ghi âm cuộc gọi.
Sau khi phát hiện bọn họ có ý đồ xấu, tôi đã bật chế độ tự động ghi âm cho tất cả cuộc gọi của họ.
Còn có cả những tin nhắn chỉ trích từ đám họ hàng kia.
Sau đó, tôi đưa ra một quyết định.
“Alo, bác cả phải không ạ? Cháu là Lâm Thù đây. Sáng thứ bảy tuần này lúc mười giờ, cháu muốn mời các trưởng bối tới nhà cháu ngồi một lát. Có vài chuyện, cháu muốn nói rõ ràng trước mặt mọi người.”
Tôi lần lượt gọi điện cho những trưởng bối có tiếng nói nhất trong gia tộc nhà họ Giang.
Bọn họ đều tưởng tôi muốn xuống nước nên vui vẻ đồng ý.
Sáng thứ bảy, tôi trở về cái “nhà” đó từ sớm.
Giang Hằng vừa nhìn thấy tôi đã vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
“Thù Thù, em về rồi! Anh biết ngay là em không nỡ bỏ anh mà!”
Anh ta định bước tới ôm tôi, nhưng bị ánh mắt lạnh băng của tôi chặn lại.
Mẹ chồng và Giang Nguyệt cũng từ trong phòng bước ra.
Vừa nhìn thấy tôi, trên mặt họ lập tức lộ ra nụ cười đắc thắng, như thể tướng quân vừa đánh thắng trận.
“Hừ, còn biết đường quay về à? Tôi còn tưởng cô cứng cánh rồi, không cần cái nhà này nữa chứ!”
Mẹ chồng âm dương quái khí nói.
Tôi không để ý tới bà ta, chỉ lặng lẽ kết nối máy chiếu với tivi.
Chẳng bao lâu sau, họ hàng lần lượt kéo tới.
Bác cả, chú ba, cô tư…
Phòng khách nhanh chóng chật kín người.
Vừa bước vào cửa, bọn họ đã bắt đầu một vòng “giáo dục tư tưởng” mới dành cho tôi.
“Lâm Thù à, về là tốt rồi, vợ chồng nào mà chẳng cãi nhau.”
“Mau rót cho mẹ con ly trà rồi nhận lỗi đi.”
Mẹ chồng Trương Thúy Lan càng nhập vai như bị diễn viên nhập xác, trước mặt mọi người bắt đầu lau nước mắt.
“Tôi rốt cuộc tạo nghiệp gì chứ! Tân tảo nuôi lớn con trai, cưới vợ cho nó, cuối cùng lại bị con dâu đề phòng như đề phòng ăn trộm… Cái thân già này của tôi, ch/e/t quách đi cho xong…”