Tổng tài vì chiều chuộng nữ thư ký mà t/ á/ t vợ mình, tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại đã khiến công ty của anh ta sụp đổ.
Nữ thư ký nức nở: “Tổng tài, phu nhân mắng em là hồ ly tinh, còn đánh em…”
“T/ át cô ta mười cái. Để cô ta hiểu ai mới là nữ chủ nhân của căn nhà này.”
Hai vệ sĩ lập tức hành động, tiếng bạt tai vang vọng khắp phòng làm việc của tổng giám đốc.
Anh ta hoàn toàn không hay biết rằng cái giá của mười cái t/ át ấy là năm mươi tỷ.
Tôi đưa tay lau vết m/ á/ u nơi khóe miệng rồi bấm số gọi đi.
“Chú Vương, triển khai kế hoạch B. Tôi muốn Tập đoàn Cố biến mất khỏi thành phố A trước ngày mai.”
01
Ngày kỷ niệm ba năm kết hôn.
Tôi chẳng thể chờ được bữa tối dưới ánh nến.
Điều tôi nhận lại là một mệnh lệnh lạnh lẽo từ người chồng của mình, Cố Ngôn.
Thư ký của anh ta là Bạch Tuyết đang yếu ớt dựa vào ngực anh ta, đôi mắt đỏ ửng, bờ vai khẽ run lên.
“Cố tổng, phu nhân… phu nhân nói em là hồ ly tinh.”
“Còn đánh em nữa…”
Tôi đứng yên tại chỗ, toàn thân lạnh buốt.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng giải thích.
Người đàn ông đã chung sống với tôi suốt ba năm đã tối sầm sắc mặt.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một món đồ bỏ đi.
“Thẩm Nguyệt.”
Anh ta gọi thẳng cả họ lẫn tên của tôi.
“Lại đây.”
Tôi vẫn đứng nguyên.
Hai vệ sĩ áo đen bên cạnh anh ta lập tức tiến tới.
Một người đứng bên trái, một người đứng bên phải, giữ chặt hai cánh tay tôi.
Giọng nói của Cố Ngôn không hề mang theo chút nhiệt độ nào.
“Qua đó, t/ át cô ta mười cái.”
“Đánh đến khi thư ký Bạch nguôi giận mới thôi.”
“Cho cô ta biết ai mới là nữ chủ nhân của căn nhà này.”
Thì ra.
Người được xem là nữ chủ nhân của căn nhà này lại chính là thư ký của anh ta.
Hai vệ sĩ chẳng hề chần chừ.
Người bên trái lập tức giơ tay.
Một tiếng “chát” vang lên giữa văn phòng tổng giám đốc.
Đau vô cùng.
Bên má tôi tê dại trong tích tắc rồi nhanh chóng hóa thành cảm giác bỏng rát.
Cái tát thứ hai lập tức giáng xuống.
Đầu tôi bị đánh nghiêng sang một bên.
Trong khoang miệng dần xuất hiện vị tanh của m/ á/ u.
Cái thứ ba.
Cái thứ tư.
……
Tôi không chống cự cũng chẳng van xin.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn Cố Ngôn.
Nhìn anh ta ôm chặt nữ thư ký mà mình yêu chiều.
Nhìn anh ta dùng ánh mắt thờ ơ và khinh miệt để chứng kiến toàn bộ mọi chuyện.
Như thể tôi chưa từng là vợ của anh ta.
Mà chỉ là một món đồ vô giá trị, muốn xử lý thế nào cũng được.
Bạch Tuyết nép sát trong lòng anh ta, nơi khóe môi hiện lên nụ cười đầy đắc thắng.
Trong ánh mắt cô ta tràn ngập vẻ của người chiến thắng.
Mười cái t/ át.
Không nhiều hơn một cái.
Cũng không ít hơn một cái.
Sau khi đánh xong.
Hai vệ sĩ buông tay tôi ra.
Tôi hơi lảo đảo rồi nhanh chóng đứng vững.
Khuôn mặt đã sưng đỏ đến mức gần như biến dạng.
Tai tôi ong ong không dứt.
Cuối cùng Cố Ngôn cũng lên tiếng.
“Giờ cô biết mình phải làm gì chưa?”
Anh ta cho rằng tôi sẽ cúi đầu xin lỗi.
Sẽ giống như vô số lần trước, vì muốn níu kéo cuộc hôn nhân nực cười này mà tiếp tục nhẫn nhịn.
Anh ta nghĩ rằng mười cái t/ át có thể đổi lấy nụ cười của người đẹp.
Anh ta đâu biết.
Cái giá của mười cái t/ át ấy.
Chính là năm mươi tỷ.
Tôi đưa tay lau đi vết m/ á/ u nơi khóe môi.
Vệt đỏ nhuộm lên mu bàn tay.
Tôi bật cười.
Cố Ngôn khẽ nhíu mày.
Anh ta không thích nhìn thấy nụ cười đó của tôi.
“Cô cười cái gì?”
Tôi chẳng buồn đáp lại.
Ngay trước mặt anh ta, tôi lấy điện thoại ra khỏi túi.
Chậm rãi bấm một dãy số.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầm ổn đầy kính trọng.
“Tiểu thư.”
Tôi cất giọng, âm thanh hơi khàn nhưng bình tĩnh đến lạ.
“Chú Vương.”
“Triển khai kế hoạch B.”
“Tôi muốn Tập đoàn Cố biến mất khỏi thành phố A trước khi mặt trời mọc vào ngày mai.”
Ở đầu dây bên kia, chú Vương không hề hỏi thêm điều gì.
Ông chỉ trầm giọng đáp lại.
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Tôi ngắt cuộc gọi.
Cả văn phòng lập tức chìm vào im lặng.
Nụ cười đắc ý trên mặt Bạch Tuyết cứng lại.
Đôi mày của Cố Ngôn càng nhíu chặt hơn.
Anh ta nhìn tôi như đang nhìn một kẻ đ/iên.
“Thẩm Nguyệt, cô lại phát đ/iên cái gì vậy?”
“Cô nghĩ cô là ai mà đòi khiến Cố thị biến mất?”
Anh ta cười nhạt.
“Chút của hồi môn ít ỏi của cô còn không đủ để Cố thị vận hành trong một ngày.”
Vậy à?
Tôi không đáp.
Chỉ xoay người, từng bước từng bước tiến về phía cửa văn phòng.
Mỗi bước đi như giẫm mạnh lên trái tim của anh ta.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Cố Ngôn đột nhiên reo vang liên tục.
Âm thanh chói tai phá tan bầu không khí yên tĩnh trong phòng.
Anh ta theo phản xạ bắt máy.
Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng hét hoảng hốt đến lạc giọng của thư ký trưởng.
“Cố tổng! Có chuyện lớn rồi!”
“Cổ phiếu công ty chúng ta… sập rồi!”
“Một nguồn vốn bí ẩn đang bán khống với tốc độ khủng khiếp. Tất cả phòng tuyến đều đã bị xuyên thủng!”
“Chỉ còn mười phút nữa thôi, chúng ta sẽ bị cưỡng chế thanh lý và hoàn toàn hủy niêm yết!”
02
Giọng nói trong điện thoại quá lớn.
Lớn đến mức cả văn phòng đều nghe thấy rõ ràng.
Sắc mặt Cố Ngôn thoáng chốc trắng bệch.
Bạch Tuyết đang dựa trong lòng anh ta cũng cứng đờ người.
Cô ta ngẩng đầu, hoảng hốt nhìn Cố Ngôn.
“Cố tổng… chuyện gì vậy?”
Cố Ngôn không trả lời cô ta.
Anh ta chỉ siết chặt điện thoại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.
“Cậu nói lại lần nữa.”
Đầu dây bên kia, thư ký trưởng gần như sắp khóc.
“Cố tổng, cổ phiếu Cố thị thật sự sập rồi!”
“Không chỉ cổ phiếu, mấy ngân hàng hợp tác cũng đồng loạt gửi công văn yêu cầu thu hồi khoản vay trước hạn.”
“Ba nhà cung ứng lớn nhất vừa tuyên bố chấm dứt hợp đồng.”
“Bên đối tác dự án khu Đông cũng gửi thông báo hủy hợp tác rồi!”
“Cố tổng, rốt cuộc công ty đã đắc tội với ai vậy?”
Đắc tội với ai?
Câu hỏi này khiến ánh mắt Cố Ngôn vô thức rơi xuống người tôi.
Tôi đã đi tới cửa.
Nghe thấy câu đó, tôi khẽ dừng bước.
Sau đó quay đầu nhìn anh ta.
Nửa bên mặt tôi sưng đỏ, khóe môi còn vương vết máu, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến mức khiến người khác phát lạnh.
Tôi nói:
“Đắc tội với tôi.”
Cố Ngôn ngẩn ra.
Sau đó anh ta bật cười.
Dù lúc này tiếng chuông điện thoại của anh ta vẫn đang vang lên dồn dập.
Dù những tin xấu liên tiếp kéo tới như sóng thần.
Anh ta vẫn không tin.
“Thẩm Nguyệt, cô bớt diễn đi.”
“Cố thị là tập đoàn niêm yết, vốn hóa mấy chục tỷ. Cô nghĩ chỉ bằng một cuộc điện thoại của cô là có thể làm gì được tôi sao?”
Tôi nhìn anh ta.
Ba năm qua, đây không phải lần đầu tiên anh ta coi thường tôi.