Khi tôi đưa ra đề xuất cải tổ tài chính cho công ty, anh ta nói phụ nữ ở nhà thì đừng can thiệp chuyện kinh doanh.
Khi tôi nhắc anh ta cẩn thận với dòng tiền của dự án khu Đông, anh ta nói tôi không hiểu thị trường, đừng phát biểu linh tinh.
Khi tôi phát hiện Bạch Tuyết thường xuyên dùng danh nghĩa thư ký để tiếp cận anh ta quá mức thân mật, anh ta nói tôi lòng dạ hẹp hòi, không có phong thái của Cố phu nhân.
Tôi từng nghĩ hôn nhân cần bao dung.
Từng nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, anh ta sẽ nhìn thấy sự chân thành của tôi.
Nhưng hôm nay, sau mười cái tát này, cuối cùng tôi cũng hiểu.
Một người đàn ông đã mù, không phải vì không thấy ánh sáng.
Mà là vì hắn vốn không muốn nhìn.
Tôi nhàn nhạt nói:
“Mười phút nữa thôi.”
“Anh sẽ biết tôi có diễn hay không.”
Nói xong, tôi kéo cửa bước ra ngoài.
Sau lưng lập tức vang lên tiếng Cố Ngôn quát lớn.
“Đứng lại!”
Tôi không dừng.
Hai vệ sĩ ban nãy theo phản xạ muốn bước lên chặn tôi.
Nhưng cửa thang máy vừa mở ra, bốn người mặc vest đen lập tức xuất hiện.
Người dẫn đầu là chú Vương.
Ông đã hơn năm mươi tuổi, mái tóc điểm bạc, gương mặt nghiêm nghị, dáng người thẳng tắp như một lưỡi dao đã được tôi luyện qua năm tháng.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
“Tiểu thư!”
Ánh mắt ông dừng trên khuôn mặt sưng đỏ của tôi.
Trong tích tắc, đôi mắt vốn bình tĩnh ấy hiện lên sát ý lạnh buốt.
Ông bước nhanh tới, cúi đầu trước mặt tôi.
“Là tôi đến muộn.”
Tôi lắc đầu.
“Không muộn.”
Tôi quay đầu nhìn hai vệ sĩ của Cố Ngôn.
“Hai người này.”
Chú Vương hiểu ý ngay lập tức.
Ông chỉ nhàn nhạt liếc mắt.
Hai người phía sau ông đã tiến lên, không cần nói nhiều đã khống chế hai vệ sĩ kia.
Hai vệ sĩ ban nãy còn hung hăng giữ tay tôi, lúc này ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Một người bị ép quỳ xuống đất.
Người còn lại đau đến mức mặt mũi trắng bệch.
Bạch Tuyết sợ đến mức hét lên.
“Các người làm gì vậy?”
“Đây là công ty Cố tổng! Các người dám gây chuyện ở đây sao?”
Chú Vương chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô ta.
“Cô Bạch.”
“Ba phút trước, hội đồng quản trị Cố thị đã nhận được thông báo đình chỉ quyền điều hành của Cố Ngôn.”
“Hiện tại, nơi này đã không còn là địa bàn để cô tùy tiện lên tiếng.”
Bạch Tuyết ngây người.
Cố Ngôn cũng sửng sốt.
“Ông nói bậy gì đó?”
Chú Vương lấy ra một tập tài liệu, đặt thẳng lên bàn làm việc của anh ta.
“Cố tổng, à không, anh Cố.”
“Quỹ đầu tư Minh Thẩm hiện đang nắm giữ 38% cổ phần Cố thị thông qua ba pháp nhân độc lập.”
“Trong mười lăm phút vừa qua, chúng tôi đã liên kết với bảy cổ đông lớn còn lại.”
“Với tỷ lệ biểu quyết hiện tại, hội đồng quản trị đã thông qua quyết định tạm đình chỉ chức vụ tổng giám đốc của anh.”
“Quyết định chính thức sẽ được công bố trong cuộc họp khẩn lúc tám giờ tối nay.”
Cố Ngôn nhìn chằm chằm vào tập tài liệu.
Sắc mặt anh ta thay đổi từ trắng sang xanh.
“Không thể nào.”
“Quỹ Minh Thẩm?”
“Quỹ Minh Thẩm không phải là…”
Anh ta bỗng khựng lại.
Quỹ Minh Thẩm.
Chữ “Thẩm” ấy như một cái tát khác, nhưng lần này là đánh thẳng vào mặt anh ta.
Anh ta từ từ ngẩng đầu nhìn tôi.
“Là của cô?”
Tôi không đáp.
Chú Vương thay tôi trả lời.
“Quỹ Minh Thẩm là tài sản riêng của tiểu thư nhà chúng tôi.”
“Ngoài ra, chuỗi khách sạn Nguyệt Sơn, hãng vận tải quốc tế Đông Lăng, ngân hàng tư nhân Minh Thành và 27% cổ phần của Tập đoàn Viễn Hằng cũng đều thuộc danh nghĩa hoặc quyền kiểm soát thực tế của tiểu thư.”
“Anh Cố, chút của hồi môn ít ỏi trong miệng anh, đúng là không đủ để Cố thị vận hành một ngày.”
“Bởi vì nó đủ để mua đứt Cố thị mười lần.”
Văn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Bạch Tuyết há hốc miệng.
Cố Ngôn đứng bất động tại chỗ.
Ba năm.
Anh ta đã sống cùng tôi ba năm.
Vậy mà anh ta không hề biết vợ mình là ai.
Không phải vì tôi giấu quá kỹ.
Mà là vì anh ta chưa từng muốn hiểu.
Ngày trước, khi tôi gả cho anh ta, ba tôi từng hỏi:
“Con chắc chắn muốn giấu thân phận sao?”
Tôi nói chắc.
Bởi vì khi ấy tôi thật lòng yêu Cố Ngôn.
Tôi không muốn anh ta cưới tôi vì gia thế của nhà họ Thẩm.
Tôi muốn thử xem, nếu tôi chỉ là Thẩm Nguyệt, không có ánh hào quang của gia tộc phía sau, anh ta có còn yêu tôi hay không.
Kết quả thử nghiệm kéo dài ba năm.
Đáp án hôm nay đã rõ.
Anh ta không yêu tôi.
Anh ta chỉ yêu cảm giác được một người phụ nữ cúi đầu nhẫn nhịn trước mặt mình.
Chỉ yêu thứ gọi là quyền lực buồn cười của đàn ông.
03
Điện thoại của Cố Ngôn vẫn reo liên tục.
Lần này là chủ tịch hội đồng quản trị gọi tới.
Cố Ngôn run tay bắt máy.
Anh ta còn chưa kịp lên tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng mắng giận dữ.
“Cố Ngôn! Rốt cuộc cậu đã làm gì?”
“Cậu có biết vừa rồi ngân hàng Minh Thành đã đóng băng toàn bộ hạn mức tín dụng của Cố thị không?”
“Dự án khu Đông mất rồi! Hợp đồng với Viễn Hằng cũng mất rồi!”
“Ba mươi phút trước, đối tác nước ngoài đồng loạt rút lui. Cổ phiếu bị bán tháo, truyền thông đang chờ trước cổng công ty!”
“Cậu nói đi, cậu đã chọc vào ai?”
Cố Ngôn cứng họng.
Anh ta nhìn tôi.
Lần đầu tiên trong mắt anh ta xuất hiện một thứ giống như hoảng sợ.
“Chủ tịch, chuyện này có chút hiểu lầm…”
“Hiểu lầm cái đầu cậu!”
“Người ta chỉ đích danh muốn cậu cút khỏi Cố thị!”
“Cậu lập tức tới phòng họp cho tôi!”
Cuộc gọi bị cắt ngang.
Cố Ngôn nắm chặt điện thoại, ngực phập phồng dữ dội.
Tôi nhìn đồng hồ.
“Còn bảy phút.”
Anh ta nghiến răng.
“Thẩm Nguyệt, rốt cuộc cô muốn gì?”
Tôi khẽ cười.
Cuối cùng cũng hỏi tôi muốn gì rồi.
Vừa rồi khi tôi bị người ta giữ tay, anh ta không hỏi tôi đau không.
Khi tôi bị tát đến chảy máu, anh ta không hỏi tôi có oan không.
Khi Bạch Tuyết rơi vài giọt nước mắt giả tạo, anh ta có thể ra lệnh đánh vợ mình mười cái.
Bây giờ Cố thị sắp sụp đổ, anh ta mới nhớ tới việc hỏi tôi muốn gì.
Tôi chậm rãi nói:
“Ly hôn.”
Cố Ngôn sững lại.
Bạch Tuyết lập tức siết chặt áo anh ta.
Trong mắt cô ta vụt qua một tia vui mừng không che giấu kịp.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại làm ra vẻ yếu đuối.
“Phu nhân, sao chị có thể dùng công ty để uy hiếp Cố tổng như vậy?”
“Dù sao hai người cũng là vợ chồng ba năm…”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô có tư cách nói chuyện à?”
Bạch Tuyết nghẹn lại.
Tôi bước từng bước trở về.
Lần này, không ai dám chặn tôi nữa.
Tôi dừng trước mặt cô ta.
Cô ta vô thức lùi về sau, nép vào lòng Cố Ngôn.
Tôi nhìn bộ dạng đáng thương của cô ta, chỉ thấy buồn cười.
“Bạch Tuyết, cô thật sự nghĩ tôi không biết những chuyện cô làm sao?”
“Tháng trước, cô tự chuyển khoản hai triệu từ tài khoản dự án sang công ty vỏ bọc của anh trai cô.”