#TTTY 2313 TỔNG TÀI TÁT VỢ VÌ THƯ KÝ, TÔI KHIẾN CỐ THỊ BỐC HƠI TRONG MỘT ĐÊM

#TTTY 2313 Chương 3



“Ba tuần trước, cô dùng danh nghĩa Cố Ngôn đặt một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.”

“Hai tuần trước, cô cố ý gửi ảnh thân mật của cô và Cố Ngôn cho tôi bằng số lạ.”

“Hôm nay, chính cô tự tát mình trong phòng nghỉ, sau đó chạy tới trước mặt Cố Ngôn khóc lóc, nói là tôi đánh cô.”

Từng câu từng chữ rơi xuống.

Sắc mặt Bạch Tuyết càng lúc càng trắng.

Cố Ngôn nhíu mày.

“Cô nói gì?”

Bạch Tuyết lập tức lắc đầu.

“Không phải đâu, Cố tổng, không phải như vậy!”

“Phu nhân ghét em nên mới vu oan cho em!”

Tôi không nhìn cô ta nữa.

Tôi chỉ đưa tay.

Chú Vương lập tức đưa tới một chiếc máy tính bảng.

Tôi mở video giám sát.

Trên màn hình, mọi chuyện trong phòng nghỉ hiện ra rõ ràng.

Bạch Tuyết đứng trước gương.

Cô ta chỉnh lại tóc, nhìn trái nhìn phải.

Sau đó giơ tay tự tát vào mặt mình.

Một cái.

Hai cái.

Đến khi bên má đỏ lên, cô ta mới rưng rưng nước mắt, chạy ra ngoài.

Video tiếp theo là đoạn cô ta cố ý đụng vào vai tôi ở hành lang.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cô ta đã ngã xuống đất.

Rồi ôm mặt khóc.

Cố Ngôn nhìn màn hình, vẻ mặt cứng đờ.

Tôi lại mở thêm một tập tài liệu khác.

“Đây là chứng cứ cô biển thủ tiền dự án.”

“Đây là hợp đồng mua nhà dưới tên mẹ cô.”

“Đây là lịch sử trò chuyện giữa cô và phóng viên giải trí.”

“Cô muốn sau khi Cố Ngôn ly hôn với tôi thì dùng dư luận ép anh ta cưới cô.”

“Bạch Tuyết, cô diễn tốt đấy.”

“Đáng tiếc, diễn sai sân khấu rồi.”

Bạch Tuyết run rẩy lùi về sau.

“Không… không phải…”

Cô ta quay sang túm lấy tay áo Cố Ngôn.

“Cố tổng, anh tin em đi.”

“Em làm tất cả đều vì yêu anh.”

“Em không muốn danh phận gì cả, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi…”

Nếu là trước kia, có lẽ Cố Ngôn sẽ đau lòng.

Có lẽ anh ta sẽ cảm thấy cô ta thuần khiết, yếu đuối, bị tôi ức hiếp.

Nhưng giờ đây, khi Cố thị đang sụp đổ từng giây, khi mọi chứng cứ bày ra trước mắt, tình yêu trong miệng Bạch Tuyết chỉ còn giống một trò hề.

Cố Ngôn hất mạnh tay cô ta ra.

“Cô câm miệng!”

Bạch Tuyết ngã xuống đất.

Cô ta không dám tin nhìn anh ta.

“Cố tổng…”

Tôi nhàn nhạt nhìn cảnh đó.

Đúng là tình yêu sâu đậm.

Gió vừa đổi chiều đã lập tức trở mặt.

04

Tám giờ tối.

Phòng họp tầng cao nhất của Cố thị sáng đèn.

Tất cả cổ đông đều có mặt.

Truyền thông vây kín dưới tầng một.

Tin tức “Cố thị khủng hoảng tài chính”, “Cổ phiếu Cố thị sụp đổ”, “Tổng giám đốc Cố Ngôn bị đình chỉ chức vụ” đã leo thẳng lên đầu bảng tìm kiếm.

Ba tiếng trước, Cố Ngôn vẫn là tổng tài cao cao tại thượng của thành phố A.

Ba tiếng sau, anh ta đã trở thành trò cười của cả giới tài chính.

Tôi ngồi ở vị trí đại diện cổ đông lớn nhất.

Đối diện là Cố Ngôn.

Anh ta trông tiều tụy hơn rất nhiều.

Áo sơ mi vốn phẳng phiu đã nhăn nhúm.

Cà vạt bị kéo lệch.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.

Chủ tịch Cố đập bàn.

“Cố Ngôn, tôi đã giao Cố thị cho cậu vì tin cậu có năng lực.”

“Nhưng cậu thì sao?”

“Vì một nữ thư ký mà đắc tội với cổ đông lớn nhất!”

“Cậu còn để cô ta nhúng tay vào dự án, làm thất thoát tiền công ty!”

“Cậu có biết chỉ trong một buổi chiều, Cố thị mất bao nhiêu không?”

Cố Ngôn mím chặt môi.

Ánh mắt vẫn dán trên người tôi.

“Thẩm Nguyệt, cô nhất định phải làm tuyệt tình đến vậy sao?”

Tôi bật cười.

“Tuyệt tình?”

“Cố Ngôn, khi anh ra lệnh cho người tát tôi mười cái, anh có từng nghĩ đến hai chữ tuyệt tình không?”

Cả phòng họp im phăng phắc.

Không ít cổ đông lộ ra vẻ kinh ngạc.

Chú Vương lập tức cho người phát đoạn video trong phòng làm việc.

Màn hình lớn hiện lên cảnh tôi bị hai vệ sĩ giữ chặt.

Cảnh Cố Ngôn lạnh lùng ra lệnh.

Cảnh Bạch Tuyết nép trong lòng anh ta cười đắc thắng.

Cảnh từng cái tát rơi xuống mặt tôi.

Không có âm thanh nào trong phòng họp.

Nhưng sự im lặng đó lại nặng nề hơn bất cứ lời mắng chửi nào.

Chủ tịch Cố tức đến mức run tay.

“Đồ ngu xuẩn!”

Ông ta cầm ly trà trên bàn ném thẳng về phía Cố Ngôn.

Ly trà vỡ tan dưới chân anh ta.

Nước trà bắn lên ống quần.

Cố Ngôn vẫn đứng im.

Anh ta nhìn tôi, giọng khàn đi.

“Anh không biết.”

“Anh không biết cô ta tự diễn.”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

“Anh không biết.”

“Nhưng anh cũng không cần biết.”

“Bởi vì từ đầu đến cuối, anh chưa từng cho tôi cơ hội giải thích.”

Tôi lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn.

Đặt lên bàn.

“Anh ký đi.”

Cố Ngôn nhìn bản thỏa thuận.

Hai tay anh ta siết chặt.

“Anh không ký.”

Tôi không bất ngờ.

Tôi chỉ bình tĩnh nói:

“Anh có thể không ký.”

“Nhưng tôi sẽ kiện ly hôn.”

“Đồng thời, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự đối với Bạch Tuyết về hành vi biển thủ tài sản công ty, vu khống và cố ý gây tổn hại danh dự cá nhân.”

“Còn anh, Cố Ngôn.”

“Tôi sẽ kiện anh vì hành vi chỉ đạo người khác hành hung.”

Sắc mặt Cố Ngôn lập tức thay đổi.

“Thẩm Nguyệt!”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh gào cái gì?”

“Lúc ra lệnh đánh tôi, không phải anh rất bình tĩnh sao?”

Tôi đẩy bản thỏa thuận về phía anh ta.

“Trong bản thỏa thuận này, tôi không lấy một đồng tài sản của Cố gia.”

“Bởi vì tôi chê bẩn.”

“Nhưng cổ phần Cố thị mà quỹ Minh Thẩm đang nắm giữ, tôi sẽ xử lý theo quy trình thương mại.”

“Dù bán, dù phá, dù tái cấu trúc, đều không còn liên quan đến anh.”

Cố Ngôn đỏ mắt.

“Ba năm qua, chẳng lẽ cô chưa từng yêu anh sao?”

Câu hỏi này khiến tôi im lặng vài giây.

Từng yêu chứ.

Tôi từng yêu người thiếu niên đứng dưới mưa đưa ô cho tôi.

Từng yêu chàng trai vì tôi sốt cao mà chạy khắp thành phố mua thuốc.

Từng yêu người đàn ông nói với tôi rằng:

“Thẩm Nguyệt, sau này anh nhất định sẽ cho em một mái nhà.”

Chỉ tiếc, người đó đã chết từ lâu rồi.

Chết trong quyền lực.

Chết trong sự tự phụ.

Chết trong từng lần anh ta xem nhẹ tôi.

Tôi nói:

“Từng yêu.”

Ánh mắt Cố Ngôn hơi sáng lên.

Nhưng câu tiếp theo của tôi đã dập tắt toàn bộ hy vọng của anh ta.

“Cho nên hôm nay tôi mới cảm thấy buồn nôn.”

Mặt Cố Ngôn trắng bệch.

Tôi đứng dậy.

“Chín giờ, luật sư của tôi sẽ công bố đơn kiện.”

“Anh còn ba mươi phút để cân nhắc.”

“Là ký tên ly hôn trong thể diện cuối cùng.”

“Hay để cả thành phố A biết Cố tổng vì một nữ thư ký nói dối mà sai người đánh vợ mình.”

“Tùy anh.”

05

Cố Ngôn cuối cùng vẫn ký.

Không phải vì anh ta hối hận.

Mà là vì anh ta sợ.

Người như anh ta, thứ yêu nhất không phải tôi, cũng không phải Bạch Tuyết.

Mà là thể diện và quyền lực của chính mình.

Khi luật sư đưa bản thỏa thuận đã ký tới trước mặt tôi, trời đã gần mười giờ đêm.

Tôi ngồi trong xe, nhìn thành phố A rực rỡ ngoài cửa kính.

Chú Vương ngồi ghế phụ, thấp giọng hỏi:

“Tiểu thư, về nhà họ Thẩm sao?”

Tôi nhìn gương mặt sưng đỏ của mình phản chiếu trên kính xe.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.