Ngày tôi ký vào đơn ly hôn, cũng là ngày bạch nguyệt quang của Phó Cảnh Sâm trở về nước.
Người phụ nữ mà anh ta nhớ thương suốt bao năm cuối cùng cũng xuất hiện.
Tôi biết họ vẫn luôn giữ liên lạc, lén lút qua lại sau lưng tôi.
Năm năm kết hôn, anh ta chưa từng thật sự quan tâm đến mẹ con tôi.
Tôi đã chịu đủ sự lạnh nhạt và vô tình ấy rồi.
Nếu bạch nguyệt quang của anh ta đã quay về, vậy tôi sẽ thành toàn cho họ.
Khi anh ta ký xong thỏa thuận ly hôn rồi ném tới trước mặt tôi, tôi thậm chí còn không buồn đọc nội dung.
Đầu bút mạnh mẽ ký xuống tên mình nơi cuối trang.
Anh ta chỉ thản nhiên hỏi:
“Em thật sự không cần một đồng nào sao?”
Tôi lắc đầu.
Tay trái nắm lấy bàn tay nhỏ của Phó Niệm An ba tuổi, tay phải đẩy chiếc xe nôi chở hai em trai sinh đôi của thằng bé.
“Tôi rời đi tay trắng. Bọn trẻ cũng không liên quan gì đến anh nữa.”
Anh ta bật cười.
Có lẽ trong mắt anh ta, một người phụ nữ mang theo ba đứa con nhỏ mà vẫn cố giữ chút tự trọng như tôi đúng là ngu ngốc đến cực điểm.
Lúc Phó Cảnh Sâm về nhà, tôi vừa dỗ hai bé sinh đôi ngủ xong.
Niệm An đang nằm bò trên bàn trà tô màu.
Bức tranh thằng bé vẽ là một gia đình nắm tay nhau.
Nghe thấy tiếng mở cửa, thằng bé lập tức vứt bút xuống, vui vẻ chạy tới.
“Ba ơi!”
Phó Cảnh Sâm nghiêng người tránh đôi bàn tay nhỏ đang chìa ra.
Động tác thay giày không hề dừng lại.
Niệm An đứng sững tại chỗ.
Quyển tập vẽ rơi xuống đất.
Trang giấy đang mở ra hiện lên rõ mồn một.
Gương mặt người cha trong bức tranh đã bị thằng bé dùng bút sáp màu đen gạch thành một dấu X thật lớn.
Tôi cúi xuống nhặt quyển tập lên, kéo Niệm An ra sau lưng mình.
Phó Cảnh Sâm đặt một tập hồ sơ lên bàn ăn.
Ngón tay khẽ gõ lên mặt bìa.
Tôi liếc nhìn.
Bốn chữ đập vào mắt tôi:
Thỏa Thuận Ly Hôn.
“Cô ấy về rồi.”
Khi nói bốn chữ ấy, trong mắt Phó Cảnh Sâm ánh lên một tia sáng nhàn nhạt.
Loại ánh sáng ấy, suốt năm năm hôn nhân, tôi chưa từng nhìn thấy.
Tôi gật đầu, mở bản thỏa thuận ra, đọc từng điều khoản.
Mục phân chia tài sản để trống.
Mục quyền nuôi con cũng để trống.
Anh ta dùng sự bỏ trống ấy để giữ lại cho tôi chút thể diện cuối cùng.
Có lẽ anh ta nghĩ tôi sẽ tự điền vào.
Tôi đưa chiếc cốc nước nhỏ của Niệm An cho thằng bé, bảo con vào phòng ngủ tìm hai em trai, rồi cầm bút lên.
Ở mục tài sản, tôi viết bốn chữ:
“Tự nguyện từ bỏ.”
Bàn tay đang cầm tách cà phê của Phó Cảnh Sâm khựng lại.
“Không cần phải như vậy. Những gì nên thuộc về em, tôi sẽ không để thiếu.”
“Không cần đâu.”
Tôi đẩy bản thỏa thuận trở lại.
“Mấy năm nay ăn mặc, sinh hoạt đều dùng tiền của anh. Tôi chưa bỏ ra đồng nào. Sau này bọn trẻ cũng không còn liên quan gì tới anh nữa.”
Anh ta im lặng nhìn tôi.
Giống như đang xác nhận xem trong câu nói ấy có bao nhiêu phần là giận dỗi.
Sau khi xác nhận xong, khóe môi anh ta khẽ giãn ra.
Thậm chí còn mang theo chút nhẹ nhõm.
“Xem ra em nghĩ thoáng thật.”
Tôi không đáp.
Cầm lấy chiếc túi bỉm trên ghế sofa.
Bên trong tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Ba bộ quần áo thay đổi.
Một gói tã.
Hộp chia sữa bột.
Cùng chứng minh nhân dân và số tiền riêng tôi âm thầm dành dụm suốt hơn nửa năm.
Tổng cộng 8.300 tệ.
Phó Cảnh Sâm gọi với theo:
“Tối nay đi luôn sao?”
“Ừm, tối nay hợp đồng thuê nhà hết hạn.”
Tôi không nói dối.
Căn hộ chúng tôi đang ở vốn là nhà tôi thuê trước khi kết hôn.
Sau khi cưới, anh ta không nhắc đến chuyện chuyển đi.
Tôi cũng không hỏi.
Hai người cứ nhạt nhẽo sống chung như vậy suốt ba năm.
Ngày dọn tới đây, anh ta từng giúp tôi xách vali.
Từ đó về sau, chiếc vali ấy chưa từng được di chuyển thêm lần nào nữa.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Hai bé sinh đôi chen chúc trên chiếc giường nhỏ.
Khuôn mặt đỏ hồng, trong miệng vẫn còn ngậm ti giả.
Tôi nhẹ nhàng bế bé thứ hai lên.
Bé út khẽ hừ hai tiếng rồi lại ngủ tiếp.
Niệm An ôm chiếc chăn nhỏ của em đi theo phía sau.
“Mẹ ơi, mình đi đâu vậy?”
“Về nhà của chúng ta.”
“Nhà của ba chẳng phải cũng là nhà của chúng ta sao?”
Tôi đặt hai bé vào xe đẩy.
Không quay đầu lại.
“Chưa từng là như vậy.”
Phó Cảnh Sâm đứng ở huyền quan.
Trên tay vẫn cầm ly cà phê chưa uống hết.
Khi tôi dẫn theo ba đứa trẻ đi ngang qua anh ta, anh ta đột nhiên lên tiếng:
“Một mình em nuôi ba đứa con, cuộc sống sẽ không dễ dàng đâu.”
“Tốt hay xấu đều là chuyện của tôi.”
Anh ta đặt ly cà phê xuống.
Cầm bút lên.
Ký tên mình vào cuối bản thỏa thuận.
Động tác dứt khoát, liền mạch.
Như thể cuối cùng cũng giải quyết xong một chuyện vụn vặt đã bị trì hoãn quá lâu.
Tôi nhìn lại phòng khách lần cuối.
Quyển tập vẽ của Niệm An trên bàn trà.
Tờ giấy ghi chú tôi dán trên tủ lạnh.
Chậu bạc hà ngoài ban công do chính tay tôi trồng.
Lá đã úa vàng.
Bởi vì anh ta chưa từng tưới nước cho nó.
Khoảnh khắc cửa thang máy khép lại.
Bé thứ hai trong lòng tôi tỉnh giấc.
Oa một tiếng rồi bật khóc.
Niệm An kéo góc áo tôi.
Nhỏ giọng nói:
“Mẹ ơi, con hơi đói.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn vòng sáng vàng nhạt trên trần thang máy.
Cố không để nước mắt rơi xuống.
Điện thoại rung lên.
Thông báo chuyển khoản từ ngân hàng.
200.000 tệ.
Phần ghi chú chỉ có ba chữ:
“Tiền bồi thường.”
Tôi không hề do dự.
Hoàn trả toàn bộ.
Chưa đầy năm phút sau.
Tin nhắn WeChat của Phó Cảnh Sâm gửi tới:
“Đừng làm loạn.”
Tôi xóa luôn khung trò chuyện.
Ứng dụng gọi xe hiển thị xung quanh còn ba chiếc xe.