Chiếc gần nhất phải đợi chín phút.
Cơn gió đêm thổi tới.
Hai bé sinh đôi hắt hơi một cái.
Tôi cởi áo khoác, quấn lên người các con.
Rồi mỉm cười với Niệm An.
“Nào, mẹ đưa các con đi ăn hoành thánh nóng.”
Cuối cùng Niệm An cũng cười.
Giơ ngón út lên.
“Vậy con muốn ăn hai bát.”
“Được, hai bát.”
Năm năm trước, khi gả cho Phó Cảnh Sâm.
Tôi vừa tròn hai mươi tuổi.
Không có hôn lễ.
Không có nhẫn cưới.
Ngay cả tấm ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn cũng là nhờ một người xa lạ đứng trước cổng cục dân chính chụp giúp.
Anh ta mặc áo sơ mi đen đứng cạnh tôi.
Biểu cảm hệt như đang đi làm một thủ tục hành chính bình thường.
Sau khi nhận giấy chứng nhận kết hôn.
Anh ta đưa tôi tới một nhà hàng Tây dùng bữa.
Anh ta nói:
“Chúng ta kết hôn, chỉ đơn thuần là kết hôn mà thôi. Em hiểu ý tôi chứ?”
Tay tôi cầm dao nĩa khẽ run lên.
Sau đó vẫn mỉm cười gật đầu.
Thích anh ta là chuyện của riêng tôi.
Chỉ cần một mình tôi thích là đủ.
Còn anh ta có thích tôi hay không…
Tôi không dám đòi hỏi.
Năm đầu tiên sau khi kết hôn.
Anh ta rất ít khi về nhà.
Mỗi ngày tôi đều nấu cơm chờ anh.
Đồ ăn nguội thì hâm lại.
Hâm đi hâm lại ba bốn lần.
Đèn bếp luôn sáng đến tận nửa đêm.
Sau này tôi không đợi nữa.
Nhưng cơm vẫn nấu.
Biết đâu một ngày nào đó anh ta sẽ về đúng giờ.
Rồi có một hôm.
Anh ta thật sự trở về.
Vừa mở cửa đã nhìn thấy trên bàn ăn có bốn món một canh.
Anh ta đứng ngẩn người vài giây.
Tôi theo phản xạ giải thích:
“Không phải tôi nấu đâu. Đồ đặt ngoài thôi, lười đổ đi.”
Anh ta tin thật.
Năm ấy anh ta bị xuất huyết dạ dày phải nhập viện.
Tôi túc trực bên giường bệnh suốt ba ngày ba đêm.
Khi tỉnh lại.
Anh ta nhìn tôi.
Rồi nói một câu:
“Em vất vả rồi.”
Anh ta vậy mà lại nói với tôi một câu như thế.
Tôi đưa quả táo vừa gọt xong cho anh ta.
Anh ta không nhận.
Quay đầu dặn trợ lý:
“Dự án bên cô ấy nhớ theo dõi sát một chút.”
Cô ấy.
Chính là bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.
Năm thứ hai kết hôn.
Tôi mang thai.
Hôm đó hiếm hoi anh ta ở nhà.
Tôi cầm que thử thai từ nhà vệ sinh đi ra.
Anh ta đang ngồi trên sofa xem báo cáo.
Đầu cũng không ngẩng lên.
Tôi đặt que thử thai lên tập tài liệu.
Hai vạch đỏ hiện rõ ngay trước mắt anh ta.
Anh ta nhíu mày.
Nhấc que thử thai sang một bên.
“Hồi nào?”
“Tầm hai tháng trước. Lần anh uống say ấy.”
Anh ta im lặng rất lâu.
Lâu đến mức trong phòng khách chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Cuối cùng anh ta lên tiếng:
“Đứa bé này, em muốn sinh thì cứ sinh. Tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng em phải hiểu, có lẽ tôi không thể cho nó quá nhiều.”
Khi ấy tôi ngây thơ nghĩ rằng.
Không sao.
Những gì anh không thể cho con.
Tôi sẽ bù đắp gấp đôi.
Khám thai một mình.
Vào phòng sinh một mình.
Ngày sinh con, y tá hỏi tôi có đau không.
Tôi nói không đau.
Y tá cười bảo tôi thật giỏi.
Nhưng thực ra đau đến chết đi sống lại.
Chỉ là…
Bên cạnh tôi không có ai để tôi có thể yếu đuối mà nói một câu:
“Em đau lắm.”
Niệm An ra đời là một bé trai.
Y tá bế con tới cho tôi nhìn.
Một cục bông nhỏ nhăn nhúm, tiếng khóc lại vô cùng vang dội.
Tôi đặt tên cho con là Niệm An.
Một năm sau, tôi sinh thêm hai bé sinh đôi.
Đặt tên là Niệm Dữ và Niệm Sơ.
Niệm An là anh cả.
Mới ba tuổi đã giống một người anh trưởng thành.
Thường xuyên giúp tôi dỗ dành hai em.
Niệm Dữ rất hay cười.
Ai bế cũng cười toe toét.
Còn Niệm Sơ lại giống hệt cha mình.
Ít khóc.
Ít cười.
Chỉ lặng lẽ mở đôi mắt đen láy ngắm nhìn thế giới.
Lần đầu tiên Phó Cảnh Sâm gặp Niệm Dữ và Niệm Sơ, hai đứa đã đầy tháng.
Anh ta đứng bên nôi trẻ con nhìn rất lâu.
Sau đó hỏi tôi:
“Là hai bé trai sinh đôi sao?”
“Ừm.”
Anh ta đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
“Tiền sinh hoạt. Em vất vả rồi.”
Tôi không từ chối.
Bởi thuê bảo mẫu, mua sữa bột, tã lót… thứ gì cũng cần tiền.
Số tiền trong thẻ ấy, tôi chưa từng tiêu quá một đồng.
Mỗi khoản chi đều được ghi lại cẩn thận trong sổ.
Tôi luôn nghĩ rằng sau này sẽ trả lại cho anh ta.
Năm thứ ba sau khi kết hôn.
Tôi học được cách im lặng.
Không còn ngồi trên sofa chờ anh ta tới khuya.
Không còn hỏi hôm nay anh ta có về ăn cơm hay không.
Cũng không còn cố gắng kể cho anh ta nghe rằng Niệm An đã biết gọi mẹ rồi.
Có một lần Niệm An sốt cao.
Tôi một mình ôm con tới tận bốn giờ sáng.
Ánh đèn trong hành lang bệnh viện trắng đến lạnh người.
Niệm An sốt đến mức khóc không ngừng.
Tôi ôm con.
Rồi cũng khóc theo.
Tôi gọi cho Phó Cảnh Sâm ba cuộc điện thoại.
Đến cuộc thứ ba anh ta mới bắt máy.
Đầu dây bên kia là tiếng nhạc ồn ào hỗn tạp.
Anh ta nói:
“Tôi đang tiếp khách. Em tự bắt xe tới bệnh viện đi.”
Tôi đáp:
“Được.”
Sau đó cúp máy.
Ôm Niệm An lao thẳng vào màn mưa.
Hôm ấy mưa rất lớn.
Tôi đợi taxi hơn nửa tiếng đồng hồ.
Nhiệt độ cơ thể Niệm An càng lúc càng cao.
Khi tới bệnh viện đo thân nhiệt.
Con đã sốt tới bốn mươi độ.
Tôi gần như nghĩ mình sắp mất con rồi.
Bác sĩ chẩn đoán viêm phổi.
Phải nhập viện ngay.
Tôi vét sạch toàn bộ tiền mặt trên người để đóng tiền tạm ứng.
Không dám quẹt thẻ của anh ta.
Ngày Niệm An xuất viện.
Tôi viết một câu trong nhật ký:
“Cuộc hôn nhân của chúng tôi, chỉ còn mình tôi cố gắng.”
Đêm mưa ấy.
Lần đầu tiên tôi nảy sinh ý định rời xa anh ta.
Chiếc taxi dừng trước đầu một con hẻm cũ.
Tôi thanh toán tiền xe.
Tài xế giúp tôi bê xe đẩy trẻ em xuống.
Nhìn thấy tôi một mình kéo vali, đẩy xe nôi có hai em bé, còn dẫn theo một cậu nhóc nhỏ.
Ông ấy không nhịn được mà hỏi:
“Cô gái à, trong nhà không còn ai khác sao?”
Tôi mỉm cười.
“Có chứ.”
“Tôi còn ba nhóc con này mà.”
Niệm An rất hiểu chuyện.
Chủ động đeo chiếc túi mẹ bỉm lên vai.
Cái túi còn lớn hơn cả người thằng bé.
Đèn đường trong hẻm hỏng mất một nửa.
Ánh sáng lúc sáng lúc tối hắt xuống mặt đá xanh.
Trong không khí phảng phất mùi rêu ẩm ướt.
Ngôi nhà cũ là thứ bà ngoại để lại cho tôi.
Rất nhỏ.
Chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách.
Khoảnh khắc mở cửa ra.
Mùi ẩm mốc lập tức ập tới.
Niệm An hắt hơi một cái.
“Mẹ ơi, nhà này hôi quá.”
“Qua vài hôm sẽ không còn hôi nữa.”
Tôi kéo rèm cửa ra.
Ánh trăng tràn vào phòng.
Có thể nhìn thấy cả những hạt bụi đang lơ lửng trong không trung.
Hai bé sinh đôi ngủ say trong xe nôi.
Tôi trải giường.
Rồi lần lượt bế từng đứa lên.
Chiếc giường không lớn.
Nhưng vẫn đủ cho ba đứa trẻ nằm.
Niệm An không lên giường.
Thằng bé kéo chiếc ghế nhỏ tới bên bồn rửa tay.
Loay hoay mở vòi nước muốn tự rửa tay.
Tôi bước tới giúp con.
Đúng lúc ấy, thằng bé quay đầu lại.
“Mẹ ơi, sau này mình sẽ sống ở đây sao?”
“Ừm, sống ở đây.”
“Vậy còn ba?”
“Ba không sống ở đây nữa à?”
Tôi lau khô đôi bàn tay nhỏ của con.