“Ba không sống ở đây.”
“Sau này mẹ sẽ sống cùng các con, được không?”
Niệm An suy nghĩ một lúc.
Bỗng nhiên nhoẻn miệng cười thật tươi.
“Được ạ!”
“Con thích sống cùng mẹ!”
“Ba chẳng bao giờ để ý tới con cả.”
Thằng bé nói vui vẻ như vậy.
Nhưng tôi nghe xong lại muốn khóc.
Sáng sớm hôm sau.
Có tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi tưởng là nhân viên giao hàng.
Mở cửa ra mới thấy chị Trần, chủ quán hoành thánh ở đầu hẻm, đang đứng bên ngoài.
Trên tay chị ấy là hai bát hoành thánh nóng hổi.
“Tối qua thấy em chuyển về đây.”
“Nghĩ em một mình chăm ba đứa nhỏ chắc bất tiện lắm.”
Chị đặt hai bát xuống bàn.
“Mau ăn đi.”
“Cho bọn trẻ ăn nữa.”
“Nhân tôm đấy, vỏ mỏng lắm.”
Tôi nói mình còn chưa trả tiền.
Chị Trần lập tức xua tay.
“Tiền nong gì chứ.”
“Bà con hàng xóm cả mà.”
Ngửi thấy mùi thơm.
Niệm An lập tức chạy tới.
Ngoan ngoãn gọi:
“Con cảm ơn dì ạ.”
Chị Trần ngồi xổm xuống nhìn thằng bé.
“Ôi trời, đứa nhỏ này đẹp trai thật đấy.”
Chị nhìn hai bé sinh đôi đang ngủ trên giường.
Lại nhìn sang tôi.
Không hỏi bất cứ điều gì.
Chỉ vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Sau này muốn ăn gì cứ nói với chị.”
Hôm đó.
Niệm An thật sự ăn liền hai bát hoành thánh.
Tôi tìm được một công việc thu ngân ca đêm tại cửa hàng tiện lợi.
Thời gian làm việc từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng.
Ban ngày vừa hay có thể ở nhà chăm con.
Trong cửa hàng chỉ có tôi và bà chủ.
Bà ấy là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.
Nghe tôi kể phải một mình nuôi ba đứa trẻ.
Bà không hỏi thêm câu nào.
Lập tức nhận tôi vào làm.
“Buổi tối bọn trẻ làm sao đây?”
Bà hỏi.
“Tôi sẽ để anh cả trông hai em.”
“Thằng bé mới hơn ba tuổi thôi mà?”
“Có ổn không?”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi khẽ cười.
“Ổn hay không cũng phải ổn thôi.”
Mỗi tối trước khi ra ngoài làm việc, tôi đều khóa cửa cẩn thận, đóng kín cửa sổ.
Nước nóng, sữa bột, bánh quy… tất cả đều được đặt ở nơi Niệm An có thể với tới.
Tôi dạy con:
“Nếu hai em khóc thì sờ mặt em xem sao.”
“Nếu em đói thì pha sữa.”
“Mẹ sẽ về khi trời sáng.”
Lần nào Niệm An cũng gật đầu thật mạnh.
“Mẹ cứ đi đi.”
“Con sẽ chăm sóc các em thật tốt.”
Ngày đầu tiên đi làm, tôi gần như chạy một mạch về nhà.
Khi mở cửa ra.
Hai bé sinh đôi đang ngủ rất ngon trên giường.
Niệm An cũng ngủ gục bên thành giường.
Trong tay vẫn nắm chặt bình sữa.
Sữa trong bình đổ mất một nửa.
Ga giường ướt một mảng lớn.
Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế ngủ cho ba đứa trẻ.
Đắp chăn cẩn thận.
Rồi ngồi xuống bên giường.
Tôi rất muốn chợp mắt một lát.
Mí mắt nặng trĩu đến mức không mở nổi.
Thế nhưng phải rất lâu sau tôi mới ngủ được.
Mỗi ngày, tổng thời gian ngủ ngắt quãng của tôi chỉ còn khoảng bốn tiếng.
Tôi buộc bản thân phải ngủ.
Nếu không, sẽ chẳng còn sức để gắng gượng sang ngày hôm sau.
Lương ở cửa hàng tiện lợi không cao.
Một tháng 3.200 tệ.
Ca đêm kéo dài mười tiếng.
Ban ngày tôi còn nhận thêm việc thủ công.
Xâu hạt, may nhãn mác…
Cộng lại mỗi tháng cũng kiếm được gần 5.000 tệ.
Chị Trần không lấy tiền hoành thánh.
Thế nên tôi thường giúp chị rửa bát, nhặt rau.
Cuộc sống cứ từng chút một được chắp vá như thế.
Có một đêm khuya.
Cửa hàng tiện lợi chẳng có mấy khách.
Bà chủ nấu hai bát mì.
Hai người ngồi đối diện nhau vừa ăn vừa trò chuyện.
Ăn được một lúc.
Bà ấy đột nhiên hỏi:
“Cô gái tốt như em, sao chồng em lại nhẫn tâm để em một mình nuôi ba đứa nhỏ thế?”
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại.
Rồi tôi cười.
“Biết làm sao được.”
“Ai bảo năm đó là em tự nguyện cơ chứ.”
Bát mì rất nóng.
Nóng đến mức hốc mắt tôi cay xè.
Gần một tháng trôi qua.
Phía Phó Cảnh Sâm không hề có bất kỳ tin tức nào.
Ngoài ngày hoàn tất thủ tục ly hôn.
Tôi nhận được một tin nhắn thông báo từ cơ quan dân chính.
Tôi nhìn màn hình điện thoại thật lâu.
Sau đó xóa đi.
Dứt khoát.
Sạch sẽ.
Không để lại chút dấu vết nào.
Thế nhưng lại có một người khác gọi điện cho tôi.
Hôm đó vào buổi chiều.
Tôi đang ngồi xổm trước cửa hẻm nhặt rau.
Niệm An dẫn hai em sinh đôi ngồi thành hàng trên bậc cửa.
Ba anh em cầm cành cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc trên nền đất.
Điện thoại đổ chuông.
Là một số lạ.
Tôi lau khô tay rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ.
Vừa xa lạ.
Lại vừa quen thuộc.
“Xin hỏi cô là Tô Vãn phải không?”
“Là tôi. Xin hỏi cô là ai?”
“Tôi là Ôn Dĩ Tình.”
Cô ta dừng lại một chút.
“Có lẽ Cảnh Sâm từng nhắc tới tôi rồi.”
Lá rau trong tay tôi rơi xuống chậu nước.
Bắn lên vài giọt nước nhỏ.
Đương nhiên tôi biết Ôn Dĩ Tình.
Bạch nguyệt quang trong lòng Phó Cảnh Sâm.
Xinh đẹp.
Xuất sắc.
Gia thế tốt.
Là cặp trai tài gái sắc được cả vòng bạn bè của họ công nhận.
“Từng nhắc.”
Tôi vớt rau lên.
Giọng bình thản đến mức chính tôi cũng bất ngờ.
“Ôn tiểu thư tìm tôi có việc gì sao?”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ.
“Không có gì quan trọng.”
“Tôi chỉ muốn xác nhận xem Cảnh Sâm thật sự đã ly hôn chưa thôi.”
“Trong công ty có người bàn tán chuyện này, tôi còn không tin.”
“Anh ấy nói là cô chủ động đề nghị ly hôn.”
“Ký xong giấy tờ là rời đi luôn.”
“Dứt khoát lắm.”
Khi nói những lời ấy.
Giọng cô ta không hề mang ý khiêu khích.
Ngược lại còn có chút khó hiểu.
Giống như thật sự không thể hiểu nổi.
Vì sao lại có người chủ động rời bỏ một người đàn ông như Phó Cảnh Sâm.
“Đúng vậy.”
“Ly hôn rồi.”
Tôi đáp.
“Chúc mừng hai người.”
“Chúc mừng gì chứ.”
“Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Cô ta thản nhiên bổ sung.
“Nhưng nếu cô đã nói vậy, tôi thay mặt anh ấy cảm ơn cô đã thành toàn.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đặt điện thoại bên cạnh chậu nước.
Tiếp tục nhặt rau.
Niệm An ngẩng đầu nhìn tôi.
“Mẹ ơi, ai gọi vậy?”
“Một cô nào đó thôi.”
“Mẹ không quen.”
“Ồ.”
Niệm An đáp một tiếng.
Rồi cúi đầu tiếp tục vẽ.
Chị Trần từ trong nhà đi ra.
Vừa nhìn thấy mặt tôi đã sững người.
“Vãn Vãn, em sao thế?”
Tôi đưa tay lau mặt.
Lúc ấy mới phát hiện mặt mình toàn là nước.
“Không sao đâu.”
“Nước bắn lên lúc rửa rau ấy mà.”
Thật ra.
Cuộc điện thoại đó không khiến tôi quá đau lòng.
Thật đấy.
Điều khiến tôi đau lòng là…