Ngày ta chế/t cũng là ngày đại hỷ của vị hôn phu.Trong ngôi miếu hoang nơi ngoại thành, ta thất khiếu chảy má/u, gục trên bồ đoàn, nước mắt lăn dài trước pho tượng Quan Âm phủ đầy bụi bặm. “Con kiếp này chưa từng thẹn với trời đất, vậy cớ gì lại rơi vào cảnh bị người thân phản bội, bằng hữu ruồng bỏ?” Quan Âm không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn ta bằng ánh mắt bi thương. Bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Là ai mang theo khí lạnh thấu xương, bước từng bước tiến về phía ta? Đôi mắt ta đã mờ, không còn thấy được gì, chỉ có thể mỏi mòn hướng về phía ấy, cất tiếng van nài yếu ớt: “Bất kể ngươi là ai, xin hãy thu thập th/i th/ể của ta. Kiếp sau, nhất định ta sẽ báo đáp ngươi.” Hắn run rẩy ôm lấy ta vào lòng, một giọt lệ nóng hổi rơi xuống giữa chân mày ta. Đêm tuyết đầu mùa, trời rét căm căm. Tôn nữ cưng như minh châu trong tay của Trung Dũng hầu, bỏ mạng nơi hoang vu, tuổi đời chỉ vừa tròn mười sáu.
Bình luận