Vẽ Mộng Cùng Người

Chương 2



6.Khi bước chân vào phủ Thái tử, ta đội khăn voan không thấy được Tạ Trầm, chỉ nghe người xung quanh bàn tán, hẳn hắn rất tuấn tú.Chưa kịp suy nghĩ nhiều, bàn tay lạnh ngắt của Tạ Trầm nắm lấy tay ta, dìu ta qua cổng. Ta khẽ siết tay hắn.

Hắn có vẻ ngạc nhiên, ghé sát rỉ tai trấn an:

“Đừng sợ.”

Nước mắt ta tức thì rơi lã chã.Xung quanh vang lên tiếng đùa cợt rôm rả:

“Thái tử gia nói chi với Thái tử phi đó? Cho chúng ta nghe cùng đi.”“Phải đấy, hiếm thấy Thái tử cười tươi thế này, ngày vui, hãy nói ra cho bọn ta hoan hỉ thêm.”

Tạ Trầm khẽ cười, đỡ ta bước lên bậc thềm, rồi đáp gọn:

“Bí mật.”

Mọi người vui vẻ cười ồ, còn ta dưới khăn voan thì cắn chặt môi, sợ bật tiếng nức nở.

Đến khi ở riêng một mình, tâm tư ta mới dần tĩnh lại, ngồi trông chờ Tạ Trầm. Vậy mà hạ nhân đến bẩm trong hốt hoảng:

“Nương nương, Thái tử gia ở tiền viện ngất xỉu rồi!”

Ta vội chạy tới tiền viện, trên đường nghe bọn họ giải thích: vì hôm nay Thái tử thành hôn, khách khứa dâng rượu ồ ạt. Dù có người can, nhưng Tạ Trầm bảo ngày vui, cứ tự nhiên.Hoàng thượng và Hoàng hậu rời đi, đám người càng thêm thỏa sức ép rượu. Thái y bảo, hắn vốn thể nhược, xưa nay không đụng đến rượu, nay đột nhiên uống nhiều, sao chịu nổi.

Ta còn nguyên xi lối trang điểm của tân nương, chỉ vừa dỡ bỏ mũ miện nặng nề, nên trông nhẹ nhàng hơn hẳn. Thấy ta, ánh mắt mọi người đều sáng lên kinh ngạc, bởi nhan sắc này đến cả Thôi Uyển cũng không thể phủ nhận.

Thành thử, nàng xưa nay không thích ta ra ngoài, lo ta chiếm hết hào quang của nàng.

7.Thấy ta tới, Tạ Mặc – đệ đệ ruột của Tạ Trầm – mới giãn lông mày:

“Tẩu tẩu đến rồi ư, đều tại ta không ngăn nổi bọn họ, khiến đại ca lại chịu khổ.”

Ta nhẹ lắc đầu, hiểu nỗi lo của hắn, bèn hỏi:

“Không can hệ gì đến đệ. Điện hạ hiện thế nào?”

Tạ Mặc ngoảnh nhìn vào trong, đáp:

“Thái y đang châm cứu giải rượu cho huynh ấy, e còn tốn thời gian.”

Ta khẽ thở phào, sai người mang y phục mới đến cho Tạ Trầm, rồi nhìn Tạ Mặc với vẻ biết ơn:

“Hôm nay may có đệ, nếu không Điện hạ còn uống nhiều hơn. Đệ sang gian bên nghỉ tạm đi, bên này hẳn phải chờ lâu. Đệ cũng đã uống không ít, qua đó dùng trà giải rượu.”

Nghe ta nói, nét căng thẳng trên mặt Tạ Mặc mới giãn ra. Ta dẫn hắn đến phòng kế bên, đích thân pha trà mời.

Có lẽ vì chưa thân quen, hai người ngồi xuống chẳng biết nói gì. Tạ Mặc đành liên tục nhấp trà để tránh bối rối.Ta khẽ cười, cũng không gợi chuyện, đứng lên ra ngoài.

Nghe Thái y báo tin chính xác, ta mới an lòng, liền cho Tạ Mặc biết. Hắn cũng bớt lo, giãn hẳn nét mặt:

“May huynh ấy vô sự, nếu không ta thật khó yên. Tẩu tẩu, ta xin phép về trước. Hôm khác lại đến thăm tẩu và đại ca.”“Được, đệ đi đường cẩn thận.”

Ta tiễn hắn rời đi, vô ý đánh rơi tách trà xuống đất. Mệt mỏi hiện rõ trên mặt, ta chỉ bảo nha hoàn thu dọn rồi vội vào gặp Tạ Trầm.

Hắn ngủ say, có lẽ vì men rượu, đôi má thoáng ánh hồng. Ta thấy hắn vô cùng đáng yêu, chẳng muốn rời mắt.Không biết ta ngắm hắn đã bao lâu, bỗng quản gia vội bước vào bẩm:

“Nương nương, Tứ Hoàng tử điện hạ còn chưa về tới phủ đã hôn mê, trên người nổi đầy mẩn đỏ, Thái y vừa chạy tới cứu chữa, nói rằng có lẽ bị dị ứng.”

Ta thở dài, chau mày:

“Chẳng hiểu hai huynh đệ này sao lại thành ra thế. Ngươi lập cho ta một danh sách, xem Tứ Hoàng tử hôm nay đã ăn những gì, gửi Thái y xem. Phải rồi, khi Điện hạ tỉnh, hắn còn uống thêm chén trà.”

Quản gia vâng mệnh lui ra, ta tiếp tục ở bên Tạ Trầm, lặng lẽ ngắm hắn.Chẳng rõ kiếp trước hắn gây nên nghiệt gì, mà lại có một đệ đệ như thế…

8.Trong giấc mộng ấy, Tạ Trầm hoàn toàn không đề phòng Tạ Mặc, nhưng Tạ Mặc lại hạ độc thủ với huynh trưởng. Đến khi Tạ Trầm mê man mấy ngày rốt cuộc tỉnh lại, Tạ Mặc tới thăm – cũng là lần đầu tiên ta chạm mặt hắn.

Sau khi Tạ Mặc đi khỏi, Tạ Trầm nắm tay ta, bảo rằng đó là đệ ruột cùng mẫu thân sinh với chàng, sau này nếu chàng gặp chuyện gì, ta có thể tìm Tạ Mặc giúp đỡ, vì hắn là cánh tay đắc lực của chàng.

Ta gật đầu vâng dạ, thế nhưng chẳng bao lâu sau, mùa thu săn bắn vừa khởi, Tạ Trầm đã bị trọng thương. Mũi tên ấy chỉ cách tim của chàng một sợi chỉ mong manh.

Mọi người hoảng loạn vô cùng, riêng ta run rẩy giữa cơn khiếp sợ trùm phủ. Một là ta sợ Tạ Trầm vong mạng. Hai là bởi chính mắt ta thấy rõ, mũi tên nọ do Tạ Mặc bắn về phía Tạ Trầm.

Đợi khi Tạ Trầm thoát cơn nguy kịch, tim ta mới buông lỏng, liền thoáng bắt gặp nét nuối tiếc lóe lên trên gương mặt Tạ Mặc. Ta ngoảnh đi, chỉ chăm chú dán mắt vào sắc diện nhợt nhạt của Tạ Trầm.

Lúc họ vừa tiến vào trường săn, ta đã thấp thỏm không yên. Thân thể Tạ Trầm vốn yếu nhược, mà ta, một Thái tử phi chẳng mấy ai để tâm, lẻn ra ngoài cũng chẳng bị ai phát hiện. Thoạt trông thấy Tạ Trầm, ta liền chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp kia.

Từ đó, ta vô cùng cảnh giác với Tạ Mặc, nhưng nào dám nói thực với Tạ Trầm, sợ chàng không gánh nổi sự thật.

Về chuyện Tạ Mặc dị ứng với đậu phộng, ta cũng tình cờ phát hiện qua một sự cố. Hôm đó, yến mừng thọ Hoàng hậu dâng thứ rượu ngâm hoa lạc (đậu phộng). Có lẽ Tạ Mặc không biết bản thân sẽ mẫn cảm, hơn nữa lúc ấy hắn được Hoàng thượng sủng ái, tâm trạng phấn khởi, bèn uống rất nhiều. Lần đó, suýt nữa Tạ Mặc mất nửa cái mạng. Ta khắc ghi điều này, tuyệt chẳng quên.

Ta dám chắc chuyện ép Tạ Trầm uống rượu hôm nay có “công” của Tạ Mặc. Phải ra tay trước mới được, mà ta cũng không tính quá độc ác – chỉ trút nửa gói bột đậu phộng thôi.

Ta muốn tích phúc cho Tạ Trầm, không thể để chàng chết sớm như kiếp trước. Hơn nữa, cũng coi như nhắc nhở Tạ Mặc, từ nay phải biết tránh xa đậu phộng, giữ lại mạng nhỏ của chính mình.

9.Tạ Trầm tỉnh lại vào sáng hôm sau. Khi ấy, ta mới vừa xem qua nội vụ Đông Cung.

Bởi còn dư âm ngày thành hôn, chàng vẫn khoác ngoại bào đỏ phủ ngoài áo choàng đen. Có điều, khi cơn say tiêu tan, sắc đỏ tươi lại càng tôn thêm vẻ xanh xao của chàng, đến nỗi những mạch máu ẩn dưới làn da cũng thấp thoáng hiện rõ.

Ta vẫn đang thất thần ngắm chàng, Tạ Trầm đã mỉm cười trước:

“Mớ việc này hẳn là rối rắm lắm? Nếu có chỗ nào chưa tường, nàng cứ hỏi ta. Nếu ta vắng mặt, nàng tìm Cố thúc, người theo hầu ở Đông Cung từ bé, mọi chuyện đều rành cả.”

Ta gật đầu, không sao rời mắt khỏi gương mặt chàng:

“Được.”

Tạ Trầm càng vui, nụ cười rạng rỡ. Mỗi lần chàng cười, mắt cong như trăng khuyết, nơi khóe mắt phải có một nốt ruồi son càng thêm nổi bật.

Mặt ta nóng bừng, vội giục chàng ngồi xuống. Ý cười trên gương mặt chàng chưa kịp tắt, đã nghiêm túc nhìn ta mà tạ lỗi:

“Hôm qua là ta không tốt, khiến nàng lo lắng. Việc bên ngoài, ta sẽ xử trí.”

Ta thầm nghĩ: “Chuyện này liên quan gì đến chàng, rõ ràng là do đệ tốt của chàng gây họa.”Nhưng điều đó chẳng hợp với vẻ hiền hòa nhu thuận ta đang cố diễn, nên chỉ khẽ khàng nói:

“Thân thể chàng mới là quan trọng nhất.”

Nghe thế, nụ cười của Tạ Trầm dần phai, ánh mắt thoáng gợn sầu lo:

“Vốn ta không nên liên lụy nàng. Thân thể ta bất trắc, nhưng nàng an tâm, nếu tới ngày ấy thật, ta sẽ sắp xếp đâu vào đấy cho nàng.”

Trời ơi, ai mới tân hôn ngày thứ hai lại nói lời xúi quẩy này chứ? Dẫu vậy, nhìn gương mặt của chàng, ta có hơi mủi lòng.

Ta vẫn cương quyết bảo:

“Điện hạ nhất định phải sống tốt.”

Ta không muốn làm quả phụ.

10.Vì Tạ Trầm ngủ mê tới gần trưa, nên chúng ta vào cung bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu hơi muộn. Vậy mà không ai trách tội, chỉ trừ Thuần Quý phi.

Phụ hoàng, mẫu hậu chàng rất ưng ta. Chúng ta vừa hành đại lễ xong, Thuần Quý phi đã không kiêng nể phá bầu không khí hòa hợp:

“Nương nương nên sớm chọn phi cho Thái tử, xem kìa, mới ngày đầu tân hôn, sắc diện Thái tử đã khá lên không ít. Thái tử phi lần này quả thật xung hỉ thành công.”

Thuần Quý phi ở bao năm chốn cung cấm, mà sao miệng chưa bị xé nát? Bởi nàng là kẻ có chỗ dựa mạnh nhất triều đình.

Tổ phụ nàng giữ chức quan siêu nhất phẩm, là cựu thần ba triều; phụ thân và huynh trưởng cầm mười vạn binh mã, vào sinh ra tử nơi sa trường; tỷ ruột gả xa sang Mông Cổ hòa thân, nay đã hạ sinh hai trai một gái, địa vị vững vàng.

Ngay cả Hoàng thượng, Hoàng hậu cũng tránh đôi lời nặng nề với nàng, huống hồ ta – một Thái tử phi không được sủng, lại đến từ phủ Thôi Quốc Công vốn chẳng có thực quyền – tất nhiên nàng chẳng nể mặt.

Nhưng không sao, đây là “sân nhà” của Hoàng hậu.

Hoàng hậu giữ nụ cười đoan trang nghiêm chỉnh, nhìn ta và Tạ Trầm với vẻ từ ái, nhưng câu nói lại chẳng mấy êm tai:

“Chỉ cần thân mình A Trầm có chút khởi sắc, bổn cung đều vui. Còn về Thái tử phi, đức hạnh ôn hòa, nếu muội thích, cứ thường mời nàng sang cung mình ngồi chơi. Thứ nhất giết thời gian, thứ hai biết đâu chừng cung muội lại có tin vui?”

Lời này là ý gì? Chẳng hóa ta là bùa may mắn à?

Có điều, Hoàng hậu ra tay quả nhiên đánh đúng chỗ đau. Thuần Quý phi bao năm không thể mang thai, im lặng mất hai giây, rồi nặn ra một nụ cười:

“Vậy thần thiếp xin rửa mắt mong chờ.”

Chậc, một màn hay ho đấy. Ta và Tạ Trầm đều là bậc hậu bối, đương nhiên không chen vào.

Nhân lúc nâng chén trà, ta liếc Hoàng thượng ngồi trên, thần sắc ông chẳng gợn chút biến đổi, tựa như một phụ thân chờ đợi bao năm để thấy nhi tử thành thân, nay toại nguyện nên hết mực hài lòng.

Ta nhấp một ngụm trà, thầm nghĩ người trong cung này quả thực thú vị. Mà ta cũng có chút phân vân, nên ra tay giúp Hoàng hậu hay nên ủng hộ Thuần Quý phi trước đây?




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.