Dù sinh hoạt hằng ngày không đến mức gặp vấn đề lớn, nhưng căn nhà dường như đã mất đi cảm giác ấm áp quen thuộc trước kia.
Cho đến một ngày nọ, Cố Minh Dục tham dự một buổi tiệc thương mại, trở về nhà đã là khuya.
“Dì Từ đâu? Hôm nay tôi đã nói là có xã giao rồi, sao trong nhà chẳng chuẩn bị gì cả?”
Anh gọi điện cho phòng người giúp việc, giọng trầm xuống hỏi.
Không lâu sau, dì Từ vội vã chạy ra phòng khách, cuống quýt nói:
“Xin lỗi Thiếu tướng Cố… trước đây tất cả những việc ngài cần mỗi tối khi về nhà đều do phu nhân tự tay làm cả, nên chúng tôi quen rồi, quên không chuẩn bị cho ngài…”
“Cả canh giải rượu mà ngài nói… cũng đều do phu nhân tự mình đi mua nguyên liệu, đứng trong bếp ninh nấu mấy tiếng liền, chưa bao giờ để chúng tôi nhúng tay…”
“Nếu ngài muốn uống, tôi sẽ đi xem làm thế nào…”
Tim Cố Minh Dục như bị thứ gì đó khẽ đánh trúng, trong khoảnh khắc nảy sinh một cảm xúc kỳ lạ.
Hóa ra… tất cả những thứ ấy đều do cô ấy tự tay chuẩn bị từng chút một.
Trước kia anh cũng biết, cô rất để tâm đến gia đình này.
Nhưng chưa bao giờ, cảm giác hối hận lại rõ ràng như lúc này… thậm chí còn mang theo chút áy náy đối với cô.
Từ sau hôm đó, Cố Minh Dục thường xuyên lấy cớ đi công tác, dần dần rất ít khi về nhà.
Anh thường xuyên vắng nhà, còn Tô Thanh Vận thì ngày càng tự do tự tại — hết spa lại đến salon làm tóc, chăm chút sắc đẹp chẳng mấy khi thấy mặt ở nhà.
Cố Dật và Cố Điềm không còn người đưa đón đi học. Trước kia, để lấy lòng bọn trẻ, Tô Thanh Vận còn hay lén xin nghỉ học cho chúng, dẫn ra ngoài chơi.
Hai đứa trẻ dần học theo, thậm chí chẳng thèm đến trường, suốt ngày trốn học lang thang bên ngoài.
Tô Thanh Vận biết chuyện cũng chẳng để tâm.
Chẳng bao lâu nữa cô ta sẽ trở thành thiếu phu nhân nhà họ Cố, hai cái “đuôi” ấy, lo làm gì cho mệt.
Dưới sự ngầm cho phép của Tô Thanh Vận, đám người giúp việc trong nhà cũng dần không coi hai đứa trẻ ra gì.
Không chỉ không ai đưa chúng đi học, ngay cả ba bữa một ngày cũng chẳng ai đặc biệt chuẩn bị cho.
Chúng chỉ có thể đợi đến khi Tô Thanh Vận ăn xong, mới lén ăn ké chút đồ thừa.
Ánh nắng mùa hè thiêu đốt cả kinh thành, điều hòa trong biệt thự nhà họ Cố ù ù chạy không ngừng.
Cố Dật và Cố Điềm nằm bò trên thảm phòng trò chơi lắp lego, thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía Tô Thanh Vận đang thử son trước gương trang điểm.
“Dì Thanh Vận…” Cố Điềm rụt rè lên tiếng, “Chúng con có thể đi ăn kem không? Dì đã hứa rồi mà…”
Tuần trước, bố lại mua cho dì Thanh Vận trang sức mới, dì ta vui quá, đá đá hai đứa đang nằm dưới đất rồi tiện miệng nói sẽ dẫn chúng đi ăn kem.
Thế nhưng Tô Thanh Vận không thèm quay đầu lại, bực bội đáp:
“Không thấy dì đang bận à?”
“Nhưng mà…” Cố Dật lấy hết can đảm, lí nhí nói, “Tuần trước dì đã nói sẽ dẫn chúng con đi…”
“Phiền chết đi được!” Tô Thanh Vận đột ngột quay người lại, thỏi son trong tay quệt lệch, để lại một vệt đỏ chói mắt nơi khóe môi.
“Suốt ngày chỉ biết ăn! Nhìn xem bọn nhóc mập lên thành dạng gì rồi!”
Hai đứa trẻ sợ hãi co rúm lại.
Từ sau khi mẹ rời đi, chúng chưa từng cảm nhận lại được sự quan tâm của dì Thanh Vận nữa.
Nụ cười dịu dàng thân thiết ngày xưa biến mất, thay vào đó là những cái cau mày mất kiên nhẫn và tiếng quát mắng sắc lạnh không ngừng.
“Cút về phòng của mình!” Tô Thanh Vận rút khăn ướt lau khóe miệng, cau mày quát, “Nhìn thấy bọn mày là đã thấy phiền!”
Nước mắt Cố Điềm dâng đầy hốc mắt, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Lần trước nó khóc, dì Thanh Vận đã véo mạnh vào đùi nó, còn đe dọa rằng nếu dám nói cho bố biết, sẽ ném hết những món đồ chơi mà nó thích nhất đi.
Do suy dinh dưỡng kéo dài lại thêm việc luôn sống trong sợ hãi, Cố Dật cuối cùng cũng ngã bệnh.
Khi Cố Minh Dục đội mưa vội vã trở về nhà, Cố Dật đã sốt cao đến đỏ bừng cả mặt, thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy.
Bác sĩ gia đình đang truyền dịch cho cậu bé, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Sao lại nặng thế này?”
“Thiếu tướng Cố,” bác sĩ hạ thấp giọng, vẻ mặt trầm trọng, “Cậu bé sốt cao đã liên tục bốn tiếng rồi, nếu chậm thêm nữa rất có thể sẽ gây viêm phổi.”
“Thể trạng của cháu vốn đã yếu, lẽ ra phải được điều trị sớm hơn.”
Ngực Cố Minh Dục thắt lại.
“Còn Tô Thanh Vận đâu? Sao từ nãy đến giờ tôi không thấy cô ta?”
Quản gia do dự một chút, cuối cùng vẫn nói thật: “Cô Tô nói… nói chỉ là cảm lạnh nhẹ, cô ấy đi dự tiệc sinh nhật của phu nhân họ Lý rồi, không tiện từ chối…”
Cố Minh Dục rút điện thoại ra, gọi cho Tô Thanh Vận.
Chuông reo rất lâu mới được bắt máy, trong nền là tiếng cười nói ồn ào cùng âm nhạc.
“Minh Dục?” Giọng Tô Thanh Vận mang theo men say vui vẻ, dường như hoàn toàn không để chuyện này trong lòng.
“Cố Dật sốt gần bốn mươi độ rồi, cô đang ở đâu?”
“À… em về ngay!” Lần đầu tiên Cố Minh Dục nói chuyện với cô ta bằng giọng nặng nề như vậy, Tô Thanh Vận lập tức trở nên hoảng loạn, uất ức: “Thật xin lỗi, Minh Dục, em cứ tưởng chỉ là cảm cúm bình thường… em lập tức quay về.”
Một tiếng sau, Tô Thanh Vận vội vàng trở lại, trên người vẫn là chiếc váy dạ hội, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, xinh đẹp.
Cô ta đỏ hoe mắt, nhào đến trước mặt Cố Minh Dục, dáng vẻ đáng thương: “Minh Dục, em thật sự không biết Tiểu Dật bệnh nặng đến vậy…”
Cố Minh Dục nhìn lớp trang điểm hoàn hảo trên mặt cô ta, cùng mùi rượu còn chưa tan, trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội khó chịu.
Nhưng đối diện với gương mặt từng khiến anh ngày đêm nhung nhớ ấy, cuối cùng anh vẫn mềm lòng: “Lần này thôi, lần sau chú ý hơn.”
Đêm khuya, cơn sốt của Cố Dật cuối cùng cũng hạ xuống đôi chút.
Điện thoại của Cố Minh Dục lại vang lên, là cuộc gọi khẩn từ trợ lý.
“Thiếu tướng Cố, bên công ty có tình huống khẩn cấp, cần ngài xử lý ngay.”
Anh nhìn đứa con trai đang ngủ say trên giường bệnh, do dự một lát rồi nói: “Thanh Vận, cô trông chừng thằng bé trước, tôi xử lý xong sẽ quay lại.”
Tô Thanh Vận ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt dịu dàng như nước: “Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Dật.”
Cố Minh Dục vội vã rời đi, nhưng khi tới cửa bệnh viện, sờ túi mới phát hiện mình để quên chìa khóa xe trong phòng bệnh.
Anh quay lại, vừa đi đến trước cửa phòng thì nghe thấy bên trong vang lên giọng nói chói tai của Tô Thanh Vận:
“Thằng nhóc chết tiệt, giả bộ cái gì! Hại tao còn không dự xong bữa tiệc!”
Giọng Cố Dật mang theo tiếng khóc, yếu ớt vang lên: “Cháu xin lỗi, dì Thanh Vận… cháu không cố ý đâu…”
“Tao cảnh cáo mày, đừng có giả đáng thương trước mặt bố mày!” Giọng Tô Thanh Vận lạnh lẽo đến đáng sợ, không hề có chút mềm lòng nào. “Nếu dám nói lung tung, xem tao xử mày thế nào!”
“Cháu… cháu sẽ không nói đâu…” Cố Dật nức nở, “Cháu ngoan mà… xin dì đừng đánh cháu…”
“Hừ, coi như mày biết điều. Giống hệt con đàn bà đê tiện mẹ mày—”
Đứng ngoài cửa nghe thấy tất cả, tâm trí Cố Minh Dục chấn động dữ dội. Hình tượng người con gái thuần khiết, lương thiện mà anh từng yêu sâu đậm, trong khoảnh khắc hoàn toàn sụp đổ.
“Rầm!”
Cửa phòng bị đá tung, phát ra tiếng động lớn.
Tô Thanh Vận hoảng sợ quay đầu, đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Cố Minh Dục.
“Minh… Minh Dục…” Mặt cô ta trong nháy mắt trắng bệch.
Cố Minh Dục đã sải bước tới, giáng thẳng một cái tát mạnh vào mặt cô ta.
“Cút.” Giọng anh lạnh như băng, “Hôm nay, cô mang hết đồ đạc của mình, cút khỏi nhà họ Cố cho tôi.”
“Đừng để tôi phải nhìn thấy cô thêm lần nào nữa.”
“Minh Dục, anh không thể đối xử với em như vậy!” Tô Thanh Vận khóc nấc, trong mắt tràn ngập hối hận, “Chúng ta quen nhau hai mươi năm rồi, anh lại vì chút chuyện nhỏ này—”
Cố Minh Dục hất mạnh tay cô ta ra, ánh mắt lạnh lẽo: “Vứt hết đồ của cô ta ra ngoài. Những thứ tôi mua, không được phép mang đi một món nào.”
Đám người hầu lập tức hành động, từng vali của Tô Thanh Vận bị ném thẳng ra ngoài cổng.
Túi xách hàng hiệu, trang sức, mỹ phẩm cao cấp vung vãi khắp đất, trông như một đống rác lộn xộn.
“Anh sẽ hối hận!” Tô Thanh Vận đứng ngoài cửa gào lên điên loạn, “Cố Minh Dục, anh còn chưa biết đâu! Ngày đó anh ký không phải hợp đồng mua nhà gì cả, mà là đơn ly hôn do chính tay Tiết Hướng Vãn đưa cho anh! Giờ hai người đã chẳng còn bất cứ quan hệ nào rồi!”
“Chính anh là người đã tự tay ép cô ta rời đi!”
“Bốp!”
Lại một cái tát vang dội, cắt ngang những lời độc địa của cô ta.
“Câm miệng!” Giọng Cố Minh Dục lạnh đến cực điểm, “Nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ khiến cô không sống nổi ở kinh thành.”
Cánh cửa lớn đóng sầm lại, chặn đứng mọi tiếng nguyền rủa bẩn thỉu.
Trong phòng khách, bỗng chốc yên tĩnh đến đáng sợ.
“Bố ơi…” Cố Điềm nức nở hỏi, “Mẹ… mẹ thật sự không cần bọn con nữa sao?”
“Không đâu.” Anh khẽ nói, như đang tự trấn an chính mình, lông mày nhíu chặt, “Mẹ con yêu các con như vậy… nhất định không nỡ rời xa các con. Có lẽ mẹ chỉ ra ngoài giải khuây thôi. Chúng ta cùng đi tìm mẹ.”
Cùng lúc đó, tại tiệm gốm “Nê Thú” ở Vân Thành.
“Chị Hướng Vãn ơi, xem con thỏ em nặn nè!” Cô bé nhỏ hí hửng giơ lên một “tác phẩm” xiêu vẹo của mình như khoe báu vật.
Tôi cúi xuống nhìn kỹ, rồi bất ngờ quệt một chút đất sét lên chóp mũi cô bé: “Đúng là thỏ nhỏ rồi! Nhưng thỏ nhỏ phải có cái mũi tròn nữa đúng không?”
Tiểu Nhụy bật cười khanh khách, cũng nắm một nắm đất sét đáp trả.
Hai người nô đùa một lúc, thì Mạnh Trạch Dương bưng ba tách trà nóng đi tới, trên kính mắt anh còn vương chút bùn văng vào.
“Hai người đó,” anh lắc đầu bất lực, nhưng không giấu được nụ cười nơi khóe miệng, “Định biến chỗ này thành chiến trường à?”
Ánh nắng xuyên qua giếng trời chiếu xuống bàn gốm, Mạnh Trạch Dương lấy khăn tay ra, một cách tự nhiên giúp tôi lau đi vết bùn trên má.
Khi nhận ra hai người đứng rất gần nhau, tai tôi khẽ đỏ lên.
Mạnh Trạch Dương là đàn anh của tôi, chúng tôi từng sinh hoạt chung trong câu lạc bộ gốm thời đại học.
Sau khi tốt nghiệp, anh trở về quê nhà Vân Thành. Tiểu Nhụy là con của chị gái anh, người đã mất vì bệnh nặng.
“Chị Hướng Vãn, em vui lắm! Nếu được ở mãi với chú và chị thì tốt biết mấy!”
Tim tôi khẽ rung lên, ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt dịu dàng sau lớp kính của Mạnh Trạch Dương.
Ánh mắt ấy chứa đựng một tia mong chờ cẩn trọng, khiến trái tim tôi khẽ chấn động.
“Em đi thay nước.” Tôi vội đứng lên, bước đi vội vàng.
Trong phòng vệ sinh, tôi nhìn mình trong gương.
Đã ba tháng trôi qua — Quầng thâm dưới mắt tôi đã mờ nhạt, khóe môi không còn căng cứng, những vết thương trên người cũng dần lành lại.
Ánh nắng và gió nhẹ ở Vân Thành dường như cũng đang chữa lành những tổn thương vô hình trên người tôi.
Nhưng khi Tiểu Nhụy nói “muốn được ở mãi cùng nhau”, trước mắt tôi lại hiện lên gương mặt của Cố Dật và Cố Điềm —
Tôi thở dài thật sâu, bước ra khỏi phòng vệ sinh thì bất ngờ chạm mặt ba người đã khuấy động tâm tư tôi.
“Mẹ ơi!”
Cố Điềm lao về phía tôi.
“Mẹ!” Cố Dật cũng chạy lại, ôm chặt lấy chân tôi, đôi mắt ngập tràn nước.
“Chúng con nhớ mẹ lắm! Mẹ ơi, thời gian qua mẹ ở bên hai người này sao? Vì họ mà mẹ bỏ chúng con sao?”
Thằng bé nhìn Tiểu Nhụy đầy địch ý, ánh mắt giận dữ khiến con bé sợ đến nắm chặt lấy vạt áo tôi.
Tôi đứng đơ tại chỗ, hai tay lơ lửng giữa không trung, cuối cùng ngẩng lên nhìn Cố Minh Dục.
“Anh đến đây làm gì?”
“Hướng Vãn… lần này, chúng tôi đến để đưa em về nhà.”
“Nhà?” Tôi bật cười lạnh, “Là cái ‘nhà’ nào?”
“Mẹ ơi, về với tụi con nhé!” Cố Điềm nắm lấy tay tôi, lắc lắc, ánh mắt tràn đầy khát vọng và van xin, không còn chút bướng bỉnh như trước kia.
“Chúng con sẽ không bao giờ chọc mẹ giận nữa!”
“Phải đó mẹ!” Cố Dật vội vàng nói, “Chúng con đã đuổi dì Thanh Vận đi rồi! Ba cũng nói… từ giờ, mẹ là người mẹ duy nhất của chúng con!”
Tôi sững người trong giây lát, rồi đẩy hai đứa trẻ ra: “Mẹ sẽ không về cùng các con đâu.”
“Tại sao?” Nước mắt Cố Điềm trào ra, “Mẹ không yêu bọn con nữa sao?”
Câu hỏi ấy như một con dao cùn, hung hăng đâm thẳng vào tim tôi.
“Không phải chính các con từng nói, không cần người mẹ này, chỉ muốn Tô Thanh Vận làm mẹ của các con sao?”
“Mẹ tự thấy mình có thể không phải là một người mẹ thật sự xuất sắc, nhưng mẹ luôn cố gắng hết sức, dốc lòng chăm sóc, yêu thương các con.”
“Vậy mà chẳng hiểu vì sao… không ai trong các con yêu mẹ cả.”
Hai đứa trẻ đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức không nói nên lời. Nhưng Cố Dật vẫn không chịu buông bỏ, lại nức nở van xin:
“Mẹ ơi, trước kia là bọn con không hiểu chuyện… bây giờ con biết sai rồi. Xin mẹ tha thứ cho bọn con được không?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Tiểu Nhụy bỗng rụt rè lên tiếng:
“Chị Hướng Vãn…” Bàn tay nhỏ bé của con bé siết chặt vạt áo tôi, đôi mắt to xinh đẹp ngập tràn nước mắt, “Chị… chị sắp đi rồi sao?”
Mạnh Trạch Dương cúi người bế cháu gái lên, dịu dàng dỗ dành:
“Tiểu Nhụy, đừng sợ. Chị sẽ không bỏ rơi con đâu… Dù chị chọn đi đâu, chúng ta cũng phải tôn trọng lựa chọn của chị.”
“Hơn nữa, cho dù chị không ở đây, sau này chị vẫn sẽ thường xuyên đến chơi với con.”
Nhìn cảnh ấy, trong lồng ngực Cố Minh Dục bỗng bùng lên một cơn giận vô cớ.
“Tiết Hướng Vãn,” anh bước lên một bước, giọng trầm xuống, “Đừng trẻ con nữa. Bọn trẻ cần em.”
“Là một người mẹ, chẳng lẽ em không muốn nuôi con ruột của mình, mà lại muốn chăm sóc con nhà người khác sao?”
“Tôi trẻ con? Chúng cần tôi ư?” Lửa giận cuộn trào trong ngực tôi.
“Khi họ ép tôi uống nước dứa, họ có cần tôi không?”
“Khi họ đứng trước mặt mọi người nói ghét tôi, họ có cần tôi không?”
“Khi họ gọi Tô Thanh Vận là ‘mẹ’, họ có cần tôi không?”
Mỗi câu hỏi như một cái tát vang dội, khiến Cố Minh Dục cứng họng, không thể phản bác.
“Hãy đưa bọn trẻ rời đi…” Tôi nói chậm rãi, dứt khoát, “Tôi nói lại lần nữa, giữa chúng ta đã không còn gì để nói nữa rồi.”
“Mẹ ơi!” Hai đứa trẻ đồng loạt gào lên, ôm chặt lấy chân tôi không buông, “Xin mẹ đừng bỏ rơi bọn con!”
Tôi cúi người, cứng rắn gỡ từng bàn tay nhỏ ra, mặc cho tiếng khóc và sự giãy giụa của chúng, rồi quay lưng bước đi thật nhanh, không hề ngoảnh lại.
Những ngày sau đó, ba cha con nhà họ Cố luôn túc trực bên ngoài tiệm gốm của tôi.
Qua màn mưa, lờ mờ có thể thấy hai bóng dáng nhỏ bé dán sát vào cửa kính xe, đôi mắt ngóng trông về phía hiệu sách bên này đường.
Bất chợt, cửa xe bên kia đường bật mở.
Cố Điềm cầm một chiếc ô đen quá khổ so với thân hình nhỏ nhắn của con bé, lảo đảo lao về phía cửa tiệm.
Mưa làm ướt váy và đôi giày da nhỏ của con bé, nhưng nó hoàn toàn không để ý, chỉ cố chấp đập mạnh vào cánh cửa đang đóng chặt.
“Mẹ ơi! Con xin mẹ mở cửa!” Giọng trẻ con xuyên qua màn mưa, nghẹn ngào khóc nấc, “Con biết mẹ ở trong đó!”
“Mẹ nhìn thấy chúng con rồi, sao lại không để ý đến con và anh? Mẹ thật sự không cần chúng con nữa sao?”
Ngón tay tôi siết chặt lấy rèm cửa, các khớp trắng bệch.
Mạnh Trạch Dương lặng lẽ đứng bên cạnh tôi, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay đang run rẩy của tôi.
“Lần cuối cùng thôi.” Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Lần này, em sẽ đi nói rõ ràng với họ, chấm dứt tất cả.”
Tôi hẹn họ ở một quán cà phê gần đó. Hai đứa trẻ vừa thấy tôi liền lao tới.
“Hướng Vãn, mấy ngày nay bọn trẻ sống không tốt chút nào, vốn dĩ sức khỏe đã yếu, lại không có mẹ chăm sóc…”
“Tôi biết.” Tôi cắt ngang lời Cố Minh Dục, lấy từ trong túi ra một chiếc túi giấy kraft.
“Đây là nhật ký trưởng thành trước kia tôi làm cho bọn trẻ — từ lúc mới sinh cho đến bây giờ, những điều cần chú ý khi chăm sóc, đều ở trong này.”
“Còn có danh sách dị ứng, hồ sơ dùng thuốc. Chúng cũng không còn quá nhỏ nữa, tôi tin anh có thể tự chăm sóc tốt cho chúng.”
Sắc mặt Cố Minh Dục trong nháy mắt tái nhợt, giọng run rẩy: “Em… em có ý gì? Anh không cần mấy thứ này… Hướng Vãn, em… em không hiểu sao? Chúng tôi chỉ muốn em quay về.”
Tôi cúi đầu cười nhạt, rồi vén váy lên, để lộ vết sẹo ghê rợn trên chân.
Vết sẹo dài như con rết khổng lồ vắt ngang đùi, trông như bị khoét mất một mảng thịt.
“Đây là lần tôi và Tô Thanh Vận bị kẹt trong thang máy. Anh nói cô ta còn phải nhảy múa, nên đã không chút do dự bỏ rơi tôi.”
“Chỉ chút nữa thôi… chỉ một chút nữa, có lẽ cái chân này của tôi đã không giữ được.”
“Mỗi người trong các người đều nói rằng mình không cố ý.” Giọng tôi rất nhẹ, nhưng sắc bén như dao.
“Vậy còn tôi thì sao? Những tổn thương tôi phải chịu đựng, chỉ vì một câu ‘không cố ý’ nhẹ bẫng của các người, là đáng bị bỏ qua sao?”
Cố Điềm đột nhiên òa khóc, lao tới muốn ôm lấy tay tôi:
“Nhưng bây giờ bọn con đã biết sai rồi! Mẹ về đi được không? Chúng con sẽ không như trước nữa!”
Nhìn con bé khóc đến nấc nghẹn, lòng tôi lại bình thản đến lạ, không còn cơn đau thắt quen thuộc nữa.
Tôi chỉ lặng lẽ ngồi đó, chờ tiếng khóc dần nhỏ lại.
“Tôi đã từng…” Tôi khó khăn mở lời, mỗi chữ như bị ép ra từ lồng ngực. “Tôi đã từng thật sự rất yêu các con. Khi Cố Điềm sinh non chỉ nặng hơn hai ký, tôi đã canh bên lồng ấp suốt bảy ngày bảy đêm.”
“Cố Dật bị bạn học bắt nạt, không dám đến trường, mỗi ngày tôi đều đưa con tới tận cửa lớp… Sinh nhật của từng đứa, tôi đều ghi nhớ trong lòng, tự tay làm bánh cho các con…”
“Nhưng tình yêu cũng sẽ bị tiêu hao cạn kiệt.”
“Khi các con nói vĩnh viễn không muốn gặp tôi nữa, và chọn Tô Thanh Vận làm mẹ… thì tất cả tình nghĩa giữa chúng ta đã kết thúc rồi.”
“Hôm nay tôi đến là để nói cho các con biết.” Tôi đứng dậy, đặt tiền cà phê xuống dưới tách, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Tôi sẽ không quay về. Đây không phải là trừng phạt các con, mà chỉ là vì tôi đã có một cuộc đời hoàn toàn mới của riêng mình. Tôi không muốn tiếp tục sa lầy trong quá khứ, cũng không muốn duy trì những ràng buộc vô nghĩa nữa.”
Tôi quay người bước ra ngoài không chút do dự. Tiếng khóc xé lòng của Cố Điềm vang lên phía sau, nhưng bước chân tôi không hề chậm lại.
“Mẹ ơi! Con xin mẹ! Đừng bỏ chúng con!”
Tôi dứt khoát đẩy cửa quán cà phê ra.
Bên kia đường, Mạnh Trạch Dương đang dắt Tiểu Nhụy đứng đợi bên xe.
Vừa nhìn thấy tôi, cô bé lập tức tuột khỏi tay cậu, chạy ào tới.
“Chị Hướng Vãn!” Tiểu Nhụy lao vào lòng tôi, đôi tay nhỏ lo lắng sờ lên mặt tôi. “Chị có sao không? Họ có bắt nạt chị không?”
Tôi cúi xuống bế con bé lên, hôn nhẹ lên gò má mềm mại của nó:
“Chị không sao. Chúng ta về nhà thôi.”
Mạnh Trạch Dương bước tới, không hỏi gì cả, chỉ nhẹ nhàng khoác tay lên vai tôi.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống, tạo thành những mảng sáng tối lấp loáng trên người chúng tôi.
Từ giây phút ấy trở đi, những bóng tối từng bao phủ cuộc đời tôi — sẽ không còn ảnh hưởng đến tôi dù chỉ một chút nữa.
-HẾT-
💖 Góc tâm sự mỏng của bạn beta ~ 💖
Chào mọi người!
Beta truyện này, mình không thu phí, không VIP, cũng chẳng khóa chương. Những gì mình “đổi” chỉ là thời gian, đôi mắt nhức mỏi và vài sợi tóc bạc sớm… để mỗi câu chữ bạn đọc đều tròn trịa và đầy tâm tình.
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn, khiến bạn mỉm cười hay thoải mái một chút thôi, thì hãy tặng mình một cái like, một lời bình, hoặc… một ly trà sữa để bé ún cho có sức beta là vui rồi hihi ~ 💛
🥺 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu (ᵕ̣̣̣̣̣̣﹏ᵕ̣̣̣̣̣̣)
EM KHÔNG PHẢI LÀ MEO ĐÂU Ạ!
📌 Tài khoản donate của bé đây ạ:
0372656360
💗 MB bank
Nguyễn Văn Hà
🥺 “Ủng hộ bé nhaaaaaaaaa!!!!~~” 🥺
🥰5k — đủ làm bé vui líu ríu cả buổi trời
🥰 20k — bé cảm động tới mức muốn ôm điện thoại, rồi có khi hứng lên làm luôn bộ truyện mới
🥰50k — tốc độ ra chương của bé sẽ nhanh như mèo thấy hạt🐱💨
🥰 Không ủng hộ — cũng chẳng sao hết! Chỉ cần bạn đừng đọc rồi lặng lẽ biến mất. Một cái tim hay 1 cái cmt thui cũng đủ làm bé ấm lòng cả ngày ~
—
Cảm ơn bạn vì đã đọc đến tận đây.
Và cảm ơn bạn vì đã thương bé, dù chỉ một chút thôi~~
💖 một bé Beta, người chắp vá câu chữ bằng cả trái tim, sống bằng niềm yêu thương của mọi người 💖