Xuân Sắc Rực Rỡ

Xuân Sắc Rực Rỡ - Chương 1



1

Có lẽ đến đây sẽ hỏi:

“Nữ chính cô chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi bán th/u//ốc di//ệt ch//uột bây giờ đã lấy chồng nhà giàu tại nhẫn nhịn một chút Đàn bà giỏi là biết co biết duỗi coi như vì tiền thôi ”

Thật cũng yêu tiền đấy cũng biết co biết duỗi đấy

mà… cái nhịn quá sức nhịn

Kết hôn bốn năm dám nghĩ đã sống như thế nào

Chồng tên Thẩm Lẫm Ở ngoài là Thẩm tổng quyết đoán mạnh mẽ chỉ biết là cực kỳ thiếu cảm giác an và vô cùng ngang bướng

Ví dụ như tháng gặm móng giò lẩm bẩm:

“Cái móng giò ngấy thật”

Thẩm Lẫm lập tức đầu khóe mắt sắc bén đỏ lên:

“Ngấy Tiểu Xuân món móng giò kho em thích suốt bốn năm nay Giờ em thấy ngấy Hôm nay em ngấy nó ngày mai em sẽ ngấy ai Là Em chắc là sẽ luôn yêu Thề Khoan em chỉ giơ hai ngón tay Em thề nghiêm túc đúng Em đang giấu gì đúng Có thằng khốn nào đang dụ dỗ em đúng Nói tên nó ”

Tôi sững sờ Móng giò dám ăn phim cũng dừng xem vội vàng tra mạng xem cách thề đúng chuẩn Hôm đó Tôi dỗ suốt mười một tiếng đồng hồ thề tận 132 lần mới khiến hạ hỏa

Trời ạ Còn mệt hơn bán th/u//ốc di//ệt ch//uột

Những chuyện như bốn năm hôn nhân tháng nào cũng xảy

Tôi vốn là lấy xong ép đến mức chẳng dám mở miệng Chỉ sợ lỡ sai câu nào bắt đầu nghi thần nghi quỷ mắng đàn ông ngoài là lũ khốn nguyền rủa hết mấy gã cao 1m80 tướng mạo đoan chính cht sạch

Còn lần Khi đeo một sợi dây chuyền chất liệu hợp Cổ dị ứng nổi vài vết đỏ

Buổi tối Thẩm Lẫm tan làm về thấy cổ đồng tử lập tức co rút

Người giúp việc định tiến lên cởi áo khoác cho Anh liền đá văng họ loạng choạng lao đến ôm chặt lòng

Anh cao hơn cả cái đầu lúc cúi gập vùi mặt cổ Hít lấy hít để mùi hương cả khẽ run

Nhìn cứ tưởng đang… hít mèo

Anh sức lực lớn suýt ngh//ẹt th//ở

vẫn cố :

“A Lẫm gì thì từ từ đừng trút giận lên giúp việc Cổ em dị ứng với dây chuyền mới như thôi Anh… buông ôm chặt quá ”

Anh lập tức buông Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng siết chặt vai Đôi mắt đen hẹp dài sắc bén như chim ưng:

“Anh ôm em thì em kêu chặt ai ôm em mới chặt hả Em ai ôm em Nói Thằng khốn đó là ai Nó đang trốn trong biệt thự đúng ”

Lạy ông trời thật sự hiểu nổi não

Tôi bất lực chỉ thể mệt mỏi :

“Không ai khác cả thật sự Em thề”

Anh đỏ mắt trong đáy mắt còn ẩn chút âm u Anh đưa tay nắm chặt tay ngừng vuốt ve nhẫn cưới ngón tay Giọng trầm xuống:

“Tiểu Xuân đây em như thế Sao bây giờ chuyện với đều ngắn gọn thế Em nhiều với đúng Anh đã làm sai cái gì Thằng khốn hơn Em đem lời ngọt ngào hết cho nó đúng Anh chỉ em trong mắt em thể chỉ chứ”

Chỉ bạo lực lạnh nhạt từng thấy bạo lực “quá nhiệt tình” như thế

Tôi là ai khác mà

Ha ha tê liệt

Nhìn bên ngoài vẻ vẫn sống nhưng thật đã “cht” trong lòng từ lâu

Anh chờ trả lời lập tức xoay bắt đầu lục tung cả căn nhà

Anh mở tủ hất bàn đạp tủ bếp

Trong nhà vang lên đủ thứ tiếng “choang choang bốp bốp”

Lọ hoa pha lê trị giá hàng chục triệu vỡ tan tành tượng trầm hương quý giá xô ngã sóng soài đất

Người giúp việc đầy thương cảm ai nấy đều cúi gằm mặt dám thở mạnh

Tôi im tại chỗ chằm chằm Thẩm Lẫm

Chiếc đồng hồ hàng hiệu cổ tay lạnh lẽo ánh lên

Anh vẫn mặc bộ vest dự họp vải vest đắt tiền nhưng do hành động lộn xộn nên giờ đã nhăn nhúm chẳng hình

Tóc rối bù vài sợi rũ xuống trán che mất đôi mắt dài và sắc cả toát vẻ nhếch nhác đáng sợ

Ngay lúc màn hình lướt đầy bình luận:

【Nam chính trai quá mất Cái đường viền hàm còn rõ hơn cả kế hoạch đời dáng vẻ thiếu cảm giác an của ảnh thật sự khiến rung rinh】

【Nữ chính một chung tình như thế thì nên thầm trong bụng 】

【Có thể đổi nữ chính Nam chính xứng đáng với một cô gái hơn chứ cái bà bán thuốc chuột 】

【Phải đó nữ chính còn chịu dỗ nam chính Không dỗ thì dọn về cái khu ổ chuột của cô đừng ở biệt thự nhà nữa】

Tôi thật sự phát điên

Bình luận thì mấy đứa đầu đất còn chồng thì như con chó săn

Đời đúng là bó tay chịu thua

Hôm đó…

Tôi chạy theo Thẩm Lẫm giải thích đến một ngàn lần ( hề phóng đại thiệt luôn đó thề với ba đã đúng một ngàn lần)

Thậm chí còn mang cả giấy xét nghiệm dị ứng làm bằng chứng mà vẫn tin

Anh lục tung căn biệt thự bảy tầng tám lần xem camera giám sát ba lần còn xem mười lần hành trình sáu chiếc siêu xe đậu ngoài vườn

Anh kiểm tra kiểm tra xác nhận gã đàn ông nào biệt thự tiểu tam nào lảng vảng gần nhà cuối cùng mới chịu ngừng phát điên

Thẩm Lẫm chính là kiểu như

Anh tin rằng ở mọi ngóc ngách đời đều vô số đàn ông mê mệt theo đuổi ve vãn giành làm tình nhân của

Anh tin rằng gã nào là yêu

Bất kỳ ai thấy … đều sẽ yêu đến phát cuồng

Cho nên nhất định giấu thật kỹ

Má nó chứ chỉ là con nhỏ bán thuốc diệt chuột ở cái chợ đầu mối thôi mà

Mà thật mặt mũi cũng chỉ gọi là dễ chứ thì tới

Tôi thật sự hiểu nổi đàn ông kiểu gì mà chen làm “bé ba” của chứ

Thật …

Ngoài Thẩm Lẫm thế giới đúng 0 yêu

Tôi biết rõ điều đó

Cho nên bốn năm qua từng nghĩ đến chuyện ly hôn

Bởi vì… sẽ chẳng ai còn yêu nhiều như nữa

Tất nhiên quá giàu đây cũng là một phần lý do

Tóm vẫn luôn nhẫn nhịn cái tính bất an của và cả cái radar bắt sóng tiểu tam siêu nhạy

2

Những chuyện cần nhịn còn nhiều

Suốt bốn năm qua ngoài dạo phố một lần nào

Mỗi lần mua gì Thẩm Lẫm sẽ lập tức sai chuyển bộ sản phẩm trong cửa hàng về nhà để ở nhà mà chọn

Anh cực kỳ cực kỳ hào phóng với

Mấy chục cửa hàng đồ hiệu từ hàng phổ thông đến phiên bản giới hạn từ mẫu kinh điển đến bộ sưu tập mới nhất bày la liệt mặt — tha hồ lựa chọn

Mới đầu thấy sướng để cho hết

Siêu mặt mũi luôn chứ

Let’s làm quý phu nhân nào

Hề hề chị bán thuốc chuột nhà mà cũng xài đồ hiệu mồ mả tổ tiên chắc bốc khói

mà…

Suốt bốn năm trời mua đủ thứ: váy vóc vòng cổ bông tai giày cao gót… thế mà chỉ mặc trong nhà

Vì … bao giờ khỏi cửa

Thẩm Lẫm cho rằng bộ đàn ông thế giới chỉ cần thấy là sẽ yêu

Thế nên nhất định giấu thật kỹ

Phòng ngừa lỡ lòng ai khác

Và đã nhịn kiểu sống tù túng đó suốt bốn năm

Hôm qua… là lần đầu tiên ngoài kể từ khi kết hôn với Thẩm Lẫm

Tôi năn nỉ lâu mới chịu đồng ý

Kết quả lúc dạo phố với lỡ tay chạm điện thoại vô tình bật trúng giao diện camera

Thẩm Lẫm lập tức cho rằng đang chụp ảnh trai ngang qua Về đến nhà là cạch mặt luôn

Thậm chí còn cố tình gọi cô gái từng bắt nạt thời cấp ba – Tô Noãn – về nhà để chọc tức

Ngày dẫn Tô Noãn về…

Tôi đang làm trứng cuộn định đích thân nấu cơm dỗ dành

Vừa ngẩng lên thấy cô cạnh lập tức sững sờ tại chỗ

Người đó… đúng là Tô Noãn

Kẻ từng bắt nạt đã đánh gãy tay ngay kỳ thi đại học – cơn ác mộng kéo dài suốt ba năm cấp ba của

Cô mặc váy lụa màu hồng phấn cổ đeo dây chuyền nơ bạc lấp lánh kim cương

Liếc món trứng cuộn trong tay Tô Noãn nhạt như như :

“Bọn em ăn ở nhà hàng Vạn Đỉnh về A Lẫm ca ca no nên thôi khỏi ăn món… trứng cuộn của dì”

Mối hận mới cũ cùng lúc trào dâng trong lòng

Mắt nóng lên bật dậy thẳng tay úp cả đĩa trứng cuộn lên đầu cô

Lớp vỏ trứng vàng óng trượt dài từ tóc cô xuống

Tô Noãn chết tại chỗ phản ứng kịp

Không khí im phăng phắc suốt ba giây

Rồi cô hét lên một tiếng chói tai đến mức Thẩm Lẫm cũng nhíu mày

Cô định phát cáu nhưng vì Thẩm Lẫm ở đó nên dám mất hình tượng đành nghiến răng trừng mắt với :

“Cô làm cái trò gì hả”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.