Tôi trả lời chỉ chằm chằm Thẩm Lẫm
Thật biết Tô Noãn từng bắt nạt
Tôi chỉ từng với một câu: ghét nhất… là Tô Noãn
Ơ khoan đã
Trong đầu bỗng nảy một ý tưởng – dần dần thành hình rõ nét…
Thẩm Lẫm phạm một — mà còn là nghiêm trọng
Dù biết nhưng vẫn dẫn từng bắt nạt … về nhà
Vậy thì… hình như thể nhân cơ hội giả vờ đau khổ tột độ lấy cớ ly hôn
Lúc đó mà tỏ đau lòng đến mức tranh thủ cầm thêm vài bộ nữ trang hoặc đòi thêm chút tiền bồi thường cũng gì sai đúng
Hơn nữa một khi đã “đau lòng” thế lý do chính đáng để lánh mặt gặp Thẩm Lẫm nữa cũng cần tái hợp
Làm ơn …
Tôi đã phục vụ Thẩm Lẫm – cái chồng siêu cấp nhạy cảm mang danh “radar bắt tiểu tam mạnh nhất hành tinh” – suốt bốn năm trời
Bốn năm “giam lỏng” mỗi tháng dỗ dành đến cả trăm tiếng đồng hồ
Công ty là tài sản hôn nhân nên ly hôn chẳng chia đồng nào nếu giờ nhanh tay lấy ít trang sức đòi ít tiền bồi thường… thì cũng thiệt quá còn gì
Phải biết nắm lấy cơ hội
Hành động thôi
Phải nghĩ cách… khiến của Thẩm Lẫm trông nghiêm trọng hơn nữa
Tốt nhất là kéo dài thời gian Tô Noãn ở
Tôi đang suy tính thì giọng của Thẩm Lẫm kéo về thực tại
Anh lạnh lùng xuống giọng điềm đạm nhưng mang khí thế của một Thẩm tổng ngạo nghễ đỉnh kim tự tháp:
“Tiểu Xuân em thể thích đàn ông khác thì tất nhiên cũng thể dẫn phụ nữ khác về nhà Có vấn đề gì Hay là… em cũng thấy chuyện Vậy cũng thôi chỉ cần em thề rằng từ giờ sẽ bao giờ chụp ảnh bất kỳ đàn ông nào khác nữa sẽ đuổi cô Vương Noãn khỏi nhà”
Tô Noãn sững sờ trố mắt như tin nổi:
“A Lẫm ca ca em là Tô Noãn mà Không Vương Noãn Hơn nữa… ca ca đuổi em ư”
Thẩm Lẫm buồn để ý tới cô chỉ chăm chú
Tô Noãn thoáng lộ vẻ ngượng ngùng xen lẫn tức tối cắn răng trừng mắt
Tôi thì trong lòng đã kế hoạch sẵn
Cố tình cụp mắt một lời gương mặt tỏ … như thể táo bón
Đồng tử Thẩm Lẫm co thở rối loạn thấy rõ:
“Tiểu Xuân em cứ như hũ nút thế mặt Rõ ràng khi lấy em là thích chuyện nhất mà Giờ gặp chẳng buồn mở miệng… rốt cuộc là ý gì”
Tôi trả lời bỏ
Ngay lập tức tay đeo đồng hồ hàng hiệu của Thẩm Lẫm bắt đầu run lên
Tô Noãn tỏ đáng thương:
“A Lẫm… váy em cô làm bẩn … làm đây… Anh đừng trách cô chắc cô cố ý … nhưng mà em thật sự buồn…”
Thẩm Lẫm nghiến răng bóng lưng im lặng suy nghĩ mấy giây cố tình nâng giọng:
“Vậy thì… Lý Noãn thay đồ ”
Nói xong hề liếc lấy một cái dắt tay Tô Noãn phòng ngủ
Tôi theo bóng hai họ chụp liền một lúc mười tấm ảnh
Sau đó về phòng bắt đầu vui vẻ… thu dọn đồ đạc Nhét vali một đống nữ trang đáng giá
Đồng thời liên hệ với luật sư bắt đầu soạn thảo đơn ly hôn và thông báo cho Thẩm Lẫm
Bình luận màn hình như nổ tung—
【Không chứ Trần Xuân chịu ly hôn thật á】
【Không thể nào Giỡn hoài Cô chỉ là đứa học hết cấp ba ở nông thôn như Thẩm Lẫm chỉ cần nửa tiếng là kiếm số tiền cô làm hai mươi năm ly hôn cái gì mà ly hôn Cô bám chặt lấy cái chân vàng đó là chắc】
【Thẩm Lẫm trai giàu Thẩm Lẫm danh sách Forbes mà tưởng bảng hộ nghèo】
【Thẩm Lẫm tiệc mừng thọ của Từ Hy Thái hậu mà tưởng đồ ăn thừa】
【Thẩm Lẫm số CMND của mà tưởng là số dư tài khoản Tưởng phá sản】
【Đèn thần: Ba điều ước Thẩm Lẫm: Nói 】
【Hacker lấy mất một trăm triệu Thẩm Lẫm tưởng là phí tự động gia hạn tắt】
【Chưa nghèo đến mức đó 】
【Thẩm Lẫm mở bảng truyện sảng văn tưởng là buổi họp tâm sự than nghèo kể khổ】
【Haha tin cô chịu ly hôn thà tin là Tần Thủy Hoàng còn dễ hơn】
【Tham kiến bệ hạ】
Tôi chẳng thèm để tâm mấy lời đó
Sau khi thu dọn đồ đạc xong luật sư cũng mang đơn ly hôn đến
Tôi cầm đơn lên lầu tìm Thẩm Lẫm
Bình luận bùng nổ—
【】
【Cô thật sự ly hôn 】
【Haiz… là nam chính quá đáng thật nhỉ】
Tôi từng bước bước lên cầu thang trải thảm nhung đỏ đầu óc bất giác nhớ về chuyện hồi nhỏ giữa và Thẩm Lẫm
Hồi nhỏ…
Mẹ làm giúp việc cho nhà họ Thẩm là con gái của giúp việc Còn Thẩm Lẫm là con trai duy nhất của nhà họ Thẩm Mọi đều gọi là chủ Thẩm Lẫm
Hồi nhỏ Thẩm Lẫm chắc chứng rối loạn giao tiếp hoặc là kiểu thiên tài lập dị gì đó – chung là… bao giờ mở miệng chuyện
Năm sáu tuổi quản gia đưa Thẩm Lẫm biển chơi
Lũ trẻ khác tụ xây lâu đài cát
Chỉ Thẩm Lẫm một ở góc nghiên cứu xem hàm sóng lượng tử thực sự tồn tại chỉ là một biểu thức toán học trừu tượng
Ba mẹ thì thường xuyên ở nước ngoài bạn bè thì
Trong cả trang viên nhà họ Thẩm chỉ – dù đáp vẫn thể chuyện với từ sáng đến tối biết mệt
Tôi bốn tuổi trở thành bạn chơi của Thẩm Lẫm
Chín tuổi Thẩm Lẫm – từng mở miệng – đã câu đầu tiên trong đời… với
Hôm đó là kỳ nghỉ hè năm lớp Ba tiểu học
Thẩm Lẫm tán cây sách còn thì bên cạnh như thường lệ luyên thuyên mấy chuyện lặt vặt:
“Thẩm Lẫm đang sách về hàm số Thật tớ thích ‘số ấm’ hơn cơ chứ ‘hàm số’ lạnh quá giống như mặt lạnh như băng nên mới thích hàm số
Mà nhắc đến băng tớ biết quán bán trà sữa đá siêu ngon luôn Cậu uống mà nếu là A Lẫm thì chắc nên uống trà sữa nóng Mặt đã lạnh lắm uống lạnh nữa là thành tuyết rơi băng mất
Ơ nhưng mà ‘tuyết rơi băng’ – cái thành ngữ đó dùng như nhỉ Cậu thấy tớ dùng đúng A Lẫm cứ đơ đơ như cục gạch nhỉ Mà tại gọi ‘mặt đơ’ là ‘mặt lạnh’ Mặt mà đơ thì lạnh thật Lạnh như kem ”
Nói đến đây … liếm nhẹ một cái lên má trắng của Thẩm Lẫm
Lần đầu tiên trong đời Thẩm Lẫm phản ứng cảm xúc rõ rệt
Anh ôm má ngẩng đầu lạnh tanh vành tai đỏ bừng hiển nhiên là đang giận
Gập sách định dậy rời
nhận đang tức vẫn vô tư tiếp tục lải nhải:
“Ơ đúng mặt lạnh mà Vậy là… mọi đều sai Mặt đơ là mặt lạnh nha
Tớ thấy tớ giỏi hơn tụi thấy Người là thiên tài tớ cũng là thiên tài chứ
Tớ thấy mẹ tớ là thiên tài nè sáng nào cũng giúp tớ búi tóc công chúa Kiểu tóc công chúa khó làm lắm á nhưng mẹ tớ làm đó Mẹ tớ giỏi Tớ thấy mẹ là giỏi nhất đời mạnh nhất tuyệt nhất
Mà nhắc đến tóc công chúa nghĩ tớ là công chúa Có ở trong lâu đài
Nếu tớ sẽ mời đến chơi nha Cậu đến
À đúng tớ cũng mời cả Tần Thời Duệ nữa trai lắm trai ngang ngửa luôn Cậu nghĩ tớ nên mời ”
Ngay khi đến từ “bạn mới”…
Thẩm Lẫm – đang định rời – lập tức khựng
Ngón tay bấu chặt quyển sách đến mức làm nhăn cả bìa
Và ngay giây tiếp theo chín năm trời im lặng Thẩm Lẫm… mở miệng câu đầu tiên trong đời:
“Cậu đúng là sách về hàm số Tớ uống Cảm ơn ‘Tuyết rơi băng’ dùng như là đúng là kiểu khẩu ngữ tớ thấy dùng Tớ biết Không lạnh giống kem Tớ thấy đúng Cậu là tớ cũng nghĩ mẹ giỏi Sẽ Tớ sẵn lòng đến chơi Tớ… mời ”
Thẩm Lẫm… mở miệng chuyện
Tôi sững đầu óc trống rỗng ngước mặt lên như thể chứng kiến phép màu
Nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên mái tóc đen của Thẩm Lẫm phản chiếu ánh vàng nhàn nhạt chiếu rọi gương mặt lạnh nhạt Xa xa vọng tiếng chim hót lảnh lót
Chúng chín tuổi – mà đã cả “bình luận trực tiếp” (đạn mạc) và hiện tại màn hình đang bay kín lời nhắn dày đặc như mưa—
【Hu hu hu hu a a a a nam chính cuối cùng cũng chịu Tôi nhầm chứ】
【Không thể thiên tài đúng là thiên tài Nữ chính hỏi một loạt mà quên sạch mà nam chính vẫn nhớ còn trả lời đúng thứ tự luôn】
【Từng câu đều đáp chết mất Bạn trai cũ thì đừng là nhớ còn chẳng 】
【Nam chính với nữ chính giống như vầy nè: Thẩm Lẫm-chan Có mặt Cậu thích nhất là gì So với im lặng tớ thích hơn】
【Haha thiên thần nhỏ của Tự dưng nhớ đến một câu: “Ngọn núi trầm mặc cuối cùng cũng ầm vang chỉ vì ” – đu bể nó】
【Rồi thiên tài đại não của Thẩm Lẫm cuối cùng cũng chỗ dùng – bộ dùng để nhớ mớ tào lao của nữ chính】
【Nghe nữ chính khen trai khác chắc nam chính nghiến nát cả hàm】
【Không sai gấp quá mà đến câm bẩm sinh cũng bật tiếng luôn】
【Tôi tuyên bố: Đây là cặp đôi ngọt nhất mà từng thấy】
Thẩm Lẫm cuối cùng… cũng biết
Tôi cứ tưởng sẽ thể thật nhiều với
đến ngày hôm …