AN Ý

Chương 3



Đêm hè mưa rả rích, từng giọt nước theo mái hiên rơi xuống cánh hoa dành dành, biến thành những giọt sương đầu tiên của buổi sớm mai. 

An Ninh mở to đôi mắt tròn xoe như hạt nho, chăm chú nhìn chú chim sẻ nhỏ đang nhảy nhót trên bậu cửa sổ. Nàng thử đưa tay ra bắt, nhưng chỉ chụp vào khoảng không. 

Nhìn đôi tay nhỏ xíu trống không của nàng cùng cái miệng nhỏ đang mím lại, ta không nhịn được bật cười. Ta khẽ hái một đóa dành dành tươi từ cửa sổ, cổ tay khẽ vung, những giọt nước mát lạnh từ cánh hoa rơi xuống bàn tựa như cơn mưa nhỏ. 

Ta cài đóa hoa lên bím tóc vừa buộc gọn gàng của An Ninh. Trong gương đồng, đôi mắt của cô bé sáng bừng, miệng nhoẻn cười rạng rỡ như ánh bình minh. 

Bên nhà, thím Thôi đã bày quầy hoành thánh. 

“Thím ơi, cho cháu hai bát hoành thánh một lớn một nhỏ nhé!” 

“Được rồi, tới ngay đây!” 

Hai bát hoành thánh nóng hổi được bưng lên bàn, hành lá xanh non điểm trên mặt, mùi thơm quyện với hơi nóng làm người ta không thể cưỡng lại. 

Một miếng hoành thánh kèm một muỗng nước dùng, vị ngon ngọt lan tỏa trong miệng. 

“Ngon quá, ngon quá!” An Ninh chỉ ăn một miếng đã vỗ tay reo lên, đôi mắt long lanh sáng ngời. 

“Ha ha ha ha, con bé miệng thật ngọt!” Thím Thôi cười lớn, vẻ mặt đầy thích thú. 

“An Ý tỷ, An Ý tỷ, đây là ai vậy?” 

Con trai út của thím Thôi, cậu nhóc Thôi Tiểu Hà, chạy tới ngồi bên cạnh chúng ta, tò mò hỏi. 

“Đây là muội muội của ta, An Ninh.” 

“An Ý tỷ còn có muội muội nữa à!” 

Tiểu Hà tròn xoe mắt ngạc nhiên, định hỏi thêm, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị anh trai của cậu, Thôi Tiểu Giang, nhấc cổ áo kéo đi mất. 

Thôi Tiểu Giang nhìn ta, khuôn mặt trắng trẻo thoáng ửng đỏ, vẻ ngượng ngùng hiện rõ: 

“Thằng nhóc vô phép ấy, để xem ta trị nó thế nào.” 

Ta khẽ mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: 

“Không sao đâu, Tiểu Hà thật ra rất hoạt bát.” 

Ăn xong bát hoành thánh, ta chuẩn bị trả tiền, nhưng thím Thôi lại kiên quyết từ chối, ta đành thôi. 

Ta dắt tay An Ninh, đeo gùi lên lưng, ôm nàng lên rồi chuẩn bị rời đi. Lúc này, Thôi Tiểu Giang gọi với theo: 

“Đợi chút!” 

Hắn vội chạy đến, đưa những viên kẹo trong tay cho An Ninh, cười ngượng nghịu: 

“Cho An Ninh đấy.” 

An Ninh nhìn ta, thấy ta gật đầu thì vui vẻ nhận lấy, giọng ngọt ngào: 

“Cảm ơn ca ca!” 

“Các cô định đi đâu vậy?” 

“Ra núi Thanh Sơn ngoài thành hái mơ.” 

“Để ta đi cùng các cô.” 

“Ngươi hôm nay không phải đi làm à?” Ta cười trêu. 

“Chuyện này…” Thôi Tiểu Giang thoáng lúng túng. 

“Thôi được rồi, bọn ta đi đây.” 

“Vậy các cô đi đường cẩn thận nhé!” Thôi Tiểu Giang vẫy tay tiễn biệt từ xa. 

Khi tới Thanh Sơn, mặt trời đã lên cao. 

Đúng mùa thanh mai kết trái, khắp núi rải rác không ít người đến hái. 

An Ninh lần đầu nhìn thấy cảnh tượng như vậy, vui sướng đến mức nhảy nhót không ngừng. 

Nỗi buồn đêm qua đã sớm bị nàng quẳng ra sau đầu, trong mắt giờ chỉ còn lại những quả thanh mai xanh mướt, căng mọng. 

Ta bật cười, nhấc nàng lên cao, để nàng tự tay hái thử một quả. Vừa hái được một quả, nàng hớn hở đạp chân liên tục. 

Ta lấy tay áo lau sạch trái thanh mai, mỉm cười hỏi: 

“Muốn ăn thử không?” 

An Ninh reo lên: “Muốn ạ!” Rồi không chờ thêm giây nào, nàng lập tức nhét vào miệng để nếm thử mùi vị. 

Nhưng ngay sau đó, vị chua xộc lên khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn nhó, chân giậm liên hồi. 

Ta cười không ngớt, vội bảo nàng nhổ ra. 

Ánh mặt trời xuyên qua những kẽ lá, rải xuống mặt đất những mảng sáng tối lốm đốm. 

Thoáng chốc, hoàng hôn như dòng vàng tan chảy phủ khắp sườn núi. 

Ta đeo trên lưng chiếc gùi đầy ắp quả, tay dắt An Ninh nhảy chân sáo xuống núi. Nàng nắm một nhành cỏ đuôi chó không biết hái từ đâu, vừa vung vẩy vừa cười vui vẻ. 

“Hôm nay có vui không?” Ta vừa kể chuyện bên giường nàng vừa hỏi. 

An Ninh gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực: 

“An Ninh rất vui!” 

Chơi cả ngày mệt nhoài, An Ninh ngủ say như một chú mèo con. 

Đợi nàng ngủ, ta rón rén ra khỏi phòng, đi vào bếp, bắt đầu ngâm số thanh mai hái được hôm nay. 

Rửa sạch, thái lát, xếp vào hũ, thêm muối ngâm ủ. 

Làm đến khi tay mỏi rã rời, ta đang định nghỉ ngơi một lát, thì bỗng nghe tiếng chuông gió vang lên từ phòng của An Ninh. 

“Có người đến.” 




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.