Vì muốn báo đáp ân cứu mạng của Huệ phi, ta chủ động đến lãnh cung chăm sóc đứa con trai duy nhất của nàng. Mà ta và Phó Mặc thuở ban đầu, nguyện vọng đơn giản nhất cũng chỉ là bình an rời khỏi chốn cung cấm. Về sau, vì muốn xin thuốc cứu mạng cho ta, Phó Mặc đã tự mình rời khỏi lãnh cung. Nhưng khi đó, hắn cũng chỉ mong có thể vì hai ta mà tìm lấy một con đường sống cho ra hồn. Nào ngờ tên thái tử háo sắc kia lại nhất quyết muốn nạp ta làm thiếp. Phó Mặc trăm phương ngàn kế ngăn cản, đổi lại chỉ là tiếng cười khinh miệt của hắn ta. Hắn nói: “Chẳng bao lâu nữa trẫm sẽ là người tôn quý nhất thiên hạ. Đến khi đó, dù ngươi không muốn, cũng phải muốn.” Phó Mặc mài kiếm suốt một đêm, đến khi trời vừa hửng sáng thì quay sang nói với ta, rằng hắn muốn tranh một lần. “Nếu phải đứng nơi cao nhất mới có thể giữ được nàng, vậy thì… không ai muốn ngồi lên ngôi vị đó hơn ta.”
Bình luận