Từ khi còn nhỏ, ta đã đem lòng yêu mến Nam Cung Cẩn.Dẫu biết ngài là thái tử cao quý, là ánh trăng nơi xa mà ta chẳng bao giờ với tới được, nhưng lòng ta vẫn không thể ngăn nổi tình cảm ấy.Ta si mê vẻ đẹp tuyệt mỹ của ngài. Khi lên tám tuổi, nhờ vào sức lực khác thường của mình, ta đã nhổ bật một gốc liễu chỉ để mong thấy nụ cười của mỹ nam.Thế nhưng, gương mặt ngài khi ấy lại thoáng hiện nét tái nhợt, ánh mắt chẳng đầy kinh ngạc như ta mong đợi, mà tràn ngập vẻ hoảng sợ.Dường như ta đã làm ngài kinh hãi. Trong lòng chợt dâng lên chút hổ thẹn.Chỉ vì một phút lỡ tay quá mạnh mà khiến mỹ nam phải thất kinh đến mức sắc mặt trắng bệch.Có lẽ, ngài vốn chẳng hề ưa thích sự thô bạo. Thôi vậy, lần sau ta sẽ trở nên dịu dàng và nhã nhặn hơn.
Bình luận