NGẬM NGÙI TIẾC NUỐI

Chương 2



Ta vội vàng đáp: 

“Không cần đâu.” 

Khi ta xoay người rời đi, chợt nhận ra tiếng tụng kinh đã dừng tự lúc nào. 

Có tiếng bước chân đều đều vang lên, tiến về phía cửa lao. 

“Vương Vi Ca.” 

Giọng nói ấy trầm ổn, nhưng thấp thoáng nét hoang mang khó tả. 

Nếu là ngày trước, chỉ cần nghe thấy hắn gọi, ta nhất định không kìm được mà ngẩng đầu ngay, vui vẻ chạy đến bên hắn, líu ríu kể chuyện về mẫu thêu mới hoàn thành hôm nay, hay bài thơ mới của tiên sinh. 

Ta từng mê đắm đôi mắt nâu sâu thẳm của hắn. 

Màu mắt ấy, khi ánh sáng chiếu vào, trong veo, mơ hồ ẩn giấu sự dịu dàng giả tạo, nhưng lại mang theo một nỗi hờ hững tựa như sương mỏng. 

Đẹp đến mức làm ta liên tưởng đến con nai lạc trong tuyết trắng năm nào, lúc ta cùng huynh trưởng trở về quận Lang Nha. 

“Vương Vi Ca?” 

Tạ Hoài Duệ thấy ta vẫn không dừng bước, cũng chẳng quay đầu lại, liền cất tiếng gọi lần nữa. 

Lần này, giọng hắn khẽ cao lên, như mang chút gấp gáp. 

Nhưng ta bước quá nhanh, không để lại cơ hội nào cho hắn. 

Tiếng gọi lạnh nhạt ấy, chỉ trong thoáng chốc đã bị ta bỏ lại sau lưng, trả lại cho ngục lao sự yên lặng vốn có. 

Ra khỏi ngục Thảo Chiếu, ta không ngoái đầu nhìn lại. 

Xe ngựa của huynh trưởng ta đã chờ sẵn trước cổng.

Kinh thành mấy ngày nay liên tiếp có mưa, không khí trở nên trong lành hơn. Ta hít một hơi thật sâu, như muốn xua tan đi chút lạnh lẽo còn vương vấn nơi lòng. 

Huynh đỡ ta lên xe, chưa để ta ngồi yên đã buột miệng hỏi với vẻ không vui: 

“Đã gặp tên tiểu tặc đó rồi sao?” 

Ta bật cười, lắc đầu: 

“Ta không phải vì hắn mà đến.” 

Ta nghiêm túc đáp: 

“Những năm gần đây, tính khí bệ hạ thay đổi thất thường, hoạn quan lộng hành, triều đình vốn đã bất ổn. Nếu Tạ gia sụp đổ, môi hở răng lạnh, kế tiếp ắt sẽ đến lượt Vương gia chúng ta. Huống hồ, năm nay mưa nhiều, e rằng sẽ xảy ra nạn mất mùa. Tạ đại nhân lại là người giỏi trị thủy, cứu nạn, nếu không có ông, chỉ sợ năm nay thiên hạ sẽ đại loạn.” 

Huynh trầm mặc thở dài: 

“Muội thật là…” 

Ta đáp: 

“Quốc sự lớn hơn gia sự. Dẫu cho giữa ta và Tạ Hoài Duệ có oán sâu hận nặng, ta cũng không thể để tiểu nhân lộng quyền, hãm hại trung thần. Huynh à, cơm áo gấm lụa của chúng ta đều nhờ vào bách tính. Làm sao có thể chỉ vì chút tâm tư cá nhân mà để dân chúng phải chịu khổ được?” 

Huynh trưởng nhìn ta, bất chợt bật cười đầy tự hào: 

“Hay lắm, hay lắm, nhà ta quả nhiên đã sinh ra một nữ tú tài mang chí lớn!” 

“Chỉ cần muội đừng bận lòng đến tên tiểu tặc đó nữa, muốn gì huynh cũng cho muội. Dẫu cho hắn làm liên lụy đến hôn sự của muội, muội cũng không cần lo. Nhà chúng ta thà thiếu còn hơn sai. Nếu không tìm được người xứng đáng với muội, huynh đây nguyện nuôi muội cả đời, chẳng chút oán hận.” 

Huynh vỗ nhẹ lên vai ta, ánh mắt vừa kiên định, vừa yêu thương. 

Nói xong, huynh xoay người vén rèm, bước ra ngoài cầm dây cương, tự mình lên xe đánh ngựa. 

Như sợ người khác không biết rằng, huynh thương yêu muội muội đến mức nào, đến cả ngày mưa cũng không ngại tự mình đội mưa làm phu xe cho ta vậy. 

Ta tiến cung bái kiến dì, người hiện là hoàng hậu.

Dì vốn tính tình hiền hòa, thiện lương, sau khi nghe lời ta thỉnh cầu, liền sảng khoái đáp ứng. 

Dì mời ta dùng bữa, vừa hay trưởng công chúa đến thỉnh an. 

Vị biểu tỷ này của ta xưa nay luôn phóng khoáng, không vượt khuôn phép, lại thông minh lanh lợi, lúc nào cũng mang dáng vẻ tiêu sái, tự tại. 

Nàng liếc nhìn ta, môi khẽ nở nụ cười, chờ dì rời đi liền kéo tay ta, vội vã đưa về phủ công chúa, ép ta ngồi xuống cùng uống rượu. 

Ta vốn tửu lượng kém, chỉ mới nhấp vài chén đã cảm thấy đầu óc hơi choáng váng. 

Trưởng công chúa bá vai ta, nửa đùa nửa thật nói: 

“Biểu muội, tỷ có món đại lễ muốn tặng muội. Chính là ở đông sương phòng, nhưng muội chớ vì lễ vật mà cảm thấy khó xử, đến mức không dám ngẩng đầu đấy.” 

Trong lòng ta chợt dậy lên nghi hoặc, không lẽ là một trong những kẻ hầu thân cận của nàng? 

Ta vừa định từ chối, nàng đã khoát tay ngăn lại: 

“Phụ hoàng mấy ngày nay không vui, ta sợ chạm phải vận rủi, nên định tạm đưa người ra ngoài tránh bão vài hôm. Nếu muội thích thì nhận, không thích thì xem như giúp ta giữ bí mật, chờ phụ hoàng dịu bớt, ta sẽ đón người về, được không?” 

Hôm nay ta vừa nhờ vả dì, đã nợ một ân tình. 

Dẫu muốn từ chối trưởng công chúa, cũng không thể làm quá thẳng thừng. 

Ta chỉ đành cầm chén rượu, cười khổ không nói nên lời. 

Trưởng công chúa vỗ nhẹ vai ta, cười đầy hàm ý: 

“Chẳng phải dạo trước muội vừa bị một tên nam nhân làm xui xẻo sao? Hôm nay bổn cung sẽ cho muội thấy, thiên hạ đâu thiếu nam nhân, không cần phải vướng bận đến Tạ Hoài Duệ làm gì. Muội cứ thử nhìn xem, không thích thì từ chối cũng chưa muộn. Cứ yên tâm, người trong phủ công chúa ta đều kín miệng, không ai dám nói bậy.” 

Nếu tiếp tục từ chối, e rằng là không nể mặt người ta. 

Ta đành phải cắn răng, đứng dậy hành lễ. 

Tay nâng chén rượu, bước chân lảo đảo, chập choạng tiến về đông viện, lòng đầy thấp thỏm. 

Không biết đã đi bao lâu, lâu đến mức ta suýt nghi ngờ mình đi nhầm hướng.

Cuối cùng, trước mắt ta cũng hiện lên một ánh đèn lồng mờ nhạt. 

Ánh sáng từ bên trong soi rọi lên giấy dán cửa sổ, phản chiếu đường nét nghiêm nghị của một gương mặt nam nhân. 

Ta khựng lại, hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh rồi mới cất bước nặng nề, đẩy cửa đi vào. 

Nghe tiếng động, người trong phòng ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Nhìn thấy ta, hắn chậm rãi thả lỏng, ánh mắt dừng lại trên người ta, động tác thu cuộn tranh trong tay cũng thong thả không chút vội vã. 

Quả nhiên là mặt mày xuất chúng.

Ngay cả với người xa lạ mới gặp lần đầu, hắn cũng toát lên vẻ sâu sắc quyến rũ, tựa như biết cách chạm vào lòng người, khiến người ta khó lòng rời mắt. 

Ta không kìm được, nhìn hắn kỹ hơn. 

Có vẻ như ở phủ công chúa, hắn được đối xử rất tốt. 

Ngay cả một kẻ hầu như hắn, cũng đội kim quan, cài ngọc trâm, toàn thân toát lên dáng vẻ cao sang. Đôi mắt sâu thẳm của hắn tựa như mang dòng máu dân tộc khác, sống mũi cao, đôi mi dài in bóng trên mí mắt, ánh dưới ngọn đèn như một bức tranh vẽ. 

Vai rộng, tay lớn, dáng vẻ này hoàn toàn không giống một kẻ chuyên làm vui lòng phụ nữ, mà trông như một vị tướng quân. 

Ta suýt chút nữa nghi ngờ mình đã tìm nhầm người. 

Ta nhỏ giọng dò hỏi: 

“Công chúa nói nàng sợ phụ hoàng nổi giận, bảo ta đưa một kẻ hầu ra khỏi phủ. Là ngươi sao?” 

Hắn chống cằm, khẽ cười, đáp không chút chần chừ: 

“Là ta.” 

Vậy chắc không nhầm. 

“Vậy… đi thôi.” Ta nói. 

Hắn nhướn mày: 

“Không ngồi xuống chút sao?” 

Ta đỏ mặt, bối rối hỏi lại: 

“Ngồi làm gì?” 

Hắn cố nhịn cười, nhưng khóe miệng vẫn thấp thoáng ý trêu chọc: 

“Ta chỉ hỏi cô nương không ngồi lên ghế nghỉ một lát sao. Cô nương lại nghĩ thành chuyện gì rồi?” 

Hắn, quả thật lớn mật, dám đùa cợt như vậy!

Ta xoay người, giọng cứng rắn đáp: 

“Không cần ngồi, đi ngay bây giờ.” 

Rời khỏi đó, ta đi cáo từ công chúa. 

Lúc ấy, trưởng công chúa vẫn còn chưa hết men say, đang uống rượu cùng hai mỹ nam tựa như ngọc trắng. 

Nàng nắm tay ta, dặn dò: 

“Tiểu Phong là ta chuộc về từ hoa lâu, là một tiểu quan thân thể yếu ớt, nhạy cảm, lại tinh tế, biết cách chiều lòng người. Nhưng chỉ có một điểm không tốt: muội tuyệt đối đừng trêu chọc những tiểu quan khác. Nếu bị hắn phát hiện, nhẹ thì khóc sướt mướt, nặng thì treo cổ lên cành đông nam để chứng minh tình sâu tựa biển.” 

Ta bất giác rùng mình. 

Thân thể yếu ớt, nhạy cảm, tinh tế? 

Liệu có liên quan gì đến người đang đứng ở cửa kia hay không?




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.